Chương 935: Chém giết (thượng).


Người cầm kiếm như bị sét đánh, há miệng phun ra một vũng máu, ngửa mặt bay ra sau nhiều trượng, sau đó ngã gục xuống, giãy dụa một hồi vẫn chưa đứng lên được.
Trước đây, lúc còn ở Bạch Đế bí cảnh, Đường Phong có thể cứng rắn chống lại một người Thiên Giai thượng phẩm không rơi vào thế hạ phong. Hôm nay, tuy rằng cảnh giới chưa tăng, nhưng thực lực đã có sự tăng trưởng, đối phó với một Thiên Giai trung phẩm tất nhiên sẽ dễ như trở bàn tay.
Một kiếm chém bay người cầm kiếm, Đường Phong cầm kiếm mà đứng, thản nhiên nhìn vẻ mặt xanh xao của lão nhị Lý gia.
Hiện tại, suy nghĩ trong đầu lão nhị Lý gia đầy hỗn độn, căn bản không nghĩ ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hai huynh đệ mình đều là Thiên Giai trung phẩm, liên thủ đối phó một người Thiên Giai hạ phẩm lại thất bại thảm hại như vậy. Loại sự tình này nếu là trước đây, đánh chết hắn cũng sẽ không tin. Nhưng hôm nay sự thực xảy ra ngay trước mặt, hắn không tin cũng phải tin.
Sửng sốt mất một lúc, lão nhị Lý gia đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, quay người, mạnh mẽ đánh ra mấy chưởng về phía Đường Phong. Chưởng phong vừa đánh tới, trong nháy mắt liền quay người bỏ chạy, hoàn toàn không để ý đến người huynh đệ ngã trong vũng máu đang giãy dụa xin giúp đỡ.
Đường Phong dễ dàng né tránh chưởng phong, nhìn theo bóng lưng của lão nhị Lý gia hoảng sợ không có cách nào khác đành chọn lựa chạy trốn, chậm rãi lắc đầu, vừa rồi thấy hai người huynh đệ phối hợp ăn ý, còn tưởng rằng bọn họ là huynh đệ tình thâm, nhưng hiện tại mới thấy loại tình nghĩa này cũng phải tùy từng trường hợp.
Người không vì mình a! Tình cảm huynh đệ dù sâu đến mức nào, khi tai vạ đến nơi cũng phải quẳng sang một bên.
Nhưng ở trước mặt Đường Phong, hắn có thể chạy trốn được sao? Nhất là Đường Phong còn tinh thông ám khí.
Để lưng bỏ trống giơ ra trước một cao thủ ám khí cao thủ, việc này tuyệt đối là một hành vi ngu ngốc. Vừa rồi, Đường Phong đối phó với bọn họ, chỉ mới dùng kiếm pháp và thân pháp mà thôi, không hề tung ra toàn bộ thực lực.
Ám khí mới là bản lĩnh sở trường nhất của Đường Phong!
Loáng một cái, phi đao hiện ra, ba chiếc phi đao xếp thành hình chữ phẩm, mang theo tiếng xé gió bén nhọn. Trong nháy mắt liền ập tới hai vai và lưng của lão nhị Lý gia.
Lão nhị Lý gia phản ứng không chậm, nghe tiếng gió, thân hình liền đưa qua đưa lại, dĩ nhiên trong cảnh ngộ nguy hiểm khiến hắn tránh được sự tập kích của ba thanh phi đao.
Nhưng không đợi hắn kịp vui mừng trước cơ may đó, thì ba chiếc phi đao vừa bay qua thân thể hắn hình như có mắt, từ phía trước lại chuyển động bay trở về.
Sự biến đổi này quá mức bất thình lình, cũng không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn nằm ngoài trình độ hiểu biết của lão nhị Lý gia đối với phi đao. Căn bản không thời gian chống đối nữa, lão nhị Lý gia mở mắt trừng trừng nhìn tam chiếc phi đao trước sau đang lao tới vị trí chính giữa, thậm chí ngay cả cương khí hộ thân cũng chưa kịp khởi động.
Trên Phi đao chứa một sức mạnh rất lớn, khiến cho thân thể của hắn đang chạy nhanh về phía trước cũng dừng lại, rồi bay ngược trở về. Trùng hợp đến cực điểm lại rơi xuống ngay bên cạnh người cầm kiếm.
Lúc này, người cầm kiếm bị trúng độc không nhẹ, phía sau lưng bị một vết thương thật lớn, độc tố xâm nhập vào thể, sắc mặt cũng trở nên vàng như nến. Lão nhị Lý gia bị trúng ba chiếc phi đao, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vị trí ở vai và miệng cũng tê dại, cương khí đều không thể vận chuyển.
