Chương 939: Tiện nghi mặt trắng (hạ).


Ánh mắt Chung Lộ sáng ngời, trong giọng nói có chút kích động, lại có cả sự căm thù, còn mang theo vài điều bí mật không thể nói rõ. Người này, chính là người thanh niên này, ba tháng trước thiếu chút nữa đã giết chết mình, lại không ngại cực khổ chiếu cố cho mình. Một người tương đối bá đạo lại làm cho người khác không thể nhìn thấu được.
Nhìn hắn, Chung Lộ lại nghĩ tới cảnh ngộ lần trước, Trong cơn giông tố, hắn nằm ở trên người mình, bị kiếm đâm vào trong ngực, cũng dùng thân thể không tính rộng rãi thay chính mình che gió mưa.
Trên ngực mơ hồ có cảm giác đau! Đó là lần đầu tiên, có người thay mình che mưa mưa chắn gió, cho dù chẳng qua chỉ là một trùng hợp.
Đường Phong nhìn thi thể trên mặt đất, lại nhìn Chung Lộ, tóc và y phục của cô có chút mất trật tự, khẽ cười một tiếng nói:
- Thật là vô cùng thảm liệt.
Sắc mặt Chung Lộ chợt đỏ lên, trong mắt hiện lên chút hoảng loạn, mở miệng hỏi:
- Ngươi đều thấy được?
Đường Phong nhún vai:
- Không sai biệt lắm đi.
Lúc hắn đến nơi đây, trên mặt đất đã có một người chết, nhưng trận chiến của Chung Lộ và người thứ hai thì hắn đều nhìn thấy rõ ràng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chung Lộ có chút không tự nhiên, quay đầu đi. Trước mặt bất cứ nam nhân nào nàng đều cảm thấy tràn ngập sự tự tin, bởi vì nàng biết, không có người nam nhân có thể chống lại được sự mê hoặc của mình. Nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ ở trước mặt người này, nàng lại không dám có bất cứ hành vi càn rỡ nào, thậm chí có thể nói là có chút tự ti, ngay cả hắn hiện nay mới chỉ là Thiên Giai hạ phẩm. Vừa rồi, mình nói lỗ mãng như vậy, sợ rằng đã bị hắn nghe hết cả rồi? Ha ha, mình vốn là là một người mà ai cũng có thể làm chồng, đây là chuyện mà toàn bộ Linh Mạch Chi Địa đều biết đến. Hiện tại lại lo lắng lo lắng làm cái gì đây?
- Thì ra ngươi cũng là thành viên tham chiến.
Chung Lộ cắn nhẹ vào môi, ngẩng đầu nhìn Đường Phong, hỏi:
- Ngươi là đệ tử nhà nào?
- Đường gia!
Đường Phong đem thẻ bài bên hông lật ra đưa về phía trước.
Chung Lộ biến sắc, lẩm bẩm nói:
- Dĩ nhiên là Đường gia!
Ân oán hai nhà Đường Chung đã đến mức không chết không dừng rồi. Hôm nay, đệ tử tham chiến của hai nhà Đường Chung đích nếu đã phải đụng mặt, nhất định sẽ liều mạng ngươi chết ta sống. Nhưng Chung Lộ lại phát hiện, căn bản mình không thể xuống tay đối với hắn.
- Ngươi muốn đánh với ta sao?
Đường Phong nhìn nàng mở miệng nói:
- Nếu như muốn đánh, ta có thể phụng bồi.
Chung Lộ có chút buồn bực, ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn, nhếch môi, càng không ngừng ngắm nghía trường tiên trên tay mình, căm giận nói:
- Không đánh, ta không phải đối thủ của ngươi!
Đối với điểm này, trong lòng Chung Lộ biết rõ ràng. Một màn ba tháng trước, nàng vĩnh viễn cũng không quên được, tên thanh niên này mới chỉ Thiên Giai hạ phẩm lại dễ dàng khiến nàng ngã trên mặt đất. Hôm nay, tuy đã qua ba tháng, công pháp của mình có tăng tiến, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Loại vất vả mà không thu được kết quả tốt, Chung Lộ sao có thể nguyện ý làm?
- Vậy giao thứ đó ra đây đi.
Đường Phong thản nhiên nhìn nàng, mở miệng nói. Trong giọng nói lại chứa một loại uy lực không thể kháng cự.
