Chương 90: Không bằng cầm thú.


Thang Phi Tiêu đứng một bên vỗ vỗ ngực:
- Làm ta sợ muốn chết, một khi tình trạng đã tốt lên thì ngươi cần gì ra vẻ ngưng trọng như vậy chứ?
Đường Phong nói:
- À, ta đang nghĩ có phải sáng nay Tiếu thúc ngươi dùng khăn mặt của ta hay không.
Đường Phong ngẩng đầu nhìn một cái, ngạc nhiên nói:
- A, Tiếu thúc, cặp mắt gấu mèo của thúc đúng là không giống người thường tí nào, rất đặc sắc đó, hai bên trái phải rất đối xứng, trong màu đen còn lộ ra màu xanh đen, trong xanh đen lại có chút tím hồng, giống như vừa bị người ta đánh xong ấy, vừa thấy liền biết là nhờ có bàn tay cao nhân giúp tạo ra, đúng là quá hay!
Thang Phi Tiếu đưa tay che mắt mình lại, lâu lâu lại lén lút nhìn Tần Tứ Nương, trên mặt Tứ Nương ửng đỏ, hừ lạnh một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Hắn đáng đánh!
Mấy nữ hài đứng bên cạnh ra sức nín cười, hai vai run không ngừng.
Tiếu thúc hung hăng liếc mắt nhìn Đường Phong, kẻ đầu tiêu nói:
- Là hắn xúi ta làm bậy, khiến một đời anh minh của lão Thang ta bị hủy trong chốc lát, tuổi già khó giữ được khí tiết.
Đường Phong nghiêm túc nói:
- Ta khẳng định Tiếu thúc ngươi sáng nay đã dùng khăn mặt của ta.
Thang Phi Tiếu rụt đầu lại, nhanh chóng ngậm miệng không lên tiếng.
- mẫu thân...
Sau lưng truyền tới một thanh âm suy yếu, Tần Tứ Nương run lên, vội quay đầu lại, liền nhìn thấy Thang Manh Manh đã mở mắt, đang nhìn thẳng nàng.
Tần Tứ Nương vội lướt tới, kềm chế kích động và vui sướng trong lòng, nắm bàn tay nhỏ bé của con gái, nghẹn ngào nói:
- mẫu thân đây.
Đường Phong cùng đi tới, cười tươi nhìn con bé, cô bé nheo đôi mắt thành hai mảnh trăng non, vui vẻ hô:
- Thúc thúc.
- Manh Manh ngoan!
Đường Phong ôn nhu nói:
- Chờ sau khi Manh Manh hết bệnh, thúc thúc sẽ mua kẹo đường cho Manh Manh.
Con bé ngoan ngoãn gật đầu.
Mấy người trong phòng, cho dù là Bảo Nhi Mộng Nhi hay Bạch Tiểu Lại, Manh Manh đều đã gặp qua, con bé rất hiểu chuyện gọi bọn họ một tiếng a di, khiến mấy nữ hài hai má đỏ bừng.
Thang Phi Tiếu cũng tới cạnh giường, đôi mắt gấu mèo thêm tinh, đầy mong chờ nhìn Thang Manh Manh.
Tiểu nha đầu nhìn hắn một cái, chu miệng:
- Quả trứng thối!
Nói xong còn giơ lên nắm tay bé con con, đánh trúng mắt Thang Phi Tiếu.
Thang Phi Tiếu dở khóc dở cười, trong lòng dâng lên một cỗ áy náy và chua xót.
- Còn sức đánh người là tốt rồi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đường Phong an ủi,
- Bảo Nhi đi nấu chút cháo mang tới đây đi, Mộng Nhi, mau đi sắc thuốc.
An bài xong mọi chuyện, Đường Phong ngồi lên giường nhìn tiểu nha đầu hỏi:
- Manh Manh có nhớ ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?
Thang Manh Manh nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát liền nói:
- Manh Manh không nhớ, Manh Manh đứng ở đó chờ mẫu thân, sau đó thì không biết gì nữa.
Đường Phong quay đầu lại nhìn Thang Phi Tiếu và Tần Tứ Nương hỏi:
- Ngày hôm qua rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ta quên chưa hỏi hai người.
