Chương 962: Cuộc tỷ thí thứ nhất kết thúc (hạ).


Trong một góc bên cạnh, Đường Đỉnh Thiên và và Diệp Dĩ Khô cũng đang chờ đợi, vẻ mặt hai người có chút khẩn trương, bọn họ không phải lo lắng cho Đường Đhong, mà là lo lắng cho sự an toàn của các đệ tử khác trong Đường gia, đặc biệt là Đường Điểm Điểm. Điểm Điểm là bảo bối của lão tứ Đường Chiến Thiên, lần này bất đắc dĩ phải ứng chiến cho gia tộc, nếu như xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, Đường Chiến Thiên phỏng chừng sẽ lật tung cả bầu trời lên.
Đường Đỉnh Thiên vừa nhìn vào lối ra của Liên Vân Sơn vừa hỏi:
- Diệp Tử, nàng nói xem thành tích của Phong Nhi thế nào?
Diệp Dĩ Khô liếc hắn một cái, nói:
- Con của huynh thì huynh phải rõ hơn ta chứ?
Đường Đỉnh Thiên cười nói:
- Ta sợ nó vẫn muốn ẩn dấu thực lực, chẳng qua Phong Nhi nếu như nhắm trúng khối linh thạch đỉnh cấp kia thì có muốn ẩn dấu cũng không ẩn dấu được. Nhãn lực của mấy lão hồ ly này tinh minh lắm.
Diệp Dĩ Khô thở dài một tiếng:
- Lẽ ra không nên cho Phong Nhi tham gia khuấy vũng nước đục này, bây giờ tốt rồi, một thiên giai hạ phẩm sẽ toả sáng như thế nào, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác dòm ngó đến.
- Hừ!
Đường Đỉnh Thiên hừ lạnh một tiếng, Chung gia bên kia có người nhìn hắn bằng ánh mắt âm lãnh, hắn nhìn thẳng lại cao thủ Linh giai kia của Chung gia, không chút khoan nhượng, Đường Đỉnh Thiên nói:
- Ai dám ra tay với Phong Nhi, lão tử sẽ tiêu diệt kẻ đó!
- Ra rồi kìa, có người ra rồi kià!
Đám người đang vây xem bỗng nhiên nhốn nháo lộn xộn. Đám người đứng xem này không chỉ bao gồm đệ tử các đại gia tộc mà còn bao gồm cả những người không có tư cách tham gia, chỉ đến xem náo nhiệt mà thôi, chẳng hạn Chu Chính và Chu Tiểu Điệp cũng ở trong số đó.
Chu Tiểu Điệp vốn rất không cam tâm tình nguyện ra đây nhìn, chỉ vì ca ca kéo nàng đến, cứ quanh quẩn ở đây tới giờ còn chưa rời đi.
Nghe được câu đó, tinh thần của mọi người đều chấn động, vươn dài cổ lên nhìn về hướng Liên Vân Sơn, hôm nay ai cũng muốn xem xem ai là người đầu tiên đi ra trong số đệ tử tham gia.
Chỉ thấy Liên Vân Sơn xuất hiện một thân ảnh, trên người thân ảnh đó dính đầu vết máu, hiển nhiên là đã trải qua khổ chiến trong núi, hơn nữa tuyệt đối không chỉ một lần, bước đi của hắn có hơi loạng choạng, hai mắt vô thần, chẳng qua vẫn còn miễn cưỡng chống đỡ nổi thân mình, từng bước từng bước đi ra ngoài.
Từng bước, từng bước, cứ như từng mũi chùy lớn đập vào tim mọi người, trong đám người đứng xem có người rưng rưng nước mắt, không nhịn được hô to lên:
- Huynh đài, hãy kiên trì lên, sắp có thể ra khỏi đó rồi!
Nghe thấy tiếng hô hoán, thần sắc trong mắt người này dần khôi phục lại, bước chân bất giác nhanh hơn rất nhiều, không bao lâu sau thì đã hoàn toàn ra khỏi Vân Liên Sơn, trong khoảnh khắc đi ra khỏi Vân Liên Sơn, hắn dường như mất hết khí lực, ngã ngửa thẳng ra đất thành hình chữ đại, há hốc mồm thở hổn hển.
Ngay lúc đó có hai người xông lên phía trước, đỡ hắn đứng lên, một người cười nói:
- Vị huynh đệ đây, cực khổ cho ngươi rồi, chẳng qua ngươi trước tiên hãy đưa ra thẻ bài, tàng bảo đồ và đồng tiền ra, để chúng ta thống kê đếm xong rồi mới nghỉ ngơi được.
Người này gật đầu:
- Vâng, làm phiền các vị.
Hắn được dẫn đến trước một cái bàn sớm đã chuẩn bị sẵn, chờ hắn lấy chiến lợi phẩn để hết lên bàn thì tự nhiên sẽ có người đến kiểm kê số lượng.
