Chương 897: Chúng ta muốn mua Thùy Hàn kiếm (thượng).


Trang Tú Tú năm hai mươi mốt tuổi đã đạt tới cảnh giới Thiên Giai thượng phẩm, có thể nói là một người trẻ tuổi có tư chất xuất sắc nhất toàn bộ linh mạch chi địa. Cũng bởi vì có thành tích không tầm thường cho nên nữ tử này khá kiêu ngạo, nàng cho rằng toàn bộ người trẻ tuổi tại Linh Mạch ngoài nàng ra, tất cả đều là phế vật.
Nhân tài mới xuất hiện của Trang gia này, nhất là người qua đường, nhìn thấy nàng thì đi đường vòng, bởi vì nàng có câu cửa miệng rất nổi tiếng: Ngươi có đúng là nam nhân không, thật là vô năng!
Lần lượt nam đệ tử trẻ tuổi của Trang gia bị nàng làm nhục, tất cả đều xấu hổ vô cùng. Người nào cũng muốn vượt hơn nàng nhưng lại hữu tâm vô lực.
Tuy rằng nàng kiêu ngạo nhưng lại có năng lực, hơn nữa được gia chủ thương yêu, Trang Tú Tú sống tại Trang gia như một nữ vương.
Tên tuổi của đại tiểu thư Trang gia vang dội cả linh mạch chi địa, Chung gia với Trang gia lại có quan hệ đồng minh, muốn không nhận ra bọn họ cũng khó.
Nàng là cao thủ trẻ tuổi nên đương nhiên là người được chọn tham gia đại tỉ thí gia tộc. Những người được chọn tham chiến của gia tộc khác lúc này đây chỉ có thể ẩn trong gia tộc tận lực khổ luyện, sợ ra bên ngoài bị người ta ám sát, nhưng Trang Tú Tú lại không cần. Bởi vì không ai dám động đến đệ tử Trang gia và Bố gia.
Chỉ là, nàng từ xa chạy tới Đường gia bảo bên này làm cái gì? Đường Phong lập tức cẩn trọng suy nghĩ. Lúc này bên cạnh Trang Tú Tú còn có hai người trẻ tuổi, chắc cũng là nhân tài của Trang gia mới xuất hiện, thực lực hẳn là cảnh giới Thiên Giai trung phẩm.
Hai người đó kè kè đi theo sát phía sau Trang Tú Tú giống như nô lệ.
Ba người bước nhanh tới trước mặt Đường Phong và Âu Dương Vũ. Trang Tú Tú nhìn lướt qua Đường Phong, trong đôi mắt sắc bén toát lên sự khinh thường, rồi nàng lại nhìn sang Âu Dương Vũ, ánh mắt có chút nghi hoặc nhưng cũng không để tâm nhiều.
Âu Dương Vũ thân là cao thủ Linh Giai, nàng hẳn nhìn là biết.
- Các ngươi là đệ tử Đường gia?
Trang Tú Tú nghếch cằm mượt mà hỏi Đường Phong, tuy là câu hỏi, nhưng lại dùng ngữ khí khẳng định.
Đường Phong gật đầu:
- Ta là...
- Được rồi.
Trang Tú Tú không đợi Đường Phong nói hết, ngón tay đã chỉ về hướng Đường gia bảo, nói:
- Ta muốn vào Đường Gia bảo, ngươi dẫn đường.
Đương nhiên câu nói này không để cho người khác phản bác, giống như là Đường Phong chính là nô bộc của nàng.
Phong độ của nữ vương Trang gia, giờ khắc này Đường Phong rốt cuộc lĩnh giáo.
Nhướng mày, sắc mặt Đường Phong không vui, nói:
- Hiện nay Đường Gia bảo toàn thành giới nghiêm, không cho phép đệ tử nhà khác đi vào.
- Nếu không phải thế, ta còn cần ngươi dẫn đường sao?
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Trang Tú Tú lộ ra vẻ tức giận. Trước đó nàng đã đi qua Đường Gia bảo một lần nhưng lại bị đệ tử canh giữ của Đường gia bảo ngăn cản, từ trước tới giờ Trang Tú Tú không coi ai ra gì, bị mấy đệ tử Đường gia chỉ có cảnh giới Địa Giai ngăn cản, phẫn nộ suýt động thủ, cũng may hai nam nhân trẻ tuổi Trang gia đi theo nàng còn có lý trí, nhanh chóng ngăn nàng lại.
Trang gia so với Đường gia mạnh hơn một chút, nhưng dù sao nơi này cũng là Đường gia bảo, tại nơi này công kích đệ tử nhà khác căn bản không phải là chuyện có thể giải quyết dễ dàng.
Trang Tú Tú nén cơn giận vào bụng, tâm trạng của nàng vốn đã không tốt rồi, tại bên Đường gia bảo vấp phải trắc trở càng nặng nề thêm.
