Chương 941: Cạm bẫy (hạ).


Những người này không hề có giá trị, Đường Phong tự nhiên sẽ không hạ thủ với bọn họ, ngược lại khi họ nhìn thấy Đường Phong, vẻ mặt quả thực không cam lòng, ngay cả một Thiên giai hạ phẩm cũng có thể kiên trì được tới ngày thứ tám, vậy mà bọn họ lại phải sớm rời đi, vẻ mặt không dễ nhìn chút nào.
Phía trước lại đi tới một người, Đường Phong từ sớm đã nhận ra sự tồn tại của hắn, không hề trốn tránh trực tiếp nghênh đón. Đến khi hai người đụng đầu nhau, người kia mới nhìn thấy bóng dáng Đường Phong, không khỏi giật mình, xua tay nói;
- Huynh đài chớ kích động, mỗ đã lui khỏi tỷ thí rôi!
Đường Phong khẽ cười một tiếng, liếc mắt nhìn hắn từ đầu tới chân, chỉ thấy người này mỏ nhọn tai khỉ, tròng mắt đảo loạn như rang lạc, chẳng biết trong lòng đang có chủ ý gì, bất quá trên người hắn quả thực cũng không cảm thấy dao động của mảnh tàng bảo đồ, hơn nữa yêu bài ở bên hông cũng không biết đã đi về nơi đâu, nghĩ lại có lẽ bị người khác cướp mất rồi.
Mất yêu bài, cũng đồng nghĩa với người này mất đi tư cách tỷ thí.
Thấy Đường Phong không nói gì, người này mở miệng nói:
- Vừa rồi ở bên kia gặp phải một đối thủ, mỗ thực lực không đủ, bất hạnh thua trận, xem này, vết thương trên ngực chính là do người kia lưu lại đó. qua tên kia cũng không khá hơn là mấy, cùng lão tử đấu một lúc lâu, hiện tại có lẽ đang phải đả tọa điều tức, huynh đài nếu có tâm, ngược lại có thể đi kiếm chút tiện nghi.
- Ái dà! Có chuyện tốt đến vậy sao?
Chân mày Đường Phong cau lại, như cười như không nhìn hắn nói.
Nam nhân mỏ nhọn tai khỉ nghiêm mặt nói:
- Ta rời khỏi cuộc tỷ thí rồi, còn lừa ngươi làm chi? Nếu không tin ngươi có thể đi xem thử xem, dù sao tên kia đã không còn bao nhiêu khí lực, ngươi dù cho đánh không lại vẫn có thể chạy trốn, không chịu thua thiệt. Lời cũng đã cạn, cáo từ, chúc huynh đài may mắn!
Người này sau khi nói xong liền chắp tay, lướt qua bên cạnh Đường Phong rời đi.
Đường Phong đứng tại chỗ nghĩ ngợi chốc lát, liền án theo phương hướng mà hắn vừa chỉ đi tới. Hắn biết tên nam tử mỏ nhọn tai khỉ này chắc chắn không có lòng tốt đến vậy mà nhắc nhở mình, thế nhưng hiện tại người càng ngày càng ít, thật vất vả mới gặp được một con mồi, tự nhiên không có đạo lý bỏ qua.
Cũng không biết tên kia tính toán cái gì, lẽ nào lại giống với hai người huynh đệ Lý gia, một nhóm người cùng bố trí bẫy rập rồi trước sau giáp kích?
Đợi cho Đường Phong đi rồi, nam tử mỏ nhọn tai khỉ mới quay ngược trở lại, ôm vết thương trên ngực hung hăng trợn mắt, hắc hắc cười âm hiểm nói:
- Mẹ nó, lão tử đâu chịu một mình ăn thiệt thòi như vậy chứ, thế nào cũng phải kéo thêm nhiều người một chút mới phải, ngay cả một Thiên giai hạ phẩm cũng có thể kiên trì được tới bây giờ, thực sự là ông trời không có mắt, bất quá hôm nay xem như vận khí của ngươi đã hết, cứ tiến vào trong đó rồi chờ bị người phục kích đi!
Đi về phía trước đại khái chưa tới mười dặm, cước bộ Đường Phong liền dừng lại, bởi vì ở trong cảm nhạn của hắn phát hiện ra một nơi linh khí dao động cực kỳ nồng đậm truyền đến cách đấy không xa.
Nhiều mảnh tàng bảo đồ đến vậy sao? Mặc dù không được tận mắt chứng kiến, nhưng Đường Phong biết lần này mình đã đâm đầu vào đại vận rồi. Chẳng qua không biết rốt cuộc là người nào mà chỉ trong thời gian tám ngày lại sưu tập được nhiều mảnh tàng bảo đồ đến vậy, quá nhiều mảnh đặt cùng nhau, dao động sản sinh ra cũng đủ để hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.
