Chương 933: Đánh cướp (thượng).


Lão nhị Lý gia bóp tay lạch tạch, vẻ mặt dữ tợn đi về phía Đường Phong. Hắn là một Thiên Giai trung phẩm, đối mặt với Đường Phong là một Thiên Giai hạ phẩm, căn bản không hề thấy áp lực, cảnh giới chênh lệch đủ để cho hắn tự cho rằng mình đã nắm chắc thắng lợi.
Người cầm kiếm lặng lẽ nhìn Đường Phong, muốn biết, lát nữa khi đệ tử Đường gia bị đệ của mình đánh mặt mũi bầm dập có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ hay không.
Bất quá, chỉ chốc lát, lão nhị Lý gia đã đi tới trước mặt Đường Phong. Căn bản hắn sẽ không tính khách khí với Đường Phong, trực tiếp một chưởng về phía trước, tiếng gió gào thét lao đến, chưởng trên đích trận gió mơ hồ hiện ra hình chim ưng, bén nhọn bức người, không hổ danh là Thiên Giai trung phẩm. Mặc dù chỉ là thản nhiên đánh ra một chưởng, cũng hoàn toàn có thể thể hiện được cảnh giới và thực lực của hắn.
Chưởng phong còn chưa tới, Đường Phong đã bị gió cắt vào mặt, trường bào màu đỏ tím sắc cũng bay phất phới.
Bộ Ưng Sí Chưởng là công phu tinh luyện của lão nhị nhà Lý hơn mười năm đích, lúc phát động như trường ưng phá không, thế không thể đỡ được, tốc độ cực nhanh, uy lực hung mãnh.
Đối mặt một chưởng kinh thiên này, Đường Phong giống như hoàn toàn ngây dại, đứng ở nơi đó không chút nhúc nhích, mắt thấy chưởng kình đã đẩy tới trước mặt hắn, hai huynh đệ Lý gia lại đột nhiên sinh ra một loại cảm giác không ổn.
Thiếu niên này hẳn là sẽ không ngu như vậy chứ, vì sao lại đứng ngơ ngác ở đó mà không biết phản kháng lại?
Ý niệm trong đầu còn chưa được chuyển qua, hai huynh đệ Lý gia lại đột nhiên phát hiện Đường Phong đã cử động, tay phải đang đặt ở cạnh người chợt nắm chặt lại, với một tốc độ mạnh tới mức không thể tưởng tượng nổi đập ra hướng phía trước. Tuy nhiên, phát sau mà đến trước, trực tiếp nện vào lòng bàn tay Lão nhị Lý gia.
- Bùm…
Một tiếng nổ lớn, cương khí của Đường Phong và Lão nhị Lý gia bắn ra, mắt thường có thể thấy được cương khí rung động mà khuếch tán đi tứ phương.
Chưởng kình trên cương khí huyền ảo của lão nhị Lý gia trực tiếp tiêu tan thành mây khói, hoàn toàn hóa thành hư ảo. Mà bản thân hắn hình như trúng phải một đòn nghiêm trọng, kêu lên một tiếng đau đớn, bay ngược ra sau vài chục trượng mới khó khăn rơi xuống.
Ngược lại, Đường Phong vẫn đứng ở nơi đó, thân hình hơi thoáng động rồi lại ổn định xuống.
Vẻ lạnh lùng trên mặt người cầm kiếm được thay thế bằng sự kinh ngạc và sợ hãi. Trong nháy mắt, ánh mắt của hắn khi nhìn Đường Phong đã thay đổi. Sau khi bị trúng chưởng bay ra phía sau, vẻ mặt của lão nhị Lý gia cũng giống như không thể tin tưởng, chờ lúc đã ổn định lại thân hình mới cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình, lông mày liền nhíu lại thành một chữ xuyên.
Điều này sao có thể? Hai huynh đệ nghĩ nát óc cũng không suy nghĩ ra được rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Một Thiên Giai trung phẩm đấu với một Thiên Giai hạ phẩm hầu như không hề có ý liều mạng, cũng khiến người trước bị đánh bay, vẻ mặt người sau lại ung dung, thoải mái, phong khinh vân đạm.
- Lão nhị, muốn làm gì vậy?
Người cầm kiếm ngồi dưới đất quay đầu hỏi.
Lão nhị Lý gia lắc lắc tay. Tuy rằng lực đạo của một chưởng vừa rồi không nhỏ, nhưng lại không khiến hắn bị thương, nghe hỏi vậy liền lắc đầu nói:
- Không rõ ràng lắm, tiểu tử này có chút kỳ lạ!
- Đừng cùng dây dưa với hắn nữa, dùng toàn lực phế hắn đi
