Chương 976: Đại tỷ có mệt không (thượng)?


Tiến vào Tru Tâm Động có hơn một trăm người, chỉ có ba bốn người chết ở bên trong mà thôi, con số này có thể nói là rất ít.
Thành tích của hạng mục tỷ thí thứ hai rất nhanh chóng được thống kê hoàn tất và được đưa đến tay từng vị chủ sự của các đại gia tộc ngay trong đêm đó.
Đứng hạng nhất hiển nhiên là Bố Liên Chu, tròn hai trăm đồng tiền. Đứng thứ hai là Đường Phong, một trăm chín mươi bảy, đứng thứ ba là Đường Tuấn, một trăm bốn mươi sáu, đứng thứ tư là Trang Tú Tú, một trăm mười.
Thành tích lần này cũng giống như lần trước, không những được cộng vào bảng xếp hạng cá nhân mà còn được cộng vào bảng xếp hạng gia tộc.
Hai hạng mục tỷ thí đầu tiên kết thúc, tất cả thành tích cộng lại với nhau, Bố Liên Chu cuối cùng cũng đàn áp được Đường Phong một chút, trong hạng mục tỷ thí thứ nhất, Đường Phong nhiều hơn Bố Liên Chu một đồng tiền, còn ở lần tỷ thí thứ hai, Bố Liên Chu nhiều hơn Đường Phong ba đồng tiền, so sánh tổng số thành tích thì Bố Liên Chu nhiều hơn Đường Phong hai đồng tiền, Bố gia lần này rốt cuộc cũng được hãnh diện, cả ngày vui sướng hớn hở, giăng đèn kết hoa, chiêng trống vang trời.
Cũng khó trách Bố gia huyênh hoang như vậy, dù sao đây cũng là Bố gia trang, tất cả nơi tỷ thí đều là địa bàn của Bố gia, nếu đệ tử của bọn họ có thành tích không tốt thì cũng khó ăn nói lắm.
Trong bảng xếp hạng tổng thành tích, không chỉ hạng nhất và hạng nhì có thay đổi, mà hạng ba và hạng bốn cũng có thay đổi, Đường Tuấn cao hơn Trang Tú Tú một đồng tiền, đứng hàng thứ ba. Còn lại không có thay đổi gì, dù sao đã có thể đạt thành tích tốt trong hạng mục tỷ thí thứ nhất thì hẳn sẽ không thể quá yếu kém trong hạng mục tỷ thí thứ hai.
Mọi người chỉ có chút nghi ngờ đối với thành tích của Trang Tú Tú, theo lý thì thành tích của nàng tuyệt đối không chỉ là con số này, nhưng sự thực đã bày ra trước mắt, không đến lượt họ không tin.
Trong đêm đó, lúc Đường Phong nghe được tin này cũng thấy áy náy, nàng ta phát huy kém như vậy, ít nhiều cũng có liên quan đến tao ngộ của mười mấy ngày trước. Hung thú trong Tru Tâm Động nhắm vào tâm ma của con người, trong lòng nàng có tâm ma, nên chắc chắn sẽ bị trúng chiêu.
Vẻ mặt Đường Đỉnh Thiên hết sức mờ ám hỏi Đường Phong về mối quan hệ với Trang Tú Tú, Đường Phong một mực phủ nhận. Hắn và Trang Tú Tú tuy đã trải qua không ít chuyện, nhưng tuyệt đối không có tình yêu nam nữ gì, không phải Đường Phong không vừa mắt nàng, chỉ có điều cá tính của nữ nhân này khiến hắn phải đau đầu.
Đối với chuyện này, Đường Đỉnh Thiên cũng không truy hỏi nhiều, Đường Phong đã không chịu nói thì hắn hỏi thêm cũng chỉ tốn nước bọt mà thôi.
Sau khi hạng mục tỷ thí thứ hai chấm dứt, thời gian nghỉ ngơi vẫn là ba ngày như trước. Đường Phong nhân khoảng thời gian này tiến hành củng cố lại những gì đã thu hoạch được trong Tru Tâm Động. Sự cường đại Tâm Thần Lực mang đến không ít chỗ tốt, bây giờ khi Đường Phong điều động Lực Lượng Cương Tâm, thi triển chiêu thức và vận dụng cương khí cũng đều nhẹ nhàng tự nhiên hơn trước, có thể sử dụng cương khí ít nhất để phát huy sức sát thương hữu hiệu nhất.
Chạng vạng tối hôm nay, Đường Phong đang đả tọa tu luyện, Đường Điểm Điểm bỗng nhiên chạy đến với vẻ mặt thần bí, cũng không màng Đường Phong có bị quấy raày dẫn đến tẩu hỏa nhập ma hay không, vỗ vai hắn, thần sắc kỳ quái nói:
