Chương 942: Lũ lụt tràn vào long vương miếu (thượng).


- A?
Một âm thanh nghi hoặc rất nhỏ truyền vào tai Đường Phong, nguyên bản Đường Phong chuẩn bị thi triển ra sát chiêu sau khi nghe thấy âm thanh này, đông tác cũng liền dừng lại.
Tuy rằng thu liễm sát chiêu, nhưng công kích của hai người đối phương đã tới, bất đắc dĩ Đường Phong chỉ có thể ra tay ngăn chặn, trong độc vụ bao bọc, ba người giao thủ mấy chiêu rồi vội vã tán đi công lực, thối lui về phía sau.
Đường Phong còn chưa kịp thấy rõ những người này rốt cuộc là ai, bên hông một luồng kiếm khí đã đánh tới, chính là người vừa rồi bị mình lật tay một kiếm đánh bay, trong tiếng kiếm minh còn xen lẫn một chút âm thanh mê hoặc tâm thần.
Thanh âm này là... Hoan Ca Kiếm? Trong nháy mắt Đường Phong liền minh bạch ba người này rốt cuộc là ai.
- Lục muội dừng tay!
Một thanh âm quen thuộc bỗng nhiên vang lên, chặn ngang chiêu thức người cầm kiếm đang công kích tới Đường Phong. Khi người cầm kiếm nghe thấy vậy cũng mạnh mẽ rút kiếm về, lui lại phía sau hai bước, kinh ngạc nhìn về phía trước.
Cho tới bây giờ, Đường Phong mới cùng ba người này chính thức đối diện, quan sát kỹ nhau một phen, không khỏi đều lộ ra nụ cười khổ.
Ba người này không phải ai khác, chính là vài đệ tử Đường gia, Đường Long, Đường Tử Thư cùng Đường Điểm Điểm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vừa rồi động tác Đường Phong thực sự quá nhanh, khiến cho bọn họ chưa kịp nhìn thấy dáng dấp người tới liền ra tay công kích, Đường Phong căn bản cũng không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được người nhà, lúc phản kích lại cũng đâu nghĩ nhiều đến thế?
- Thập thất đệ?
Đường Điểm Điểm nhìn rõ khuôn mặt Đường Phong, không khỏi kinh hỉ hô lên một tiếng, cắm Hoan Ca Kiếm vào vỏ, vọt tới bên người Đường Phong đấm hắn một quyền, oán trách nói:
- Ngươi lại dám động thủ với Lục tỷ hả?
Đường Phong bất đắc dĩ cười khổ nói:
- Ta đâu có biết là các ngươi chứ!
- Quả thực là lũ lụt tràn vào long vương miếu, người một nhà mà lại không nhận ra nhau!
Vẻ mặt Đường Tử Thư rất ngượng ngùng, bọn họ ở chỗ này dùng mảnh tàng bảo đồ bố trí mai phục, từ đầu tới giờ vẫn tiến triển rất thuận lợi, không nghĩ rằng lần này lại câu dẫn Đường Phong tới đây.
Đường Long xoa xoa nắm đấm của mình, ánh mắt sáng quắc nhìn Đường Phong, tán thán nói:
- Thập thất đệ quả nhiên hảo công phu!
Vừa rồi hắn cùng với Đường Phong liều mạng mấy chiêu, nắm đấm giờ vẫn còn tê dại, cũng hơi chút cảm thụ được bản lĩnh chân thực của Đường Phong. Tuy rằng hắn vẫn luôn đoán thập thất đệ chỉ có tu vi Thiên giai hạ phẩm này nhưng thực lực bất phàm, lại không nghĩ rằng đến khi chân chính giao thủ mới phát hiện hắn so với tưởng tượng của mình còn lợi hại hơn nhiều.
- Trước khoan hãy nói, nơi này không thích hợp ở lâu, hãy tìm một nơi yên tĩnh đã!
Đường Tử Thư nhìn hai bên một chút, lên tiếng đề nghị.
Mấy người thu thập sơ qua một phen, hướng về phía nam chạy đi mười dặm, lúc này mới dừng lại. Đường Phong trả lại cái bọc cướp được lúc trước cho Đường Tử Thư, tuy rằng mấy thứ này giá trị rất cao, nhưng dù sao cũng là huynh đệ nhà mình, Đường Phong đâu thể tùy tiện cướp giật?
Nói chuyện giản lược với nhau một lúc Đường Phong mới biết ba người bọn họ ở ngay ngày tỷ thí thứ ba liền đã gặp được nhau, sau đó dưới đề nghị của Đường Tử Thư, lấy đống mảnh tàng bảo đồ này làm mồi nhử, hấp dẫn những kẻ mắc câu đến mai phục đoạt lấy chiến lợi phẩm.
