Chương 950: Bố Liên Chu đến (hạ).


Hầu như mỗi người đều mở trừng mắt, từ trên mặt đất đứng lên, ánh mắt khóa chặt vào vị trí cửa cốc, đại đa số đều không biết rõ cỗ khí tức này rốt cuộc là do người phương nào phát ra mà lại có thể hung tàn đến vậy, chỉ có một số ít người sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch như lâm đại địch.
Đường Phong cách đó không xa nhìn thấy đệ tử Bố gia đòi hắn đưa một mảnh tàng bảo đồ khi vào cốc, bây giờ trên trán hắn túa mồ hôi lạnh, nét mặt một mảnh xám xịt, thân thể cũng nhịn không được lạnh run lên.
Đường Phong quay đầu liếc hắn một cái, chỉ thấy người này nghiến răng đau khổ mắng:
- Chết tiệt, sao hắn lại đến chứ?
Có thể dọa một Thiên giai thượng phẩm thành ra như vậy, cũng thấy được người tới thực lực như thế nào. Đường Phong vốn đang không rõ, nhưng bỗng nhiên hắn chợt nhớ tới một người.
Ngày đó tập thể đệ tử các đại gia tộc tụ tập, nam tử tóc dài tà dị đi theo đằng sau Bố Trường Hải! Lúc đó khí tức máu tanh phát ra trên người nam nhân kia, cùng với hiện tại cảm thụ được rất tương tự, chỉ bất quá hiện tại khí tức đó càng hung lệ hơn rất nhiều.
Bố Liên Chu! Đệ tử xuất sắc nhất Bố gia! Nghe đồn hắn là một kẻ cực kỳ hung tàn cực kỳ nguy hiểm. Người này cùng Trang Tú Tú là hai người trẻ tuổi xuất sắc nhất Linh Mạch Chi Địa những năm gần đây. Thế nhưng so sánh ra mà nói, trình độ nguy hiểm của Bố Liên Chu so với Trang Tú Tú còn cao hơn vài bậc.
Tuy rằng Trang Tú Tú có thiên tư hơn người, thực lực xuất chúng, ngạo thị quần anh, thế nhưng nói sao chăng nữa nàng cũng là nữ nhân, ngạo mạn thì ngạo mạn, nhưng Bố Liên Chu lại khác, kẻ này coi mạng người như cỏ rác, tu luyện công pháp khiến hắn cực kỳ khát máu, thủ đoạn hung tàn không gì sánh được, phàm là kẻ nào trêu chọc đến hắn, tất cả đều chết không toàn thây.
Hơn nữa người này sát nhân chẳng thèm quan tâm thân phận đối thủ, mặc dù đều là đệ tử Bố gia, chỉ cần hắn nhìn không thuận mắt, xuất thủ là giết. Toàn bộ Bố gia, chỉ có gia chủ Bố Trường Hải là có thể uy hiếp đến hắn mà thôi, người khác căn bản không được hắn để trong mắt, càng không nói người của những gia tộc khác.
Hiện tại trong cốc vô cùng hòa bình, dưới sự dẫn dắt của tên đệ tử Bố gia này, mọi người ở cùng nhau cũng cố gắng hòa hợp, bỏ qua tâm sát lục cùng tranh đấu, mặc dù ngẫu nhiên cũng có xích mích thì đều ra khỏi cốc để giải quyết. Thế nhưng hiện tại Bố Liên Chu vừa tới, cả sơn cốc e rằng sẽ trở nên hỗn loạn.
- Bố Liên Chu đến!
Không biết là ai đột nhiên cao giọng hô một tiếng, đoàn người trong cốc nhất thời như đám kiến trong chảo nóng, trở nên hỗn loạn.
Nơi cốc khẩu, một bóng ma âm trầm, thân hình cao to, mái tóc dài che kín mặt chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt mọi người, xuyên thấu qua mái tóc dài kia, trong đêm đen hai tròng mắt đỏ rực như quỷ tản ra quang mang yêu dị, nhiếp hồn đoạt phách, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.
Bố Liên Chu cứ như vậy từng bước một tiến vào trong cốc, tốc độ không nhanh không chậm, thế nhưng mỗi một bước của hắn, mọi người đều có thể cảm nhận được hô hấp của mình nặng thêm một phần, một loại áp lực vô hình đè nặng trong lòng, nặng đến mức khiến người ta không thể đứng thẳng thắt lưng lên được.