Chung Lộ chán nản! Nghĩ tới khổ cực trong năm ngày qua, nàng đã thật vất vả đi khắp nơi bắt giết đối thủ, rốt cục kiếm được không ít thẻ bài và mảnh tàng bảo đồ, mắt thấy có thể giành hạng nhất trong cuộc tranh tài này, nhưng hiện tại tự nhiên lại đụng phải một đối thủ mà mình không thể chống cự, mà hắn lại muốn mình dùng hai tay dâng chiến lợi phẩm đưa lên.
- Ngươi vẫn bá đạo như vậy!
Chung Lộ oán hận nhìn hắn:
- Làm cho người ta phải chán ghét!
Đường Phong mắt điếc tai ngơ, chỉ nhìn nàng.
- Nói cho ta biết tên của ngươi!
Chung Lộ nghĩ mình thực sự quá thiệt thòi, đối phương đối với mình thì hoàn toàn hiểu rõ, ngược lại bản thân mình ngay cả danh tính của người khác cũng không biết, cứ như vậy mà giao ra chiến lợi phẩm, nàng sao có thể cam tâm?
- Đường Phong!
Chung Lộ nghiến răng, trong lòng hận muốn chết, nhưng không biết làm thế nào, vừa rút mảnh tàng bảo đồ từ trong người ra đưa về phía Đường Phong nhưng khi đưa qua, ngoài miệng nói:
- Ngươi chỉ biết ăn hiếp người khác thôi sao? Những cái này đều là do ta đoạt được.
Đường Phong khẽ cười một tiếng:
- Có thể lưu lại thẻ bài của ngươi. Hiện tại còn cách kỳ hạn của cuộc tỷ thí đầu tiên là năm ngày nữa. Ngươi có thể tiếp tục cướp giật. Bất quá nghìn vạn lần đừng... Để ta gặp phải, bằng không ngươi chỉ có thể làm giá y cho ta mà thôi.
- Cái này xem như là bố thí?
Chung Lộ ném hết các mảnh tàng bảo đồ, lại đem một chuỗi dài thẻ bài từ bên hông gỡ xuống.
- Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào cũng được, hiện tại ngươi có thể đi.
Đường Phong nhìn nàng khoát tay áo.
Chung Lộ nhìn hắn thật sâu, đột nhiên nhoẻn miệng cười, mở miệng nói:
- Đường Phong, ta sẽ nhớ kỹ tên của ngươi.
Nụ cười này, không mang theo chút nào mị công nào, lộ ra hoàn toàn rất tự nhiên, ngược lại khiến cho toàn thân Chung Lộ lộ vẻ thuần khiết.
Nói xong, nàng liền quay người, đi sâu về phía rừng cây.
Nhìn theo hình bóng của Chung Lộ, Đường Phong chậm rãi lắc đầu, đi ra phía trước, nhặt mấy thứ đó lên. Kiểm kê một hồi, Đường Phong không khỏi vui mừng. Năm ngày này, chỉ sợ Chung Lộ đã bỏ ra không ít sức lực, ở đây nàng có hơn hai mươi lăm tấm thẻ bài, và có ba mươi hai mảnh tàng bảo đồ.
Hiện tại, như đã nói ở trên, trong năm ngày, Đường Phong thu hoạch được tổng cộng có ba mươi sáu tấm thẻ bài, mà mảnh tàng bảo đồ thì có bốn mươi lăm mảnh, trong đó có hai mảnh đã ghép xong, đồng thời đã tìm kiếm được hai đồng tiền.
Về phần mảnh nhỏ còn lại, Đường Phong cũng ghép thử một hồi, tuy rằng không thể ghép thành bản đồ hoàn chỉnh, nhưng nhiều mảnh tàng bảo đồ như vậy, ghép lại dù linh tinh một chút, sẽ tìm ược một hai mảnh nhỏ liền có thể hoàn thành là được.
Xem ra cuộc tỉ thí lần này cũng không phải quá phiền phức. Đường Phong không khỏi tự tin hơn nhiều.
Năm ngày, bản thân hắn căn bản không chịu xuất bao nhiêu lực, giờ thu được như nhiều vậy, năm ngày sau chỉ cần hơi nhẹ nhàng một chút, cũng sẽ không quá kém. Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Đường Phong không dám lơ là. Hắn biết trong Vân Liên Sơn hiện giờ vẫn có mấy đối thủ vô cùng khó chơi.
Cả ngày trời, Đường Phong đều chạy loạn bên trong núi non trùng điệp, tìm kiếm nơi phát ra dao động của mảnh tàng bảo đồ, qua đó xác định được vị trí của đối thủ.
Nếu đã quyết định ra tay, Đường Phong tất nhiên sẽ không bảo lưu chút nào nữa, sau khi cảm nhận phô thiên cái địa truyền đi, đạt tới được cảnh giới thiên nhân hợp nhất, cũng khiến cho cảm nhận của Đường Phong nhạy bén hơn nhiều so với người thường, phạm vi điều tra cũng lớn hơn.

Vô Thường - Chương #939


Báo Lỗi Truyện
Chương 939/1679