Hai người huynh đệ té trên mặt đất, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không khỏi sinh ra một ý niệm mất mát ở trong đầu.
Bên cạnh truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ. Hai người huynh đệ Lý gia khó khắn lắm mới ngẩng đầu lên, thấy Đường Phong đang đi tới gần. Sắc mặt Đường Phong không nóng không lạnh, vô cùng bình thản, ánh mắt nhìn bọn họ cũng không hề có chút tình cảm nào, giống như đang nhìn hai khúc gỗ vậy.
Ánh mắt thản khiến này khiến hai người cảm thấy khủng hoảng. Ánh mắt này giống như mắt chim diều hâu đang bay lượn trên trời cao quan sát nhìn xuống, trên mặt đất đều là những con kiến hôi.
- Đừng giết chúng ta... Chúng ta bằng lòng dùng hai tay dâng cả thẻ bài và mảnh tàng bảo đồ, chỉ cầu xin có thể lưu lại tính mạng!
Người cầm kiếm thở gấp, vội vã mở miệng cầu xin tha thứ. Nguồn: http://truyenyy.com
Lão nhị Lý gia cũng ở một bên không ngừng gật đầu. Hôm nay, cả hai người bọn họ đều thụ thương. Trong Vân Liên Sơn căn bản nửa bước cũng khó đi, chỉ có mau chóng rời khỏi nơi đây, mới có hi vọng giữ được tính mạng.
- Cầm mấy thứ đó qua đây đi.
Đường Phong đưa một tay ra hiệu.
Người cầm kiếm xụi lơ trên mặt đất, cười khổ một tiếng nói:
- Sợ là phải làm phiền Đường huynh tự mình tới lấy, tại hạ có chút hữu tâm vô lực!
Nhìn khóe mắt người cầm kiếm hiện lên một tia kỳ lạ, Đường Phong ngầm cười lạnh một tiếng, trong lòng biết người này chưa tới phút cuối chưa thôi. Tuy hắn bị thụ thương rất nặng, nhưng vẫn đủ khí lực để lấy thứ gì đó ở trong ngực ra. Hắn muốn mình tới lấy, sợ là lại tính toán điều gì.
Hai người này không lưu lại được!
Đã có chủ ý, Đường Phong ngồi xổm xuống, đưa tay thò vào trong người hắn, lấy ra ba mảnh tàng bảo đồ, nhìn lại, giả bộ vui vẻ, khóe miệng vừa mới lội ra một tia mỉm cười, hai người huynh đệ Lý gia liền đồng thời động thủ.
Người cầm kiếm dụng trường kiếm của mình đâm về phía bụng Đường Phong, mà lão nhị Lý gia cũng nhảy bật lên, đánh một chưởng vào miệng Đường Phong.
Thân thể Đường Phong hơi nhoáng lên, cau mày, ánh mắt lạnh ngắt nhìn hai người bọn họ.
Người cầm kiếm điên cuồng cười rộ lên:
- Ha ha ha, tiểu tử Đường gia, tới âm tào địa phủ đừng trách gia gia ngươi có thủ đoạn độc ác, có trách thì trách kinh nghiệm giang hồ của ngươi còn không đủ, binh bất yếm trá, đạo lý này ngươi cũng đều không hiểu còn muốn đi ra ngoài sao? Hiện tại đi... Chết... Đi sao... Chuyện gì xảy ra?
Vẻ mặt của người cầm kiếm còn đang tươi cười, cho rằng đã thực hiện được kế hoạch của mình. Hắn cũng là thấy Đường Phong tuổi còn trẻ, nhận định hắn là một con chim non, mới có thể đi thử một chiêu hiểm ác, nhưng điều khiến hắn không nghĩ tới chính là mưu kế này thực sự thành công Trường kiếm của hắn cũng đâm trúng vào bụng Đường Phong, nhưng hết lần này tới lần khác mũi kiếm cũng không có bất cứ cảm giác nào giống như xuyên qua cơ thể cả, ngược lại giống như bị vật gì đó chắn ở bên ngoài. Một câu nói còn chưa nói hết, sự mừng rỡ như điên của hắn liền được thay thế bởi sự kinh ngạc.
Có Bất Phôi Giáp hộ thân, chỉ là trường kiếm và một chưởng, làm sao có thể tạo thành thương tổn gì đối với Đường Phong?
Vươn tay đến, nắm bắt lấy hai thanh kiếm của người cầm kiếm, chậm rãi đẩy mũi kiếm từ bụng mình ra, trên mặt Đường Phong đầy vẻ u ám, cố sức quẳng đi, một thanh trường kiếm cứng rắn, tốt như vậy liền gãy thành hai đoạn, lập tức gập ngón tay bắn ra, trực tiếp đâm sâu vào trán của Lão nhị Lý gia.

Vô Thường - Chương #935


Báo Lỗi Truyện
Chương 935/1679