Lần này nàng rời khỏi Trang gia là vì phụng mệnh của gia chủ, đi vào Chung Linh cốc, thương thảo với Chung Bố Sở dùng linh thạch đổi lấy Tinh Thần Thiên Nguyên Quả, nhưng tại Chung Linh cốc chỉ toàn hít phải tro bụi.
Chung Bố Sở đau lòng gia tộc bị tổn thất thảm trọng, Trang Tú Tú lại chạy đi tìm hắn đòi đổi Tinh Thần Thiên Nguyên Quả không tồn tại, hắn có đâu mà lấy ra? Hai nhà thương thảo mấy ngày cũng không có kết quả, Trang Tú Tú giận giữ rời khỏi Chung Linh Cốc, Chung Bố Sở càng phiền muộn không ngớt.
Tuy nhiên Trang Tú Tú cũng không quay về thẳng Trang Gia và đột nhiên nảy ra ý nghĩ đi vòng tới Đường Gia bảo, nhưng tại Đường Gia bảo lại bị người ta đóng cửa không cho vào. Một lần rồi lại hai lần, trong lòng Trang Tú Tú thiêu đốt lửa giận, đang ở ngoài Bảo suy nghĩ xem làm thế nào để đi vào được Đường gia bảo, thì phát hiện Đường Phong và Âu Dương Vũ, liền đi nhanh tới.
- Ngươi muốn đi Đường gia bảo làm gì?
Đường Phong không hiểu vì sao người của Trang gia lại tới tìm Đường gia, hai nhà luôn luôn không có giao tình gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Hỏi nhiều như vậy làm gì?
Mắt phượng Trang Tú Tú lạnh lẽo, trên mặt lộ vẻ tức giận.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu.
- Tiểu tử, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tiểu thư nhà ta bảo ngươi dẫn đường thì dẫn đường, không để ngươi thiếu chỗ tốt đâu.
Một nam nhân đứng phía sau Trang Tú Tú ngay tức khắc lạnh lùng thốt lên.
Đường Phong ngẩng đầu nhìn gã, không có hành động nào.
- Chỉ là một Thiên Gia hạ phẩm mà cũng có chút can đảm, so với nam nhân mạnh mẽ hơn một chút.
Trang Tú Tú hừ lạnh, sắc mặt hai người bên cạnh nàng sầm lại.
- Nói cho ngươi biết cũng không sao, bản tiểu thư muốn đi Đường Gia bảo gặp Tuyết Nữ, mua Thủy Hàn Kiếm của nàng ta.
- Mua?
Đường Phong ngạc nhiên, lần đầu hắn nghe nói có thể mua thần binh.
- Sao? Sợ Trang gia ta không trả giá nổi à?
Trang Tú Tú hừ lạnh:
- Vạn vật thế gian đều có giá, thần binh đương nhiên cũng có.
Đường Phong cười nói:
- Chỉ là loại đồ vật như thần binh, nếu không thể nhận chủ, chẳng qua cũng chỉ là mảnh sắt vụn, không dùng được, dù ngươi mua được thì sao?
Trang Tú Tú lạnh lùng nói:
- Bản tiểu thư tu luyện cũng là cương khí băng hàn, Tuyết Nữ được Thủy Hàn Kiếm nhận chủ, bản tiểu thư lại không được sao?
Đường Phong bất đắc dĩ nói:
- Thứ cho ta bất lực, bởi vì dù ta đưa ngươi vào Đường Gia bảo gặp Tuyết Nữ, nàng cũng sẽ không bán Thủy Hàn Kiếm cho ngươi đâu. Bất luận là ai giữ thần binh cũng làm vậy, trừ phi là kẻ ngốc!
- Ngươi không phải là Tuyết Nữ, ngươi sao biết?
Trang Tú Tú gần như không kiên nhẫn được nữa, sẵng giọng lên.
- Tiểu cô nương, ngươi xem thanh kiếm trên tay ta trị giá bao nhiêu?
Âu Dương Vũ vẫn đang chăm chú xem liền rút thanh Tàng Phong Kiếm ra, mỉm cười hỏi.
Trang Tú Tú quay đầu nhìn lại, xem thường:
- Đồng nát sắt vụn, không có giá trị!
Cũng khó trách nàng không nhìn ra, Thần binh khi bình thường căn bản không nhìn ra có gì xuất chúng, nhất là thanh Tàng Phong Kiếm này, kiếm tên Tàng Phong, sự sắc bén được giấu đi, xác thực là chẳng khác gì đồng nát sát vụn.
Trang Tú Tú vừa dứt lời, trên Tàng Phong Kiếm chợt bật lên một luồng khí máu tanh và hung tàn, luồng khí này tràn ngập sát ý, tính xâm chiếm cực mạnh khiến cho tất cả mọi người ở đây đều run lạnh.
Đôi mắt Trang Tú Tú nghiêm trọng, nhìn chăm chú Tàng Phong kiếm, thất thanh:
- Thần binh?

Vô Thường - Chương #897


Báo Lỗi Truyện
Chương 897/1679