Hơn nữa, theo bước tiến của hắn, mùi máu tươi trong không khí lại càng trở nên nồng nặc. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Sơn cốc này có hình hồ lô, cốc khẩu hẹp, bên trong rộng. Bố Liên Chu đi tới như thế, cũng tương đương với việc chặn toàn bộ lối ra.
Bảy tám chục Thiên giai cao thủ trong cốc đều vạn phần cảnh giác theo dõi hắn, cẩn thận dè dặt từng li từng tí, cương khí toàn thân âm thầm đề khởi. Ngược lại Bố Liên Chu một mình một người đối mặt với quần hùng, sắc mặt không chút thay đổi, có hào khí một người giữ ải vạn người khó qua, từng bước tiến vào bên trong, khóe miệng luôn treo nụ cười nhàn nhạt.
Thân hình Đường Phong lặng yên không tiếng động lui nhanh về phía sau hơn mười trượng, vừa rồi hắn từ trong sơn cốc chạy ra, cho nên khi Bố Liên Chu tiến vào thì hắn đứng gần tên này nhất. Luồng khí tức cuồng bạo dã tính như muốn bùng nổ, phảng phất như không thể khống chế trên người Bố Liên Chu khiến cho Đường Phong cảm giác được mình vẫn còn thua kém hắn một chút.
Tuy rằng đệ tử Bố gia kia túa ra mồ hôi lạnh, nhưng vẫn kiên trì đứng yên tại chỗ như cũ không nhúc nhích. Cũng không có biện pháp, ở bên trong sơn cốc hắn cũng coi như là đầu lĩnh do mọi người tiến cử ra, mỗi một người tiến vào đều đã trao cho hắn một mảnh tàng bảo đồ, nếu lúc này hắn biểu hiện quá mức nhu nhược thì thực không dễ ăn nói chút nào, huống chi, bất kể là hắn hay Bố Liên Chu thì cũng đều là đệ tử Bố gia, có thể bắt lời với Bố Liên Chu chỉ sợ cũng chỉ có mình hắn mà thôi.
- Liên Chu, ngươi tới nơi này làm gì?
Đệ tử Bố gia này cố gắng giữ vững tinh thần, mở miệng hỏi.
Bố Liên Chu ngay cả liếc mắt cũng không thèm liếc hắn một cái, đôi mắt màu đỏ tươi dưới mái tóc dài tựa như một con ác lang đang kiếm ăn, nhìn lướt qua từng người từng người trong cốc, mỗi một người bị hắn nhìn qua thì toàn thân lông tóc dựng đứng, cột sống lạnh toát như rơi vào hầm băng.
- Cạch cạch cạch...
Gió nhẹ thổi qua, liên tiếp những âm thanh trầm muộn truyền đến, nhìn theo phương hướng âm thanh phát ra, mọi người không khỏi hít sâu một hơi.
Thanh âm này rõ ràng truyền đến từ bên hông Bố Liên Chu, mà bên hông hắn quấn chi chít vô số yêu bài, trên những yêu bài này vẫn còn tràn ngập mùi máu tươi, phảng phất giống như vớt ra từ trong bể máu. Không thể nào đếm kỹ được, nhưng đống yêu bài đó ít ra cũng phải vài chục khối. Dưới những con gió nhẹ phất qua, đống yêu bài loang lổ vết máu này va chạm vào nhau, phát ra âm thanh trầm muộn, như một khúc câu hồn, kinh tâm đoạt phách.
Âm thanh xôn xao bắt đầu rộ lên, mặc dù những người ở đây ít nhiều cũng đã từng giết chết đối thủ của mình, cướp đoạt lấy yêu bài. Thế nhưng không một ai có được chiến tích như Bố Liên Chu cả. Mỗi một khối yêu bài đều tương ứng với một tính mệnh, hôm nay bên hông hắn có vài chục khối yêu bài, chẳng khác nào khẳng định trong những ngày qua hắn đã giết chết vài chục người.
Trong những người này, rất có khả năng sẽ có huynh đệ tỷ muội của bản thân! Nhất thời, không ít người đang nhìn Bố Liên Chu thần sắc chợt biến đổi, từ kinh khủng chuyển sang phẫn nộ.
- Liên Chu!
Đệ tử Bố gia kia thấy Bố Liên Chu không đáp lời, ngược lại cứ đi thẳng về phía mình, không khỏi đề cao giọng thêm vài phần hô lớn một câu, tay trái kín đáo đặt lên thanh kiếm đang đeo bên hông của mình.
- Không muốn chết... Thì cút đi!

Vô Thường - Chương #950


Báo Lỗi Truyện
Chương 950/1679