Chương 940: Cạm bẫy (thượng).


Dao động trên mảnh tàng bảo đồ này đã chỉ rõ phương hướng cho Đường Phong, khiến hắn mất chút ít khí lực là có thể tìm được mục tiêu để hạ thủ.
Một gã Thiên giai hạ phẩm, ở trong Vân Liên Sơn lại khuấy đảo lên một hồi tinh phong huyết vũ, phàm là đối thủ đụng phải Đường Phong, không kẻ nào là không chạy trối chết, yêu bài bị đoạt, mảnh tàng bảo đồ bị cướp. Đường Phong cũng không hề hạ sát thủ, chỉ cần nguyện ý đưa ra mảnh tàng bảo đồ cùng với yêu bài, là liền thả cho kẻ đó một con đường sống, chỉ thỉnh thoảng gặp vài tên ngu không biết đúng sai, mới bị Đường Phong chém chết.
Nhất thời, trong Vân Liên Sơn không ít người đều biết được nơi này xuất hiện một gã Thiên giai hạ phẩm, một thân thực lực căn bản không thể tính theo lẽ thường, xuất thủ quyết đoán tàn nhẫn, nhanh lẹ không gì sánh được, thường thường bản thân còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra liền đã bị đánh bại.
Cũng vì thế, hiện tại rất nhiều người không dám tùy tiện đi dò xét gã đệ tử tham chiến Thiên giai hạ phẩm này, một khi đụng phải hắn, tất cả đều xuất thủ không hề bảo lưu, chỉ sợ hắn đột nhiên tung ra sát chiêu gì đó thì xong đời, khiến cho gã Thiên giai hạ phẩm này khổ không thể tả.
Kỳ thực Đường Phong cũng không làm gì quá phận, hắn vẫn còn bảo lưu phần lớn thực lực, cũng vì đại thể thực lực của đám đệ tử tham chiến này cũng không mạnh, tuy rằng có Thiên giai tiêu chuẩn, nhưng lại không có nhiều kinh nghiệm thực chiến.
Thiên giai trưởng thành bên trong Linh Mạnh Chi Địa so với trong thế tục khác biệt vô cùng lớn, Thiên giai trong thế tục tu luyện gian khổ, công lực bản thân đều do tích lũy từng chút từng chút một, tốc độ tuy rằng chậm chạp, nhưng lại có thể giúp cho bọn họ dung hợp hoàn hảo công lực cùng với thân thể, phát huy được toàn bộ thực lực. Thế nhưng Thiên giai trong Linh Mạch Chi Địa trưởng thành quá nhanh, những đệ tử tham chiến đều có tuổi không lớn lắm, lại không trải qua nhiều chiến đấu, căn bản không biết cách nào để khai phá toàn bộ tiềm lực của mình.
Tu luyện ở trong Linh Mạch Chi Địa là may mắn, cũng là bất hạnh của họ.
Đường Phong dám khẳng định, nếu như toàn bộ những cao thủ Thiên giai này đến từ thế tục mà nói, bản thân mình chắc chắn sẽ không đối phó dễ dàng được như vậy, ít nhiều cũng phải tốn chút khí lực.
Những Thiên giai còn ở lại trong Vân Liên Sơn hiện tại, chỉ có một phần rất ít là Thiên giai hạ phẩm, đại đa số đều là Thiên giai trung phẩm, còn có một bộ phận là Thiên giai thượng phẩm, người có thể kiên trì đến bây giờ, nói thế nào cũng phải có bản lĩnh thực sự, năm ngày còn lại, chính là thời gian để cường giả giao đấu. Đường Phong phải giành giật từng giây, dốc hết khả năng chiếm giữ yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ càng nhiều càng tốt, bằng không bị cao thủ khác cướp đi là rất phiền phức.
Một kiếm đánh bay đối thủ Thiên giai trung phẩm, đối thủ này trợn tròn mắt, thế nào cũng không dám tin bản thân dĩ nhiên lại thua trước một Thiên giai hạ phẩm, mở miệng lớn tiếng chửi bới:
- Cẩu tặc để mạng lại!
Đường Phong vốn không muốn lấy tính mạng hắn, nhưng nghe thấy lời này sắc mặt liền phát lạnh, chặn đón thân thể đối phương đang lao tới, lật tay liền bắn ra một thanh phi đao.
Lực lượng Cương tâm Duệ Kim Chi Lực quán nhập, trên thân phi đao kim quang lấp lóe, sắc mặt Thiên giai trung phẩm kia đại biến, giơ ngang khảm đao của mình che trước ngực, ý đồ muốn chặn phi đao tập kích.
