Chương 952: Huyết thủ ấn (thượng).


Thế nhưng, vẫn có mấy chiếc Huyết thủ ấn thành công ập đến trước mặt những người đó, một Thiên giai trung phẩm đứng ở phía trên cùng nét mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, mắt thấy bản thân không thể nào ngăn trở được Huyết thủ ấn đột nhiên đánh tới, trong lúc cấp bách vội vã vận cương khí hộ thân, ý đồ bảo vệ những bộ vị yếu hại, không đến mức bị đánh chết tươi tại chỗ.
- Phốc!
Âm thanh trầm thấp truyền đến, Thiên giai trung phẩm kia đã bị Huyết thủ ấn đánh vào người.
Hộ thân cương khí vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, sau khi Huyết thủ ấn vỗ lên trên người hắn, phảng phất như không hề có uy lực, căn bản không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho hắn. Người này cũng ngây ra một chút, hiển nhiên không hiểu nổi một chiêu mà Bố Liên Chu hung danh vang dội đánh ra vì sao lại vô nghĩa như vậy.
Lúc này hắn nghĩ lại còn phát run, thở phì phò từng ngụm lớn, tươi cười nói:
- Dọa chết ta mất!
Sống sót sau tai kiếp, không có việc gì có thể khiến người ta kinh hỉ hơn nữa.
Thế nhưng mọi người ở đây không phải ai cũng hoàn toàn nghĩ như hắn, có người nhíu mày, mở miệng nhắc nhở:
- Cởi y phục, nhìn trước ngực ngươi xem sao!
Thiên giai trung phẩm này nghe vậy, vội vàng run rẩy xé toang y phục của mình, cúi đầu nhìn xuống bộ ngực trần, nhất thời không khỏi ngây người.
Bởi vì tại vị trí trước ngực hắn, đang có một Huyết thủ ấn đỏ tươi, phảng phất như vừa dí một chiếc bàn ủi lên đó vậy, đỏ chót như ứa máu.
- Đây là cái gì...
Thiên giai trung phẩm này nhất thời hỗn loạn, hắn hoàn toàn không hiểu gì về Bố Liên Chu, tự nhiên cũng không rõ sự hung hãn của Huyết thủ ấn, không khỏi ngẩng đầu nhìn mọi người hỏi:
- Chuyện gì xảy ra vậy?
- Ài!
Không ít người nhất tề thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn hắn tựa như nhìn một người chết.
- Đây rốt cuộc là cái gì?
Hiện tại hắn không đau không ngứa, căn bản không có bất kỳ dấu hiệu dị thường nào, thế nhưng hắn cũng biết, Huyết thủ ấn trên ngực của mình lúc này tuyệt đối không phải là thứ tốt, chỉ bằng vào ánh mắt người khác nhìn mình cũng đã nói lên tất cả.
- A... Thứ này có thể đẩy ta vào chỗ chết sao?
Trong lúc thất kinh, Thiên giai trung phẩm này đã có phần luống cuống thất thố, chẳng ai khi đối diện với một mối nguy hiểm chưa biết còn có thể thản nhiên như thường.
"Tách" một tiếng vang nhỏ truyền đến, phảng phất như đáp lời hắn, Bố Liên Chu ở đằng xa búng tay một cái.
Một màn vừa quỷ dị vừa kinh hoàng liền xuất hiện, Thiên giai trung phẩm vẫn hoàn hảo không tổn thương gì đột nhiên gào lên một tiếng cực kỳ thảm thiết, trên ngực "bụp" một tiếng nổ tung. Máu tươi cùng với thịt nát bắn ra bốn phía tựa như một cơn mưa xối xả, nhuộm mảnh đất lớn xung quanh thành một màu đỏ rực.
Khi mọi người cùng nhìn lại, nhất tề hít một luồng khí lạnh, bởi vì gã Thiên giai trung phẩm mới vừa rồi còn đứng đó, bây giờ từ ngực trở lên đã nát bấy, chỉ còn lại nửa đoạn thân thể phía dưới đứng sững ở đó, nửa đoạn trên không biết đã đi đâu.
Đường Phong nhất thời cũng ngây ra tại chỗ, vừa rồi tình cảnh Bố Liên Chu chiến đấu cùng những người khác hắn đã quan sát từ đầu tới cuối, thế nhưng cho tới bây giờ, hắn cũng không tài nào hiểu nổi Thiên giai trung phẩm kia chết như thế nào, hơn nữa tử trạng còn vô cùng thê thảm.
Rốt cuộc đây là công phu quỷ dị gì? Hoặc giả là lực lượng cương tâm?