Hai nhìn nhau một cái, Thiên Tú mới lên tiếng:
- Mấy năm gần đây ta đều lo tìm hắn, ngày hôm qua lại phát hiện ra hắn nên ta đuổi theo đánh, nhưng vẫn đáng không lại hắn, hơn nữa ta cũng đã quá mệt mỏi với những tháng ngày truy đuổi như vậy nên nói chuyện con gái cho hắn biết, sau khi chúng ta cùng nhau trở lại nơi Manh Manh chờ ta thì đã thấy con bé đang hôn mê bất tỉnh nằm trên đất, lẽ ra ta không nên để con bé đứng đó một mình.
Thang Phi Tiếu áy náy nói:
- Là lỗi của ta, ta không nên trốn tránh muội, càng không nên vô trách nhiệm như vậy. nếu ta không làm vậy thì muội cũng không để Manh Manh lại một mình mà đuổi theo ta.
Tần Tứ Nương lắc đầu:
- Là ta không nói sự thật cho huynh biết, ta chỉ giận huynh dám làm không dám nhận, nên mới che giấu chuyện của Manh Manh. nếu ta sớm nói cho huynh biết thì....
Nói đến đây, Tần Tứ Nương lại nghẹn ngào, tiểu nha đầu nằm trên giường nói:
- mẫu thân đừng khóc, Manh Manh không sao mà.
- ừ, Manh Manh ngoan lắm!
Tần Tứ Nương gượng cười,
- mẫu thân không khóc nữa.
- Tiếu thúc, ngươi định thế nào?
Đường Phong hỏi.
Thang Phi Tiếu cười lạnh một tiếng:
- Tìm ra, sau đó giết hắn!
- Không ai vô duyên vô cớ lại xuống tay với một tiểu cô nương như vậy, trừ phi là mấy kẻ bệnh hoạn, lấy việc giết người để tìm vui. Hai người các vị từng đắc tội với người khác đúng không?
Đường Phong hỏi.
Cũng chỉ có thể là khả năng này mà thôi, Tứ Nương và Tiếu thúc đã đắc tội với ai đó, kẻ đó tự biết bản thân không phải đối thủ của hai người bọn họ nên mới trả thù trên thân Manh Manh.
Thang Phi Tiếu nói:
- lão Thang ta tới hôm qua mới biết mình có con gái thì cừu nhân của ta làm sao biết được, cho dù đắc tội với ai thì cũng không xuống tay với Manh Manh đâu.
- Tứ Nương thì sao? Nhất là gần đây, hơn nữa là trong Tĩnh An thành ấy.
Đường Phong chuyển hướng hỏi Tần Tứ Nương, Tứ Nương bản tính nóng nảy, dữ dằn, sợ là đắc tội không ít người.
- Ta nhớ lần trước có hủy một cái đổ trường, các ngươi cũng có mặt ở đó.
Tần Tứ Nương nói,
- lẽ nào là bọn chúng làm?
Đường Phong lắc đầu,
- Ba đại gia tộc trong Tĩnh An thành, người cao nhất cũng chỉ là Địa giai, không có khả năng sẽ gây chuyện với Thiên giai cường giả.
Hơn nữa bọn chúng lúc này đang nghe theo chỉ thị của Cự Kiếm Môn đối phó Thiên Tú, thời điểm này tất nhiên không có tâm trí lo chuyện thù hằn vớ vẩn.
- Còn nữa, người này rất có thể cũng là Thiên giai cao thủ, chỉ có Thiên giai cao thủ mới có thể không chút kiêng kị như vậy!
Đường Phong chậm rãi phân tích.
- Theo như lời ngươi nói thì ta nhớ có một người.
Tần Tứ Nương nói.
-Ai?
- Đại khái là mười ngày trước bên ngoài Tĩnh An thành, tên đó trêu chọc Tần Tứ Nương, Tần Tứ Nương nhất thời phẫn nộ dạy dỗ hắn một chút, lúc ấy tuy rằng Tần Tứ Nương chiếm thượng phong, nhưng hắn cũng là Thiên giai cao thủ, đánh không lại ta liền bỏ chạy, trước khi đi còn trừng mắt liếc ta, ánh mắt rất độc địa.
Đường Phong trong lòng chợt động, thầm nghĩ lẽ nào là Vạn đường chủ gì đó của Cự Kiếm Môn trong Tĩnh An thành sao?
- Hắn có đặc điểm gì dễ nhận dạng không?
