Chương 953: Huyết thủ ấn (hạ).


Mà nếu không giết được Bố Liên Chu, đắc tội với kẻ này, về sau sao có thể đặt chân tại Linh Mạch Chi Địa được nữa? Kẻ này hung tàn đến cực điểm, bị hắn nhìn chằm chằm tuyệt đối không phải việc gì tốt đẹp.
Vô số người vây lại xung quanh Bố Liên Chu, tránh né ngăn cản sát chiêu của hắn, nhưng lại sợ đầu sợ đuôi, không ai dám tiến lên, khiến cho Bố Liên Chu càng giết càng hăng, sát chiêu thi nhau tung ra, khí tức bạo lực huyết tinh trên thân thể hung mãnh dâng trào tựa như sóng dữ vỗ lên vách đá, càng lúc càng khiến người ta kinh khủng.
Hỗn loạn bất kham! Mặc dù có không ít người vây xung quanh Bố Liên Chu có ý đồ muốn giết hắn, thế nhưng cũng có người thừa dịp này hướng về phía ngoài cốc chạy đi.
Đường Phong chính là loại thứ hai, hắn không muốn tranh chấp vũng nước đục này, dù sao thu hoạch bản thân hắn cũng đủ nhiều rồi. Hơn nữa, trước khi chưa được kiến thức bản lĩnh thực sự của Bố Liên Chu, Đường Phong cũng không nắm chắc có thể thắng được hắn. Chiêu thức kẻ này thi triển ra quá mức quái dị, khiến người khác nghe mà kinh sợ, căn bản không thể đánh giá theo lẽ thường.
Đường Phong vốn đã muốn rời khỏi sơn cốc này, đi tìm những đồng tiên ghi trên tàng bảo đồ, bất quá Bố Liên Chu đến đây, khiến hắn phải dừng lại thêm một hồi mà thôi. Hiện tại Bố Liên Chu tạo ra một màn hỗn loạn, vừa vặn giúp Đường Phong thoát ra khỏi tầm mắt của hắn, trời ban cho cơ hội tốt như vậy, sao có thể không nắm chắc?
Bất quá muốn rời khỏi nơi này cũng phải phí một phen tay chân, Bố Liên Chu chắn ở lối vào cốc khẩu, tuy rằng đã bị nhiều người vây quanh, nhưng cũng có nhiều người chạy ra khỏi cốc, tự nhiên khiến hắn phải chú ý.
Huyết thủ ấn tràn ngập bầu trời cùng vô số lợi khí sát nhân do máu tươi ngưng kết thành dưới sự khống chế của Bố Liên Chu liền đuổi theo phía sau những người đang chạy ra khỏi cốc, Đường Phong rất bất hạnh bị hắn nhìn trúng.
Bất quá Bố Liên Chu có lẽ cũng khinh thường Đường Phong, cho rằng hắn chẳng qua chỉ là một Thiên giai hạ phẩm, nên chỉ đẩy một Huyết thủ ấn về phía hắn rồi không thèm để ý thêm nữa.
Cảm thụ được sát khí trong nháy mắt, Đường Phong nhướng mày, đang chạy về phía trước, cước bộ đột nhiên dừng lại.
Hắn muốn thử xem uy lực Huyết thủ ấn của Bố Liên Chu rốt cuộc là thế nào! Kẻ này chính là một chướng ngại vật lớn nhất trên con đường tiến lên của mình, sớm muộn gì cũng sẽ giao thủ với hắn, nhưng mình thực sự cũng không hiểu về hắn cho lắm, vừa vặn mượn cơ hội này kiểm nghiệm một phen.
Ỷ vào trên người có Bất Phôi Giáp hộ thân, Đường Phong cũng tài cao gan lớn, đối mặt với Huyết thủ ấn từ một bên kéo tới, không tránh không né, chỉ rút Độc Ảnh Kiếm, vận khởi năm thành thực lực bắn ra một màn kiếm ảnh, vừa thong thả lui về phía sau vừa sử dụng kiếm chiêu chém tới Huyết thủ ấn.
Kiếm quang bắn ra, trong nháy mắt Đường Phong đã đâm hơn mười kiếm, mỗi một kiếm đều phát động cương khí, thế nhưng Huyết thủ ấn kia lại không hề bị đánh tan, chẳng qua chỉ hơi nhạt đi một chút mà thôi.
Liên tiếp lui lại hơn ba mươi bước, Đường Phong bất đắc dĩ phát hiện, dùng năm thành thực lực căn bản không thể nào đánh tan được Huyết thủ ấn của đối phương.
Huyết thủ ấn đã nhạt đi hơn phân nửa thành công ấn lên trên ngực Đường Phong.
"Tách" một tiếng vang nhỏ, Bố Liên Chu ở bên kia búng ra một chỉ. Thế nhưng nguyên bản một màn vốn sẽ phát sinh lại không hề xuất hiện như dự kiến, Đường Phong lông tóc không tổn hao tới một cọng, xoay người thoát đi.