Một lát sau, một tiếng hô to truyền đến:
- Lý Nguyên Chí của Lý gia, sáu khối thẻ bài, mười hai đồng tiền, tổng cộng giá trị là mười tám đồng tiền!
Mười tám đồng tiền, con số này tuy không thể tính là không có thu hoạch, nhưng thực sự là không nhiều, thậm chí tuyệt đối không thể được xếp vào nhóm ba người đứng đầu nữa là. Dù vậy, mặt mày Lý Nguyên Chí tươi cười, vô cùng hài lòng.
Thực lực của hắn thì hắn rõ hơn ai hết, hắn có thể trong Liên Vân Sơn đi đến bây giờ phần đối đều nhờ vào vận khí.
- Làm tốt lắm.
Trưởng bối của Lý gia đi lên trước, vẻ mặt mỉm cười tán dương hắn, khhiến Lý Nguyên Chí càng vui mừng hơn nhiều.
Người đầu tiên đã đi ra, thời gian tiếp theo lần lượt có càng nhiều người đi ra, mỗi một người đi ra đều mang chiến lợi phẩm để lên bàn cho người ta kiểm kê đếm số lượng tiền đồng và tàng bảo đồ.
Những người này không có ai khiến cho người khác phải sáng mắt cả, đều là các để tử của các gia tộc không lớn, chiến lợi phẩm đạt được tất nhiên không nhiều lắm, có người còn ít hơn cả Lý Nguyên Chí, có người nhiều hơn hắn nhưng cũng không nhiều hơn bao nhiêu.
Đợi khoảng một canh giờ, rốt cuộc xuất hiện một người có thể mọi người phải kinh hô tán tưởng thành tích của hắn.
Thành tích này thuộc về một đệ tử của Bố gia, tên là Bố Chấn, người này tổng cộng thu hoạch được hai mươi ba khối thẻ bài và sáu mươi lăm đồng tiền, tổng cộng trị giá tám mươi tám đồng tiền. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Con số này vừa công bố liền khiến người ta kinh hô không ngớt, trực tiếp vượt lên so với những người xuất hiện trước đó, có thể nói là vượt xa lên hàng đầu.
Nếu Đường Phong có ở đây thì nhất định sẽ nhận ra người này là tên đệ tử Bố gia kia, trong sơn cốc hắn đặt ra quy tắc, người nào tiến vào đều phải nộp cho hắn một mảnh vỡ nhỏ, thu hoạch đương nhiên không ít rồi. Chẳng qua, điều đáng tiếc là rất nhiều mảnh vỡ trên tay hắn không thể lắp ghép hoàn chỉnh được, nếu không thì thành tích của hắn còn nhiều hơn nữa.
Tiếng khen ngợi và tiếng kinh hô lan truyền đi, tên Bố Chấn này cũng hết sức bình tĩnh, chẳng qua trên mặt hắn ít nhiều cũng có chút ngạo mạn, hắn đi đến trước mặt Bố Trường Hải cúi người thật thấp, sau đó lui xuống.
Bố Trường Hải cười vui mừng, nhưng Trang Chính Kiền lại cươi có chút miễng cưỡng. Hắn phát hiện mình có chút nhìn không thấu sự sắp đặt Bố Trường Hải.
Người đứng đầu cá nhân lần này sẽ được một viên linh thạch đỉnh cấp, vì khối linh thạch đỉnh cấp này, các đại gia tộc sử dụng một ít thủ đoạn nhỏ là chuyện hết sức bình thường, ví như nói đem hết các thẻ bài và mảnh vụn mà các đệ tử thu được tập trung vào một người, từ bỏ thành tích của những người khác đích, cực lực giữ lấy chiến tích một người, mục đích chỉ là một khối linh thạch đỉnh cấp kia.
Trang Chính Kiền vốn cứ tưởng rằng Bố gia cũng sẽ làm như vậy, dù sao kế hoạch ban đầu của Nguyên gia vốn là như vậy, muốn lấy chiến lợi phẩm của mọi người tập trung lên người Trang Tú Tú. Thế nhưng thành tích hiện tại của đệ tử Bố gia này đã đánh tan phán đoán của Trang Chính Kiền.
Lão hồ ly này, không lẽ, chẳng muốn đoạt hạng nhất mà còn muốn đoạt cả hạng ba?
Phần thưởng của hạng nhật tất nhiên phong phú, nhưng phần thưởng của hạng hai và hạng ba cũng không ít hơn bao nhiêu, dù sao linh thạch cao cấp cũng có sự mê hoặc không nhỏ.

Vô Thường - Chương #962


Báo Lỗi Truyện
Chương 962/1679