- Thập thất đệ, bên ngoài có một nữ nhân nói muốn tìm đệ.
Đường Phong ngạc nhiên.
- Nữ nhân?
- Dáng người đẹp nha!
Lục tỷ mỉm cười với hàm ý sâu xa, làm ra vẻ từng trải khoát tay lên vai Đường Phong, thở dài nói:
- Thực nhìn không ra, thập thất đệ rất có duyên với nữ nhân nha.
Đường Phong hỏi:
- Tên là gì thế?
Đường Điểm Điểm bĩu môi:
- Có trời mới biết. Hỏi nàng cũng không nói, lại còn bao bọc toàn thân bằng vải đen, trên đầu còn đội một cái nón tre rộng vành, cố ý thay đổi giọng nói, lén la lén lút, vừa nhìn đã biết không phải thứ nữ nhân tốt lành gì. Thập thất đệ nên cẩn thận một chút, coi chừng bị người ta ăn thịt mất đấy.
Đường Phong nhíu mày, sao lúc này lại có nữ nhân tới tìm hắn, chẳng lẽ là Trang Tú Tú? Đường Phong có nghe Đường Đỉnh Thiên nói là sau khi tỷ thí lần hai kết thúc, nàng cố ý đến hỏi tình hình về hắn.
Đường Điểm Điểm thấy Đường Phong ngẩn người ra, cho nên hối thúc hắn:
- Có gặp không hả?
- Gặp thì gặp.
Người ta đã tìm đến hắn thì hẳn là có chuyện gì đó, nếu từ chối thẳng thừng thì không hay lắm. Nghĩ đến đây, Đường Phong đứng dậy đi ra ngoài.
Đi ra đến bên ngoài phòng, quả thực có một nữ nhân đang lẳng lặng đứng đó chờ đợi, nữ nhân này toàn thân mặc hắc bào, che kín cả thân thể, trên đầu còn đội một cái nón tre rộng vành cực lớn, có vải sa che mặt, nên không thể nhìn rõ được khuôn mặt người này.
Lúc này, hai tay nàng bỏ trong tay áo, ngón tay không ngừng nhúc nhích trong đó, rõ ràng là tâm thần bất an. Đường Phong đi tới gần nàng, nhìn vào mắt nàng.
Phía sau tấm vải sa đen, một đôi mắt sáng có chút ngượng ngùng và xấu hổ, sau khi nhìn Đường Phong một cái liền vội quay nhìn sang chỗ khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đường Phong chống cằm, trong lòng có chút rung động, tuy không nhìn rõ mặt của nữ nhân này nhưng qua sự dao động Cương Khí và nhịp hô hấp của đối phương, Đường Phong thoáng chốc liền nhận ra thân phận thật sự của nàng ta.
Sao lại nàng ta? Có chuyện gì đây?
Đường Phong quay đầu qua, nhìn thấy Đường Điểm Điểm đang trốn ở cửa, thập thò nhìn về phía bên này. Đường Phong muốn kéo vị tỷ tỷ này ra ký vào đầu một cái cho biết tay!
Nếu sớm biết là nữ nhân này thì nói gì hắn cũng không đi ra, nhưng bây giờ đã muộn rồi!
Nữ tử khẽ mở đôi môi mọng, giọng nói có vẻ run run:
- Ngươi đi theo ta, ta có chuyện muốn nói!
Âm thanh tuy nhỏ nhưng lại khiến hắn không thể từ chối, nói xong nàng liền quay người đi ra ngoài.
Đường Phong bất đắc dĩ địa phải đi theo sau, lục tỷ đứng trong nhà không chút kiêng kỵ hét to lên:
- Thập thất đệ, ngươi về sớm một chút nha, đừng có ham chơi quá trớn đấy.
Đường Phong quay mạnh đầu lại, trừng mắt nhìn nàng với ánh mắt vô cùng hung bạo.
Cách ăn mạch của nữ tử mặc dù có chút biệt lập, nhưng bây giờ sắc trời đã tối, hơn nữa trước khi đến thì nàng đã tính trước hết rồi, chuyên tìm những con đường ít người để đi. Suốt quãng đường rời khỏi Bố gia trang, không gặp bất kỳ một người nào cả.
Khi đến chỗ cách Bố gia trang hai mươi khoảng hai mươi dặm, nữ tử dừng bước, không quay người lại, chỉ đưa lưng về phía Đường Phong.
Đường Phong lẳng lặng đứng cách năm trượng sau lưng nàng, chờ nàng lên tiếng.
Trầm mặc, sự trầm mặc chết chốc, đợi khoảng nửa tuần trà, nữ tử ngoài việc thỉnh thoảng run run đôi bờ vai thì căn bản không hề nhúc nhích tí nào.

Vô Thường - Chương #976


Báo Lỗi Truyện
Chương 976/1679