Bố Liên Chu khẽ a một tiếng, nghiêng đầu sang một bên, hai mắt màu đỏ tươi sáng quắc nhìn chằm chằm bóng lưng Đường Phong dần dần tiêu thất, tiếng cười phát ra càng trở nên âm trầm hơn rất nhiều.
Tràng diện hỗn loạn như vậy, căn bản không ai chú ý tới Đường Phong bị trúng Huyết thủ ấn, cũng chỉ có Bố Liên Chu đối với chiêu thức mình phóng ra nắm như lòng bàn tay. Thế nhưng người này trúng phải Huyết thủ ấn mà không chết, có ý tứ!
Đường Phong biết vừa rồi cách làm của mình ít nhiều đã khiến Bố Liên Chu chú ý, thế nhưng hắn cũng không quan tâm, dù sao sớm muộn đều phải giao thủ.
Thông qua kiểm nghiệm vừa rồi, Đường Phong phát hiện Huyết thủ ấn kia rất khó bị đánh tan, cũng không biết rốt cuộc Bố Liên Chu tu luyện công pháp gì mà lại khó chơi tới vậy. Nhưng nếu như bản thân toàn lực xuất thủ mà nói, đủ để đánh tan Huyết thủ ấn trước khi nó tới gần người mình, hơn nữa thứ này còn có thể tránh né, đối với tốc độ của mình Đường Phong vô cùng tự tin.
Mà vừa rồi Huyết thủ ấn đánh lên Bất Phôi Giáp, trong nháy mắt Bố Liên Chu búng tay, Bất Phôi Giáp không hề có động tĩnh gì, căn bản không có cảnh nổ tung như khi những người khác trúng Huyết thủ ấn, đại khái Huyết thủ ấn chỉ có thể tác dụng trên thân thể con người.
Lại liên tưởng tới thủ đoạn Bố Liên Chu thi triển vừa rồi, Đường Phong hầu như có thể kết luận, người này tu luyện công pháp cùng cương tâm lực lượng đều có quan hệ tới máu tươi.
Cương tâm thực quỷ dị, công pháp thực độc ác! Người khác mất máu càng nhiều, thủ đoạn Bố Liên Chu lại càng lợi hại. Xem ra về sau nếu như giao thủ cùng Bố Liên Chu, cần phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần không thể thụ thương.
Rời khỏi sơn cốc khoảng ba mươi dặm, Đường Phong đột nhiên dừng cước bộ lại, quay đầu cười lạnh một tiếng:
- Theo sau lâu như vây, cũng nên đi ra rồi chứ?
Vừa rồi tuy rằng bản thân thừa dịp hỗn loạn rời khỏi sơn cốc, nhưng cũng bị một số người theo đuôi phía sau. Những người này, e rằng đánh chủ ý lên đám yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ trên người mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đường Phong tuy có thể thoát khỏi bọn họ, thế nhưng bị người ta nhớ nhung như vậy chung quy cũng không phải chuyện tốt, nghĩ lại cứ quyết định xuất thủ giải quyết triệt để luôn.
- Hắc hắc hắc...
Một tiếng cười âm hiểm truyền đến, hai đạo thân ảnh từ trong rừng hiện ra. Sắc trời mờ mịt, Đường Phong cũng không thấy rõ khuôn mặt đối phương, thế nhưng hai người này không ngoại lệ, đều là Thiên giai thượng phẩm, cũng không biết là đệ tử gia tộc nào.
Hai người này tự ỷ vào thực lực cao thâm, Đường Phong chỉ là một Thiên giai hạ phẩm căn bản không được bọn họ coi vào mắt.
Người bên trái thân hình khá thấp bé, tiếng cười lúc trước đúng là do người này phát ra, ánh mắt âm trầm nhìn Đường Phong mở miệng nói:
- Tiểu tử, lòng cảnh giác rất cao đó, dĩ nhiên có thể phát hiện ra hành tung huynh đệ chúng ta.
- Quá khen!
Đường Phong nhàn nhạt trả lời:
- Không biết hai vị đi theo Đường mỗ là có ý gì?
Nam tử thấp bé cười nói:
- Không phải là ngươi biết rõ rồi sao? Huynh đệ ta đi theo ngươi, tự nhiên là vì yêu bài cùng tàng bảo đồ của ngươi!
Người bên phải khô khan nói:
- Giao vật ra, không giết ngươi!
Sau khi nói xong liền ngậm miệng, bộ dạng tiếc lời như vàng.

Vô Thường - Chương #953


Báo Lỗi Truyện
Chương 953/1679