Thế nhưng Duệ Kim Chi Lực không gì không phá nổi, há một thanh khảm đao có thể chống lại? Đường Phong trong cơn tức giận căn bản cũng không lưu thủ chút nào, phi đao va chạm với khảm đao, giống như nghiền nát nó, trực tiếp đục thủng một lỗ trên thân khảm đao, dư thế không giảm đâm sâu vào trong ngực đối phương, tiếp tục xuyên thủng cơ thể mà ra, mang theo một luồng máu tươi lóa mắt.
Vừa rồi khi chiến đấu, cương khí hộ thân của Thiên giai trung phẩm này đã bị đánh tan, hiện tại trong lúc vội vã căn bản không có thời gian vận khởi trở lại, không được hộ thân cương khí bảo vệ, thân thể mà hắn lấy làm tự hào kia cũng mỏng manh chẳng khác gì tờ giấy.
- Không thể nào!
Nam tử này giơ lên khảm đao đã thủng một lỗ, cúi đầu nhìn ngực mình, trên mặt tràn ngập khiếp sợ, thều thào một câu rồi ngã ngửa ra sau.
Trong giang hồ, tình cảnh một lời không hợp liền xuất thủ có nhiều lắm, động một cái là giết cả nhà người ta, tự nhiên Đường Phong cũng sẽ không vì giết chết một đối thủ mà trong lòng cảm thấy áy náy.
Nói cách khác, nếu như mình không đủ thực lực chắc chắn sẽ bị kẻ khác giết, mà bọn họ chỉ sợ cũng không hề cảm thấy đồng tình với mình một chút nào, xét đến cùng, vẫn là do thực lực người này không đủ.
Ngồi xổm xuống, lấy ra yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ trong lòng đối phương, lại thu hoạch được một con số không nhỏ. Đường Phong cũng không kiểm tra tỉ mỉ liền nhét vào trong Không gian mị ảnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhìn phương hướng trái phải, Đường Phong liền triển khai thân pháp, bất chợt biến mất bên trong rừng cây.
Thời gian hai ngày kế tiếp, Đường Phong liên tục đuổi bắt như vậy, mỗi một ngày đều có thu hoạch, hơn nữa cũng y như dự đoán của hắn, những người còn lại đều tụ tập không ít yêu bài cùng mảnh tàng bảo đồ, trên người bọn họ không chỉ có một phần của riêng mình, mà trong số đó đều là cướp đoạt từ tay người khác. Đường Phong cướp lại của bọn họ, chẳng qua cũng là gậy ông đập lưng ông mà thôi.
Duy nhất khiến Đường Phong cảm thấy tiếc nuối chính là không gặp được con cá lớn như Chung Lộ, trên thân những người này tối đa chỉ có ba bốn tấm yêu bài cùng số lượng mảnh tàng bảo đồ tương đương, dù vậy, hiện tại Đường Phong thu hoạch cũng đã tới năm mươi tấm yêu bài cùng sáu bảy mươi mảnh tàng bảo đồ.
Kỳ thực Đường Phong vẫn rất muốn đụng phải vài đệ tử tham chiến của Chung gia, đêm hôm đó khi mua La Ngọc Thạch, Đường Phong đã thăm dò bọn chúng, một Thiên giai thượng phẩm, ba Thiên giai hạ phẩm, đối với Đường Phong mà nói cũng không tính là uy hiếp.
Nếu như có thể ở trong hạng mục đầu tiên của tỷ thí loại bỏ được toàn bộ đệ tử Chung gia, Chung gia kia ở trong trận tỷ thí gia tộc tự nhiên sẽ thất bại. Thế nhưng tìm tới tìm lui cũng không phát hiện được tung tích mấy tên kia, thật là khiến người ta tiếc hận, cũng không biết rốt cuộc bọn chúng chui rúc ở địa phương nào.
Tuy rằng đụng phải Chung Lộ, nhưng Đường Phong lại không muốn lấy tính mệnh nàng.
Ngày thứ tám, thời gian đã sắp tới kỳ hạn của hạng mục tỷ thí đầu tiên, người càng lúc càng ít, bình thường không thấy được bóng người, thỉnh thoảng gặp phải một tên thì cũng là thân thể ủ rũ, vẻ mặt ảo não, trên người chẳng có thứ gì, hiển nhiên đã bị người khác đánh bại, mất đi quyền tỷ thí.

Vô Thường - Chương #940


Báo Lỗi Truyện
Chương 940/1679