Chương 957: Quy tắc bí mật (hạ).


Có ý tứ! Đường Phong không khỏi cười rộ lên, lần này cuối cùng cũng đã có thể xác định suy đoán của bản thân là chính xác. Không nghĩ tới, thực không nghĩ tới, tỷ thí gia tộc lại bố trí một cái bẫy mà không ai chú ý.
Kỳ thực một đêm trước khi tỷ thí gia tộc bắt đầu, sau khi nghe xong quy tắc tỷ thí hạng mục đầu, Đường Phong cũng có chút nghi hoặc, bởi vì một tấm tàng bảo đồ bị cắt thành nhiều mảnh số lượng bất đồng, sau khi ghép những mảnh này lại mới có thể tìm được đồng tiền. Trên lý luận mà nói, mỗi một mảnh nhỏ giá trị đều là một đồng tiền.
Nhưng trên thực tế, tàng bảo đồ bị cắt thành năm mảnh và tàng bảo đồ bị cắt thành hai mảnh, độ khó khi tìm kiếm và ghép thành tàng bảo đồ hoàn chỉnh chắc chắn khác nhau. Nếu như những mảnh nhỏ này giá trị ngang nhau, vậy có phần không quá công bằng.
Lấy Đường Phong làm ví dụ, tàng bảo đồ của hắn cần phải tìm được mười mảnh mới có thể ghép thành, thời gian cùng khí lực hao tổn so với người khác lớn hơn nhiều, nếu chỉ lấy được mười đồng tiền hiển nhiên thu hoạch không bằng được công sức bỏ ra.
Hiện tại nhìn qua, trong tỷ thí còn có một quy tắc căn bản không hề công bố, đó chính là tàng bảo đồ ghép lại càng khó thì khả năng thu được lợi ích càng lớn.
Đây chính là một cái bẫy, một cái bẫy mà không ai chú ý tới.
Đường Phong từ hai lần thu được số đồng tiền liền có thể kết luận, trên những tàng bảo đồ có ghi con số từ sáu trở đi, tại những địa điểm tương ứng đều sẽ chôn giấu số đồng tiền gấp đôi.
Cho nên mình mới có thể ở lần đầu đạt được mười bốn đồng tiền, lần sau lại đạt được mười hai đồng.
Bà nội ơi, đây không phải là hại người sao? Đường Phong không khỏi oán thầm vạn phần, ai cũng cho rằng mảnh nhỏ trên tay có giá trị tương đương nhau, làm cho ở trong cốc mọi người đều lấy một đổi một, căn bản không thèm quan tâm con số ghi trên đó lớn hay nhỏ. Nếu như sớm biết được quy tắc này, ai sẽ cầm mảnh ghi số lớn đổi lấy mảnh ghi số nhỏ?
Ngay khi Đường Phong đang oán thầm, bên ngoài Vân Liên Sơn, những cao thủ Linh giai cũng đã tụ tập lại với nhau, vẻ mặt đen như than củi, vừa rồi bọn họ cũng mới biết được bí mật trong hạng mục tỷ thí đầu tiên. Nguồn: http://truyenyy.com
Một cao thủ Linh giai Lục gia phẫn uất hỏi:
- Bố lão gia tử, vì sao không sớm tuyên bố quy tắc này? Các đệ tử ở bên trong đều không biết điều đó, rất có khả năng sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Bố Trường Hải khẽ cười một tiếng nói:
- Quy tắc là ta cùng Chính Kiền huynh nhất thời thêm vào, còn chưa kịp thông tri cho chư vị. Bất quá như vậy cũng tốt, các đệ tử không biết chuyện, càng có thể kiểm tra chính xác được sức phán đoán của bản thân chúng. Nếu muốn chiếm tiện nghi, chỉ thu thập những tàng bảo đồ dễ kiếm, đương nhiên sẽ chịu thiệt thòi. Nếu là dũng cảm khiêu chiến bản thân, thu thập những tàng bảo đồ khó hơn, thu hoạch tự nhiên sẽ nhiều thêm một chút.
- Hừ, tuy nói là như vậy, ai dám khẳng định trong đám đệ tử không có người biết được bí mật này?
Một người khác lên tiếng.
Bố Trường Hải sắc mặt lạnh lẽo nói:
- Có phải chư vị cho rằng ta cùng với Chính Kiền huynh sẽ tiết lộ quy tắc này cho mình đệ tử nhà mình sao? Bố mỗ còn chưa bỉ ổi đến mức đó.
Trang Chính Kiền cũng đứng ra nói:
- Trang mỗ ta có thể cam đoan, đệ tử trong Vân Liên Sơn, không người nào biết được bí mật này từ đầu. Bất quá hiện tại e rằng đã có không ít người phát hiện ra.