Thang Phi Tiếu nổi giận.
- Cương tâm của hắn là một đóa hoa! Lúc chiến đấu, cương khí sẽ ngưng tụ thành một đóa hoa có lực sát thương rất lớn, còn vô cùng diễm lệ.
Tần Tứ Nương nói.
- Có phải tên đó gương mặt hơi dài, trên mặt có một vết sẹo đúng không?
Bạch Tiểu Lại vội vàng mở miệng hỏi.
- Cương khí của hắn phát ra một mùi hương lạ đúng không?
Đường Phong cùng hỏi.
Tần Tứ Nương ngạc nhiên gật đầu, nghi hoặc nói:
- Sao hai người lại biết?
Đường Phong và Bạch Tiểu Lại nhìn nhau, trăm miệng một lời nói:
- Diệp Trầm Thu?
- Hai người biết hắn?
Thang Phi Tiếu toàn thân phát ra sát khí, trầm giọng hỏi.
Đường Phong nhìn Bạch Tiểu Lại, Diệp Trầm Thu là người của Bạch Đế thành, chuyện này theo lý nên để nàng tự giải thích.
Bạch Tiểu Lại gật đầu nói:
- Có biết, chẳng những biết mà còn phi thường quen thuộc kia!
Dừng một chút, Bạch Tiểu Lại lại nói tiếp:
- Là người của Bạch Đế thành bọn ta!
Thang Phi Tiếu biến sắc, vô cùng cảnh giác nhìn Bạch Tiểu Lại, lạnh giọng nói:
- Đại Tuyết cung và Bạch Đế thành từng có không ít thù oán!
Bạch Đế thành và Đại Tuyết cũng là hai trong số ba thế lực lớn nhất Lý Đường, đương nhiên hay cạnh tranh với nhau, xung đột lớn thì không mấy lần, nhưng xung đột nhỏ thì thường xuyên xảy ra, người của hai thế lực nhìn thấy nhau ở bên ngoài đều không cho đối phương sắc mặt hòa nhã chút nào, thường xuyên là rút kiếm tương hướng.
Tiếu thúc năm đó là đệ nhất cao thủ của Đại Tuyết cung, không biết có bao nhiêu người của Bạch Đế thành bị hạ dưới tay hắn, cho nên khi nghe Bạch Tiểu Lại là người của Bạch Đế thành, phản ứng tự nhiên có chút kịch liệt.
Hắn đương nhiên không sợ Bạch Tiểu Lại, nhưng hắn hiện tại không giống với trước kia, hắn trước kia chỉ có một mình, dù có gây ra chuyện lớn bằng trời cũng không sao, nhưng hiện tại hắn còn có Thang Manh Manh và Tần Tứ Nương. sợ vì mình mà liên lụy hai mẹ con.
Bạch Tiểu Lại nhìn Thang Phi Tiếu nói:
- Tiếu thúc ngươi một khi đã rời khỏi Đại Tuyết cung thì ân oán giữa Bạch Đế thành và Đại Tuyết cung đương nhiên không liên quan tới ngươi.
Thang Phi Tiếu lúc này mới trầm tĩnh lại, cười lớn:
- Tiểu Lại cô nương rất hiểu lý lẽ, đúng là một cô nương tốt.
Bạch Tiểu Lại nói:
- Ta nói ra chuyện này chính là vì kẻ mà Tần Tứ Nương đụng phải là phản đồ của Bạch Đế thành ta, Diệp Trầm Thu!
- Chưa từng nghe qua. nhân tài mới xuất hiện sao?
Tiếu thúc hỏi.
- Là một tên bại hoại tâm thần!
Bạch Tiểu Lại nghiến răng nghiến lợi nói.
Diệp Trầm Thu là môn hạ đệ tử của một vị trưởng lão trong Bạch Đế thành, vị trưởng lão này ngày thường đều không màng thế sự, sinh hoạt tại một nơi khá hẻo lánh trong Bạch Đế thành, dưới trướng của ngài có hai đệ tử, một chính là tên Diệp Trầm Thu kia, một người tên là Âm Âm.
Âm Âm là cháu gái của trưởng lão, còn Diệp Trầm Thu thì năm mười hai tuổi đã được sư phụ đưa về Bạch Đế thành, còn truyền thụ hết công pháp tu luyện cho hắn. bởi vì Diệp Trầm Thu lớn tuổi hơn nên Âm Âm gọi hắn là sư huynh.