Tuy rằng mừng rỡ, nhưng Đường Phong biết, nếu người này có thể thu thập nhiều mảnh như vậy, thực lực chắc chắn sẽ không quá thấp, trận chiến này, e rằng cần phải xuất ra chút bản lĩnh chân chính rồi.
Tinh tế đánh giá một phen, Đường Phong chợt phát hiện đây quả nhiên là bẫy rập, ngay tại vị trí nơi truyền đến dao động của mảnh tàng bảo đồ không xa, có ba cỗ khí tức bí mật như có như không, khí tức ba người này thu liễm vô cùng tốt, hầu như đã hòa hợp thành một thể với không gian xung quanh, nếu như không phải Đường Phong đã đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, sợ rằng cũng không phát hiện ra được.
Dùng mảnh tàng bảo đồ để hấp dẫn người khác, rồi ở một bên tùy thời đánh lén. Mánh khóe này Đường Phong cũng đã gặp phải, chỉ bất quá lần này phải đối mặt với địch nhân mai phục từ ba phía mà thôi.
Tốc chiến tốc thắng vậy, cướp đoạt được đám mảnh tàng bảo đồ này liền lập tức chạy trốn, với tốc độ bản thân bộc phát ra, ba người kia cũng không đuổi kịp được.
Hạ quyết tâm rồi, Đường Phong vừa ẩn nấp thân hình vừa tiếp cận về hướng địa phương giấu những mảnh tảng bảo đồ, sau khi tới gần một khoảnh nhất đinh, Đường Phong mạnh mẽ phát lực, từ chỗ đó xẹt qua một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt liền vọt tới địa điểm cất giấu mảnh tàng bảo đồ.
Những mảnh tàng bảo đồ này được đặt ở dưới một cây đại thụ, bọc lại thành một cái gói nhìn khá đẹp mắt, khi Đường Phong xông tới cũng chỉ thuận tay gạt đi đám lá khô phủ bên trên liền thu được gói đồ đó vào tay.
Đạt được mảnh tàng bảo đồ tuy rằng dễ dàng, nhưng Đường Phong biết lần này mình đã chọc vào tổ ong vò vẽ, ba gã địch nhân mai phục ở một bên kia không lý gì mà để cho mình rời đi. Trong nháy mắt ngay đắc thủ, Đường Phong liền phát giác bốn phía truyền đến tiếng y phục cọ sát, ba địch nhân kia phản ứng cũng khá nhanh chóng, bày ra thế vây kín ba mặt, cương khí cùng sát chiêu lạnh thấu xương nhất tề công tới Đường Phong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ba người này vừa động thủ, Đường Phong liền cảm giác được không khí quanh thân như đông cứng lại, áp lực hung mãnh từ trên trời giáng xuống, da thịt toàn thân trở nên lạnh lẽo.
Dĩ nhiên lại là hai cao thủ Thiên giai thượng phẩm cùng một Thiên giai trung phẩm! Sắc mặt Đường Phong trầm xuống, nguyên bản ý niệm ban đầu chỉ định cướp lấy mảnh tàng bảo đồ rồi bỏ chạy trong nháy mắt liền vất đi, vội vàng rút ra Độc Ảnh Kiếm, cũng không quay đầu lại, lật tay vẩy ra một kiếm. Ở trước mặt có ba địch nhân thực lực như vậy, mình muốn chạy trốn sợ rằng cũng còn phải phí khá nhiều công sức mới được.
"Keng" một tiếng vang nhỏ truyền đến, Đường Phong không chút sứt mẻ, ngược lại phía sau lưng hắn, người cầm kiếm đánh tới kinh hô một tiếng, thân thể yểu điệu bịch bịch bịch lui lại vài bước.
Mà hai người còn lại nhân cơ hội đó giết tới bên người Đường Phong, một trái một phải, quyền phong chưởng kình hung hãn tàn nhẫn đánh úp về phía thân thể Đường Phong, một đánh vào eo, một đánh vào cổ, đều là hạ thủ về phía bộ phận yếu ớt nhất của thân thể, công kích còn chưa tới, cương phong đã thét gào, đâm vào khiến da thịt Đường Phong cũng thấy đau rát.
Trong lúc nguy cấp, Đường Phong không sợ hãi chút nào, Độc Ảnh Kiếm vẩy ra đóa đóa kiếm hoa, độc khí ban lan năm màu tràn ngập khắp xung quanh, bao vây hắn và cả mọi người bên trong độc vụ.

Vô Thường - Chương #941


Báo Lỗi Truyện
Chương 941/1679