Chương 943: Lũ lụt tràn vào long vương miếu (hạ).


- Thập thất đệ...
Đường Điểm Điểm chớp chớp đôi mắt to, nhìn tròng trọc vào đống mảnh tàng bảo đồ trên mặt đất, ngoài miệng lẩm bẩm nói:
- Đây đều là một mình đệ lấy được sao?
- Ừm, vận khí cũng khá tốt!
Đường Phong gãi gãi má, thuận miệng nói bậy:
- Thường có người đánh đánh giết giết ở trước mặt ta, kết quả lưỡng bại câu thương, làm ta kiếm được không ít đại tiện nghi.
Khóe miệng Đường Tử Thư co giật một hồi, mở miệng nói:
- Ta thật sự muốn cướp đoạt của đệ rồi!
Đường Long ôm trán cười khổ một tiếng:
- Việc này thật khó tiếp thu...
Ba người ra sức đánh giết bao nhiêu ngày, dùng cạm bẫy bố trí mai phục, vốn cho rằng số lượng yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ cướp được không ít chút nào, nhưng bây giờ so với chiến lợi phẩm của một mình Đường Phong cũng không bằng, thực sự là đả kích.
- May mà đệ là đệ tử Đường gia!
Đường Tử Thư thở dài một hơi:
- Có những thứ này rồi, Đường gia ta lần này nhất định sẽ đại phóng hào quang! Vị trí đứng đầu cũng không phải không có hi vọng.
Đường Long ánh mắt nheo lại, mở miệng nói:
- Chỉnh lý sắp xếp số mảnh tàng bảo đồ này lại, phàm là ghép vào hoàn chỉnh đều giao cho thập thất đệ đi tìm đồng tiền!
Tuy rằng mỗi người đều đỏ mắt với phần thưởng của người xếp đầu tiên, thế nhưng dù sao cũng chỉ có một người có thể thu được. Mà bây giờ khoảnh cách tới mục tiêu đã rất gần rồi, không thể nghi ngờ chính là Đường Phong, phù sa không chảy ruộng ngoài, thân là người một nhà, Đường Long tự nhiên buông tha được lợi ích cá nhân, lo nghĩ vì gia tộc.
Nghe Đường Long nói, Đường Tử Thư cùng Đường Điểm Điểm cũng liền vội vàng gật đầu, nhanh chóng bắt tay sắp xếp mảnh tàng bảo đồ.
Đường Phong khoát tay nói:
- Như vậy sao được?
Hắn lấy ra những mảnh tàng bảo đồ này, cũng chỉ muốn cùng Đường Long bọn họ trao đổi thứ có ích, căn bản không hề muốn lấy chiến lợi phẩm của bọn họ.
Đường Tử Thư nghiêm mặt nói:
- Thập thất đệ cũng đừng từ chối nữa, ta tin rằng những gia tộc khác cũng làm như vậy, trước khi hạng mục tỷ thí đầu tiên kết thúc sẽ giao yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ do các đệ tử đoạt được cho một người, để hắn có thể dẫn đầu các đối thủ khác. Việc liên quan tới một khối linh thạch đỉnh cấp, lẽ nào đệ cho rằng các gia tộc khác sẽ khách khí với mình sao? Chúng ta nguyên bản dự định giao những thứ này cho đại ca, chỉ là vẫn không gặp được hắn, hiện tại gặp ngươi rồi cũng giống vậy cả thôi!
Lời lẽ Đường Tử Thư rất khẩn thiết, hơn nữa khả năng này Đường Phong cũng đã từng nghĩ qua. Vì một khối linh thạch đỉnh cấp, các đại gia tộc khẳng định sẽ bỏ quân giữ tướng, buông tha lợi ích của những người khác, toàn lực bảo vệ địa vị của một người.
Toàn bộ hạng mục tỷ thí đầu tiên, nói là khảo nghiệm năng lực mọi người, trên thực tế cũng là khảo nghiệm lực ngưng tụ cùng sức chiến đấu của đám đệ tử các gia tộc.
- Thập thất đệ, chờ sau khi đệ đạt được đệ nhất nhân, nhất định phải đưa khối linh thạch đỉnh cấp kia cho Lục tỷ mượn xem, ta còn chưa thấy qua linh thạch ngoài trung cấp!
Đường Điểm Điểm vừa làm việc vừa mở miệng nói, phảng phất như khối linh thạch đỉnh cấp kia đoạt được dễ như trở bàn tay.
Nhìn ba người bận bịu, trong lòng Đường Phong cảm thấy vô cùng ấm áp, đệ tử một gia tộc nếu chỉ lo nghĩ cho bản thân mình mà nói, vạn vạn lần không có khả năng làm được những việc như bọn họ.