Tư chất của Diệp Trầm Thu rất tốt, không bao lâu đã có cương tâm, cương tâm của hắn là một đóa hoa mỹ lệ, vị trưởng lão kia tuy cảm thấy cương tâm này rất quái dị, nhưng bản thân cũng không biết hoa này tên gọi là gì, lâu dần cũng quên mất.
Quan hệ giữa hai sư huynh muội bọn họ ngày thường cũng rất tốt, thường xuyên cùng nhau luận bàn, tham khảo những điều tâm đắc, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ.
bởi vì thời gian tu luyện của Diệp Trầm Thu trễ hơn, nên lúc đầu thực lực của hắn không bằng Âm Âm. Nhưng sau vài năm thì thực lực của hắn đã vượt qua Âm Âm sư muội, trong một lần luận bàn. Âm Âm bị cương khí của Diệp Trầm Thu ảnh hưởng nên gây ra vài chuyện khá xấu hổ, may mắn khi đó có vị trưởng lão kia ở đó nên mới không gây ra chuyện gì to tát.
Cũng vì lần đó, sư phụ của Diệp Trầm Thu mới ý thức được cương tâm của đệ tử mình có vấn đề, một bên tìm đọc tư liệu, lại thêm hỏi đồng môn, cuối cùng mới hiểu được cương tâm của đồ đệ mình là tình hoa! Mà cương tâm của hắn đối với nữ nhân thực lực thấp hơn hắn có tác dụng thôi tình nhất định.
Đó cũng không phải cương tâm tốt lành gì, nếu bản tính của Diệp Trầm Thu lương thiện thì không nói làm gì, nhưng nếu hắn lòng dạ bất chính, muốn dùng cương tâm của mình để đối phó với các thiếu nữ yếu đuối thì đúng là hậu quả khôn lường.
Vị trưởng lão này muốn hủy cương tâm của Diệp Trầm Thu. nhưng lại có chút không đành lòng, cuối cùng quyết định hạn chế tự do của Diệp Trầm Thu, chỉ cho phép hắn hoạt động trong một phạm vi nhất định, không cho phép hắn được tiếp xúc cùng bất cứ nữ nhân nào, quan sát trước một đoạn thơi gian rồi tính sau.
Diệp Trầm Thu tốt xấu gì cũng là một nam nhân tinh lực tràn đầy, lại đang tuổi phát triển, muốn hắn sống một cuốc sống như các lão đầu trọc từ bỏ thế tục thì làm sao hắn chịu được?
Tính tình của hắn ngày càng thay đổi, hành vi cũng ngày càng quái dị, nhưng thực lực càng ngày càng cao.
Trong lúc này, những biểu hiện của Diệp Trầm Thu đều lọt cả vào mắt sư phụ hắn. vị trưởng lão này nhiều lần muốn phế bỏ Diệp Trầm Thu. nhưng thủy chung vẫn không hạ thủ được, nói sao đi nữa thì đây cũng là đệ tử do chính tay mình dạy dỗ, cương tâm hình thành thế nào cũng không phải chuyện hắn có thể quản, lỗi không phải do hắn.
Hơn nửa năm trước, rốt cuộc vị trưởng lão này cũng hạ quyết tâm, nhưng trong lúc sơ ý lại bị Diệp Trầm Thu biết được kế hoạch.
Tính cách của Diệp Trầm Thu đã trở nên vô cùng quái dị, trong lòng hắn lúc này chỉ muốn được tự do, bất luận là thân tình gì cũng vô pháp ngăn cản khát vọng của hắn.
Hắn mời sư phụ của mình uống rượu, chờ sau khi vị trưởng lão kia uống tới say mèm liền ra tay giết chết sư phụ của mình, hắn còn chặt sư phụ của mình thành nhiều mảnh.
Màn thảm kịch này trong lúc vô ý bị Âm Âm phát hiện, Diệp Trầm Thu hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho trót, nhân lúc Âm Âm còn đang thất kinh liền chế trụ nàng, sau đó gian sát sư muội của mình.
Lúc người trong Bạch Đế thành biết được tin này thì Diệp Trầm Thu đã rời khỏi Bạch Đế thành.