Người cầm kiếm cho rằng đệ của mình quá mức sơ ý mới nhất thời thất thủ, không khỏi mở miệng nhắc nhở một câu.
- Được.
Lão nhị Lý gia nghiêm sắc mặt, gật đầu, hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, thân thể như cung tên vừa rời khỏi dây cung chạy thẳng về phía Đường Phong lần thứ hai. Chưởng ảnh giăng khắp bầu trời như mưa tầm tã, bao phủ ở toàn thân Đường Phong. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Có thể nhìn ra được, lần này hắn thật sự dùng hết sức. Dù sao cảnh giới của hắn so với Đường Phong vẫn cao hơn một bậc. Nếu như thế này còn không bắt được Đường Phong, hắn thật sự là không còn mặt mũi nào gặp người khác.
- Vút vút vút vút...
Phạm vi xung quanh thân thể Đường Phong, bụi bay tán loạn, lá cây bị đánh thành bột mịn. Cao thủ Thiên Giai trung phẩm toàn lực xuất kích, Đường Phong cũng không thể trực tiếp cứng đấu cứng, chỉ có thể không ngừng loạng choạng, tránh né chưởng phong kình khí của đối phương đánh tới. Nhìn qua tình hình có vẻ rất nguy ngập, giống như chiếc thuyền độc mộc trong cơn gió lớn chập chờn bất định, nhưng thật ra cũng không có áp lực. Chưởng phong kình khí của đối phương có uy lực thực sự là không nhỏ, nhưng trong con mắt của Đường Phong, tốc độ của hắn quá chậm, hắn chỉ cần hơi di động thân thể là có thể hoàn toàn tránh né được.
Đợi được đến khi lão nhị Lý gia vọt tới trước mắt Đường Phong, hắn đã liên tục đánh ra đến trăm chưởng, lại nhưng lại chẳng mảy may có thể đánh trúng Đường Phong. Thật ra, trong phạm vi xung quanh thân thể Đường Phong, đã bị đánh thành một lỗ thủng lớn. Tình cảnh có vẻ rất buồn cười.
Lúc này, do Lão nhị Lý gia đánh chưởng liên tiếp đã bắt đầu còn sức, vòng tròng cương khí đã mất tác dụng, đang định lùi lại mưu đồ tiếp tục công kích. Đường Phong đã đá chân phải ra, biến cước thành roi, xoay người thật đẹp, trực tiếp quét vào vai lão nhị Lý gia.
Lực đạo và tốc độ đột nhiên mạnh mẽ, khiến Lão nhị Lý gia căn bản không kịp có bất cứ phản kháng nào liền bị hắn quét chân vào.
- Răng rắc.
Một tiếng giòn tan vang lên cùng với tiếng kêu kinh hãi của lão nhị Lý gia. Một lần nữa, hắn lại bay ra ngoài. Chờ đến lúc hắn đứng lên được, lại bị một chân của Đường Phong quét tiếp vào vai, cánh tay cũng không ngừng run nhè nhẹ, nét mặt đầy kinh hãi.
Người cầm kiếm nuốt nước bọt đầy khó khăn. Người huynh đệ của mình đã hai lần bị nhục. Hắn đã có thể nhìn ra chút mánh khóe. Lần đầu tiên có thể giải thích là huynh đệ sơ ý thất thủ, cũng miễn cưỡng cho qua. Nhưng lần thứ hai, hình như đối phương hoàn toàn nhìn thấu cách thức công kích của huynh đệ mình, tránh né toàn bộ công kích, sau đó ở thời khác thích hợp liền đá chân ra.
Sự trấn định và nhãn lực, cùng với sự nhạy bén để khống chế cục diện khi chiến đấu, căn bản không phải là trình độ mà một Thiên Giai hạ phẩm có thể làm được! Người đệ tử Đường gia này... Không dễ chọc!
- Đại ca, có chút khó giải quyết!
Lão nhị Lý gia đau đến trán đổ mồ hôi lạnh. Một mình hắn không thể xử lý được Đường Phong, chỉ có thể mở miệng xin giúp đỡ từ người huynh đệ.
Người cầm kiếm cũng không thể an tâm ngồi dưới đất, cầm theo hai thanh kiếm u linh uy vũ chậm chạp đứng dậy, cùng huynh đệ của mình cảnh giác nhìn chăm chú vào Đường Phong.
Đường Phong cười lạnh một tiếng:
- Nói lại lần nữa, đánh cướp mảnh tàng bảo đồ và thẻ bài. Trong miệng nếu dám nói ra nửa chữ không, không chết cũng bị chôn. Thức thời thì giao thứ đó ra đây, bằng không đừng trách thiếu gia tức giận.

Vô Thường - Chương #933


Báo Lỗi Truyện
Chương 933/1679