Vốn mục tiêu của Đường Phong chính là khối linh thạch đỉnh cấp kia, hôm nay lại có thêm số mảnh tàng bảo đồ nhóm người Đường Long đưa cho, khoảng cách tới mục tiêu lại càng gần thêm một bước. Chờ sau khi đạt được phần thưởng mình chỉ lấy khối linh thạch đỉnh cấp, những thứ còn lại sẽ giao cho đám người Đường Long coi như bồi thường.
Trong lòng nghĩ vậy, Đường Phong mới cảm thấy an tâm một chút, nếu như vô duyên vô cớ chịu ân huệ của người, ngay cả huynh đệ tỷ muội nhà mình, trong lòng Đường Phong cũng cảm thấy khó yên, đây không phải là khách khí, mà là nguyên tắc làm người. Nguồn: http://truyenyy.com
- Đã như vậy, ta cũng không từ chối nữa, thập thất đệ chắc chắn sẽ nỗ lực, không phụ kỳ vọng của các vị!
Đường Phong hít sâu một hơi, thần sắc nghiêm túc nói.
- Tận lực là được.
Đường Tử Thư cười cười:
- Đừng tự tạo quá nhiều áp lực, dù sao Đường gia chúng ta trong xếp hạng gia tộc lần này khẳng định sẽ cao hơn so với lần trước.
Mấy người nói cười một lúc, rất nhanh liền đã sắp xếp xong số mảnh tàng bảo đồ. Kết quả khiến người ta trước mắt sáng ngời, hơn trăm mảnh tàng bảo đồ xếp cùng một chỗ, cuối cùng hợp lại được thành năm tấm tàng bảo đồ hoàn chỉnh, số đồng tiền tương ứng với mỗi một tấm tàng bảo đồ cũng không giống nhau, có nhiều có ít, tối đa là bảy đồng, tối thiểu cũng ba đồng. Hơn nữa, bản thân Đường Phong còn có khối tàng bảo đồ kia, đã gom đủ tám phần, chỉ cần tìm thêm được hai phần còn lại là có thể sắp xếp hoàn chỉnh, tìm kiếm được mười đồng tiền.
Những mảnh tàng bảo đồ này đều được giao cho Đường Phong bảo quản, nguyên nhân cũng vì hắn có thể che giấu được dao động của chúng.
Đáng lẽ nhóm người Đường Long còn muốn đưa cả đống yêu bài cho Đường Phong, thế nhưng Đường Phong không nhận. Ba người bọn họ chiến đấu nhiều ngày như vậy, nếu như không có được bất cứ thứ gì, khi ra khỏi Vân Liên Sơn thì mặt mũi cũng không được đẹp cho lắm. Có được nhiều tàng bảo đồ như vậy cũng đã đủ rồi, Đường Phong đoán rằng có lẽ sẽ không có ai nhiều hơn so với mình được, mà nếu có cũng cực kỳ ít ỏi, dù sao trong cả Vân Liên Sơn, mảnh tàng bảo đồ cùng với yêu bài cũng không nhiều tới mức ấy.
Vẫn còn lại thời gian hai ngày, Đường Phong dự định một ngày cuối cùng sẽ đi tìm số đồng tiền trên tàng bảo đồ, điều này cũng có nghĩa là hắn còn một ngày tự do để đi săn, mà một ngày này có thể thu hoạch được bao nhiêu, có lẽ chỉ có thể dựa vào vận khí.
- Thập thất đệ, chúng ta chuẩn bị tiếp tục bố trí mai phục, đệ sẽ theo chúng ta hay là vẫn đơn độc hành động?
Sau khi bận rộn một hồi, Đường Tử Thư nhìn Đường Phong hỏi.
- Một mình hành động, thuận tiện cũng phải đi tìm số đồng tiền kia nữa.
Đường Phong đáp lời, cách há miệng chờ sung này Đường Phong có phần không thống khoái cho lắm, cũng không phải như thế là không đúng, mà là quá bị động, Đường Phong càng thích bản thân xuất kích chiếm quyền chủ động hơn.
- Như vậy cũng tốt!
Đường Tử Thư gật đầu:
- Thập thất đệ ngàn vạn phải cẩn thận, tuy rằng đệ có thể che giấu được dao động của mảnh tàng bảo đồ, nhưng bây giờ những người còn lại đều là đám gai góc, vạn nhất đánh không lại thì đừng cậy mạnh.
Hôm nay trên người Đường Phong gánh vác kỳ vọng của cả Đường gia, Đường Tử Thư cũng không khỏi căn dặn nhiều thêm vài câu.
- Được, mọi người cũng phải cẩn thận!
Đường Phong ôm quyền hướng về ba người rồi xoay người rời đi.

Vô Thường - Chương #943


Báo Lỗi Truyện
Chương 943/1679