Mấy ngày nay, mỗi lần bọn họ buôn bán có lời liền đổi một địa điểm khác, lúc mới đầu số mảnh tàng bảo đồ tích góp đươc cũng không nhiều lắm, dao động phát ra cũng không tính là quá mạnh mẽ, hơn nữa địch nhân cũng không cường đại, đều ứng phó dễ dàng như thường.
Thế nhưng càng về sau, lượng mảnh tàng bảo đồ trên tay ngày càng nhiều, địch nhân bị hấp dẫn cũng nhiều lên, thực lực càng cao hơn, khiến cho ba người bọn họ vừa hạnh phúc lại vừa khổ não, nếu không phải ba người cùng nhau hành động, chỉ sợ sớm đã bị người ta cướp trắng tay rồi.
Ngày hôm qua ba người còn đụng phải Trang Tú Tú của Trang gia, suýt nữa đại chiến một hồi, cũng may song phương đều hiểu rằng không thể dễ dàng trêu trọc vào nhau được, sau khi đối diện một lát, Trang Tú Tú liền rời đi, khiến cho ba người Đường Long cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Ba người liên thủ, cho dù có thắng được Trang Tú Tú sợ rằng cũng phải trả một cái giá không nhỏ, việc này đối với cuộc tỷ thí kế tiếp không có chỗ tốt nào cả.
Loại cạm bẫy dùng mảnh tàng bảo đồ này làm mồi nhử, tuy rằng chỉ cần sáng suốt một chút đều sẽ phát hiện ra, nhưng người tham gia tỷ thí, sao có thể ngăn cản được sự mê hoặc của nhiều mảnh tàng bảo đồ đến vậy? Mặc dù biết có nguy hiểm, là cạm bẫy, nhưng vẫn cố ôm một tia may mắn lao tới cướp đoạt, kết quả trước sau toàn bộ đều thua dưới tay ba người Đường Long.
Ba người đạt được chiến quả không nhỏ, mấy ngày qua cướp đoạt hơn ba mươi tấm yêu bài cùng hơn bốn mươi mảnh tàng bảo đồ. Thành tích thế này đã rất không tồi rồi, nếu không phải Đường Phong cướp được chiến lợi phẩm của Chung Lộ, chỉ sợ cũng không thể sánh bằng.
- Thập thất đệ thu hoạch thế nào?
Lòng hiếu kỳ của Đường Điểm Điểm rất nặng, cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp mở miệng hỏi.
Đường Phong cười một tiếng, không biết nên trả lời thế nào. Trên tay mình hiện tại yêu bài có khoảng năm mươi tấm, mảnh tàng bảo đồ cũng tầm sáu bảy mươi, loại thành tích khiến người ta khiếp sợ này nếu như nói ra, phỏng chừng sẽ khiến ba người không tài nào tiếp thu nổi mất.
Đường Tử Thư quan sát một hồi, hơn nữa phát hiện trên người Đường Phong căn bản không có chút dao động mảnh tàng bảo đồ nào, còn tưởng rằng hắn bị người ta cướp mất, không khỏi lên tiếng an ủi:
- Không sao, nếu thập thất đệ đã tới, hai ngày còn lại huynh đệ tỷ muội chúng ta bốn người liên thủ, chắc chắn sẽ có thu hoạch, cũng không biết thành quả của đại ca thế nào, có lẽ cũng không ít đâu!
Đường Phong kiên trì nói:
- Kỳ thực... Ta cũng đã cướp được một ít mảnh tàng bảo đồ!
Nói rồi, Đường Phong lấy ra những mảnh tàng bảo đồ từ trong Không Gian Mị Ảnh.
Dao động linh khí nồng nặc truyền đến, so với dao động từ trong cái bọc của ba người Đường Long còn cường liệt hơn rất nhiều, miệng Đường Tử Thư há hốc đứng ngây tại chỗ, Đường Điểm Điểm cũng đần mặt nhìn một đống mảnh nhỏ xuất hiện, mí mắt Đường Long kịch liệt nhảy lên mấy cái.
Tràng diện nhất thời yên tĩnh không gì sánh được, ngay cả tiếng hít thở cũng bị đè nén đến mức tận cùng, lồng ngực mỗi người đều truyền đến âm thanh nhảy lên bình bịch.
- Chỉ có như vậy!
Đường Phong ho nhẹ một tiếng, hắn không có ý khoe khoang chút nào, chẳng qua đống mảnh tàng bảo đồ trên tay mình, rất nhiều mảnh không thể xếp thành hoàn chỉnh, hắn lấy ra cũng chỉ muốn đổi lấy vài mảnh cùng với Đường Long bọn họ mà thôi.

Vô Thường - Chương #942


Báo Lỗi Truyện
Chương 942/1679