Đều đã nói tới mức này, tự nhiên không còn ai dám đứng ra khiêu khích. Nhưng quy tắc ẩn dấu này rốt cuộc có sớm tiết lộ ra ngoài hay không, cũng chỉ có Bố Trường Hải cùng Trang Chính Kiền biết được.
Đường Đỉnh Thiên cùng Diệp Dĩ Khô liếc mắt nhìn nhau, cũng bất đắc dĩ tới cực điểm, nói đến cùng, ở trong Linh Mạch Chi Địa vẫn là Bố gia cùng với Trang gia địa vị ngang nhau, việc lần này liên quan tới khối linh thạch đỉnh cấp, hai nhà dùng một ít thủ đoạn nhỏ cũng là bình thường.
Trong Vân Liên Sơn, cõi lòng Đường Phong tràn đầy kích động chạy về hướng địa phương cuối cùng, vừa hưng phấn lại vừa buồn bực.
Sớm biết như vậy, bản thân đã tận lực thu thập những tàng bảo đồ có ghi số lớn rồi. Bất quá hiện tại thu hoạch cũng không nhỏ, trên tàng bảo đồ cuối cùng có ghi số mười! Đây chính là tảng bảo đồ ghi con số lớn nhất trong tỷ thí lần này, cũng tương đương với tròn hai chục đồng tiền.
Trước mặt Đường Phong là một ngọn núi cô độc, cô phong (núi cô độc) nghìn trượng, xanh tươi che bóng, vách núi hiểm trở.
Ngọn cô phong này cứ thế vượt lên đứng sừng sững trong Vân Liên Sơn, giương mắt nhìn lên, trên núi mây khói lượn lờ, đường mòn quanh cho khúc khuỷu, căn bản không thể nhìn thấy vị trí của đỉnh núi.
Sau khoảng nửa canh giờ bôn ba, cuối cùng Đường Phong cũng coi như đã đi tới địa điểm cuối cùng mà tàng bảo đồ chỉ dẫn, chẳng qua hắn không thể ngờ tới điểm giấu bảo tàng lại là một ngọn cô phong.
Trên đỉnh núi ư? Đường Phong chỉ có thể nghĩ đến khả năng này mà thôi. Trước khi đến đây, hắn cũng đã có chút dự cảm, điểm giấu bảo tàng cuối cùng tuyệt đối không dễ tìm như vậy được, dù sao cái mà nơi đây chôn dấu là hai mươi đồng tiền, nhất định phải có chút nan giải mới đúng. Thế nhưng khi tới trước mặt rồi mới phát hiện cái nan giải này không phải khó khăn bình thường.
Leo lên xem thế nào, hiện tại chỉ có một lựa chọn như vậy mà thôi. Ngọn cô phong rất hiểm trở, bất quá cũng không làm khó được Đường Phong, thực lực của hắn bây giờ đã tới Thiên Giai hạ phẩm rồi, sớm đã có thể ngưng tụ cương khí dưới lòng bàn chân, dùng nó để giúp cho thân thể lăng không hư độ vượt lên. Bất quá, làm như vậy thì thật sự phải tiêu hao cương khí quá nhiều, nếu không gặp tình thế bất đắc dĩ thì Đường Phong không bao giờ lựa chọn cách thức này để lên núi.
Tung mình nhảy lên một cái, cước bộ nhẹ nhàng chạy lên núi, chỉ qua thời gian vài hơi thở đã vượt lên hơn mười trượng.
Sau thời gian một tuần trà, Đường Phong đã chạy lên tới chỗ giữa sườn núi rồi, gió đêm rất lớn, gào thét thổi qua bên người, khiến quần áo Đường Phong phải tung bay phần phật, mái tóc dài của hắn cũng tung bay theo gió. Đến được vị trí này, độ dốc sườn núi bỗng nhiên tăng lên, hầu như không có chỗ để có thể đặt chân, Đường Phong cần phải chạy một hơi không ngừng lên phía trước, phải duy trì tốc độ và quán tính tiến về phía trước của mình.
Leo lên thêm chốc lát, Đường Phong kinh hãi khi phát hiện cuồng phong lướt qua người trở nên mạnh rất nhiều, lực đạo thổi lên lớn đến nỗi khiến người ta phải hoảng sợ.
Hiện tại cho dù như thế nào cũng không dám lăng không hư độ, nếu dưới chân không có vật thật, chỉ bằng vào trọng lượng cơ thể của một người, một khi rời khỏi mặt đất, sau một khắc liền bị cuồng phong thổi rơi xuống ngọn cô phong ngay.

Vô Thường - Chương #957


Báo Lỗi Truyện
Chương 957/1679