Bạch Đế thành vô cùng phẫn nộ! Xuất động bảy tám vị Thiên giai cao thủ truy lùng Diệp Trầm Thu, nhưng chỉ có mỗi mình Bạch Tiểu Lại tìm ra được tung tích của hắn.
Lúc sau chính là tình cảnh lần đầu tiên Đường Phong gặp Bạch Tiểu Lại, Diệp Trầm Thu muốn lấy Đường Phong làm lá chắn để tiêu diệt Bạch Tiểu Lại, nhưng không ngờ sắp đạt được kế hoạch thì bị Đường Phong đánh lén nên thất kinh, bị Bạch Tiểu Lại đánh cho trọng thương, không thể không bỏ trốn.
Đây cũng là lần đầu tiên Đường Phong nghe Bạch Tiểu Lại nói ra lai lịch của Diệp Trầm Thu, sau khi xong hắn liền tức giận mắng:
- Không bằng cầm thú!
- Ta vốn tưởng rằng hắn đã rời khỏi Tĩnh An thành rồi chứ, tính đến hôm nay thì thương thế của hắn cũng phải khỏi hẳn rồi, nhưng không ngờ tới hắn vẫn còn ở đây.
Trong mắt Bạch Tiểu Lại lóe lên sát khí.
- ngươi đã trúng Yên thảo chi độc, hắn nhất định nghĩ một thân thực lực của ngươi đã tẫn phế rồi, một khi ngươi đã không còn là mối uy hiếp đối với hắn, đây gọi là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, lần cuối cùng hắn và ngươi giao thủ là ở Tĩnh An thành, cho nên hắn nhận định là người của Bạch Đế thành nhất định sẽ không ngờ tới là hắn vẫn ở đây không đi.
Đường Phong suy đoán nói.
- Yên thảo chi độc?
Thang Phi Tiếu và Tần Tứ Nương nhất tề nhìn Bạch Tiểu Lại, kinh hãi không hiểu.
Hai người tự nhiên đã nghe qua đại danh của Yên thảo chi đôc, là khắc tinh của người tu luyện, chuyên diệt cương khí, chỉ cần trúng độc thì sẽ mất hết tu vi.
Chính là hiện tại, hai người bọn họ thấy thực lực của Bạch Tiểu Lại vẫn còn mạnh lắm kia mà?
- Là hắn giúp ta giải độc.
Bạch Tiểu Lại chỉ vào Đường Phong nói.
- Phong thiếu gia, ta thật sự khâm phục ngươi lắm.
Tiếu thúc lộ ra vẻ mặt sùng bái,
- Yên thảo chi độc ngươi cũng giải được, khó trách có thể cứu được mạng của con gái ta.
- Giải như thế nào?
Tần Tứ Nương hỏi. Nàng cũng chỉ là thuận miệng mà hỏi thôi, nếu có thể biết phương pháp giải độc thì sau này không cần phải lo lắng Yên thảo chi độc nữa. Tuy Yên thảo chi độc rất hiếm, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Đường Phong và Bạch Tiểu Lại nhìn nhau một cái liền có chút khó xử.
Tiếu thúc liếc sang chỗ khác, âm thầm chọt chọt Tứ Nương vài cái.
Tứ Nương vội ho khan một tiếng nói:
- Coi như ta chưa hỏi đi.
Đường Phong nói:
- Cái tên Diệp Trầm Thu này chuyên dùng cương tâm của mình để tham đồ mỹ sắc, đúng là một tên tiểu nhân đáng khinh. Ta nghĩ ta biết được vì sao hắn lại ở lại Tĩnh An thành không chịu đi rồi.
- Vì cái gì?
Ba người cùng lên tiếng hỏi một lượt.
- Muốn tìm nữ nhân, các ngươi cảm thấy nơi nào có nhiều mỹ nữ nhất?
Đường Phong mỉm cười.
Đáp án quá rõ ràng, đó chính là Thiên Tú! Thiên Tú nhất môn đều là nữ nhân, trong đó không thiếu người tướng mạo xuất chúng, càng có không ít người tư sắc chim sa cá lặn. Diệp Trầm Thu ở lại Tĩnh An thành, rõ ràng là nhắm vào đệ tử Thiên Tú.

Vô Thường - Chương #90


Báo Lỗi Truyện
Chương 90/1679