Bố Liên Chu quả thực cường hãn! Vừa rồi hắn dùng sức một người đối kháng hơn chục Thiên giai liên thủ, còn có thể ở cách xa hai ba chục trượng dễ dàng lấy đi tính mệnh một người, phần bảnh lĩnh này không phải ai cũng có thể dễ dàng đạt được. Cho dù là Đường Phong cũng không dám nắm chắc mười phần đạt được trình độ như vậy. Đây chính là hơn mười Thiên giai, chứ không phải là mười cây củ cải!
Thiên giai trung phẩm kia vừa chết đi, đoàn người liền đại loạn, thân thể Bố Liên Chu run lên, trong cổ họng truyền ra tiếng cười vui sướng không ngừng, Huyết thủ ấn tuôn ra như mưa bay ngập trời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Đừng để trúng Huyết thủ ấn của hắn, bị trúng là chết chắc!
Có người cao giọng nhắc nhở.
- Ngươi giết sư đệ ta, ta liều mạng với ngươi!
Lại có người dưới cơn phẫn nộ, xách đao tiến lên, muốn đoạt tính mệnh Bố Liên Chu báo thù rửa hận.
Bố Liên Chu khặc khặc cười một tiếng, duỗi tay tung một chiêu, trong đoạn thân thể của Thiên giai trung phẩm vừa chết kia chợt phun ra một cỗ máu tươi, máu tươi trong nháy mắt ngưng kết thành vô số mũi huyết tiễn, bắn mạnh ra bốn phương tám hướng.
- Phốc phốc phốc...
Trong sơn cốc hôn ám, chỉ có từng đạo từng đạo hồng quang tiên diễm rực rỡ xé rách không gian, khuấy lên một mảnh huyết vũ tinh phong.
Chỉ chốc lát sau liền đã có vài Thiên giai thực lực không cao trúng chiêu, hoặc bị huyết tiễn bắn chết, hoặc bị Huyết thủ ấn đập trúng, tại chỗ nổ tung thành máu loãng.
Mỗi một người chết đi, trong thân thể máu tươi đều dưới sự khống chế của Bố Liên Chu hóa thành lợi khí sát nhân, lại hướng về những người khác vọt đi. Đưa mắt nhìn lại, xung quanh thân thể Bố Liên Chu, đã tràn ngập vô số vũ khí do máu tươi ngưng kết thành, trường kiếm, khảm đao, trường mâu, lợi tiễn... Thế vẫn chưa đủ, Bố Liên Chu phảng phất như hóa thành một ma vương sát nhân, dâng lên sát khí ngập trời, khiến người ta không thể tới gần trong vòng mười trượng. Chỉ vẻn vẹn thời gian ba mươi hơi thở, trên tay hắn lại nhiều thêm vô số oan hồn, cộng thêm với máu tươi tràn ngập, càng trợ giúp cho tâm sát lục cùng thực lực của Bố Liên Chu.
- Mọi người cùng nhau tiến lên, giết người này, yêu bài bên hông cùng tàng bảo đồ của hắn ai cướp được chính là của người đó!
Trong hỗn loạn, một thanh âm mười phần mạnh mẽ đột nhiên vang lên.
Không ít người nghe vậy trong lòng khẽ động, nhất tề lao về phía Bố Liên Chu, dù sao yêu bài bên hông hắn thực sự quá mức hấp dẫn, hơn nữa Bố Liên Chu đã giết nhiều người như vậy, trong người khẳng định có không ít mảnh tàng bảo đồ, chỉ cần có thể giết chết Bố Liên Chu, đây tuyệt đối là một cuộc thu hoạch lớn.
Thiên giai trong cốc có tới bảy tám chục người, nếu như mọi người thực sự đồng tâm hiệp lực, cùng xông lên, Bố Liên Chu tuyệt đối vô pháp chỗng đỡ, cho dù hắn lợi hại thế nào đi chăng nữa, nói đến cùng cũng chỉ là một Thiên giai, còn chưa đạt tới đẳng cấp Linh giai, đâu thể ngăn cản sát chiêu của nhiều người như vậy.
Thế nhưng nhân tâm bất đồng, bảy tám chục người này nguyên bản chính là đối thủ của nhau, hiện tại trong lúc hỗn chiến tuy răng đối mặt với cùng một mục tiêu, nhưng đâu có ai muốn đứng lên dẫn đầu? Chưa nói có thể giết chết Bố Liên Chu hay không, cho dù có thể, thì lại có bao nhiêu phần cơ hội cướp được yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ trên người hắn rồi toàn thân thoát ra?

Vô Thường - Chương #952


Báo Lỗi Truyện
Chương 952/1679