Chương 895: Tha hương gặp kẻ địch cũ (thượng).


Trang gia đương nhiên sẽ không tin tưởng lời của Chung Bố Sở, hai nhà thương thảo rất lâu không có kết quả, Trang gia trong cơn tức giận đã phẩy áo bỏ đi, Chung Bố Sở phiền muộn, thương thế càng nặng thêm.
Lần này Chung gia rốt cuộc tiền mất tật mang, Tinh Thần Thiên Nguyên Quả không cướp được, còn kéo Đường Gia trắng trợn tới trả thù, dẫn đến trong tộc tổn thất thảm trọng. Đến cuối cùng Chung gia ngay cả tăm tích của Tinh Thần Thiên Nguyên Quả cũng không rõ.
Phía bên Đường gia thì một mực chắc chắn Tinh Thần Thiên Nguyên Quả đã bị Chung gia cướp đi, điều này thật sự là một vụ án bí ẩn! Không ai biết rốt cuộc Linh Quả kia đã rơi vào trong tay ai.
Tại trong nhà lớn Đường gia đợi hơn mười ngày, Đường Phong ngày nào cũng luận bàn luyện chiêu với Đường Điểm Điểm, đã huấn luyện cho Đường Điểm Điểm hoàn toàn phát huy được thực lực vốn có của mình.
Luyện tiếp nữa cũng không cần thiết, Đường Phong liền để nàng tự tụ luyện, dù gì trên tay nàng cũng không ít Linh thạch, trước cuộc đại tỉ thí gia tộc ít nhiều cũng có thể gia tăng một chút công lực. Nếu may mắn thăng lên Thiên Giai thượng phẩm đương nhiên là tốt không gì bằng rồi.
Đường Phong cũng có quyết định của mình. Đêm hôm đó thu được tinh thần lực, có lực lượng cương tâm thứ ba duệ kim chi khí. Nhưng thời gian qua lâu như vậy mà vẫn không thể hoàn toàn dung hợp với Cương tâm. Mỗi lần sử dụng duệ kim khí kinh mạch đều vô cùng đau đớn không gì sánh được, càng không thể phát huy được toàn bộ uy lực của duệ kim khí, khiến hắn có chút tiếc nuối.
Mà muốn cương tâm và duệ kim khí dung hợp nhanh, chỉ dựa vào ngồi đả tọa tu luyện thì chưa đủ, phương thức tu luyện tốt nhất vĩnh viễn là chiến đấu. Thế nhưng luận bàn với Đường Điểm Điểm, Đường Phong căn bản không dám dùng toàn lực, nên không có hiệu quả mấy. Tốt nhất là phải trải qua loại trận chiến sinh tử mới có thể thúc đẩy duệ kim khí và cương tâm dung hợp.
Thế nhưng trận chiến sinh tử đâu dễ dàng gặp phải? Chẳng hề có lý do, ai lại đi liều mạng ngươi sống ta chết? Không ai là không trân quý sinh mạng của mình.
Hoặc là nên đi ra ngoài một chút, nói không chừng có thể gặp được cơ duyên tốt gì đó, hơn nữa mình vất vả một lần đến linh mạch chi địa, không thể cứ ở mãi tại Đường gia được, cũng muốn quan sát phong thổ nhân tình của tiểu thế giới này.
Chủ ý đã quyết, Đường Phong báo một tiếng với Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, lấy lý do muốn thấy thế giới bên ngoài để rời khỏi Đường gia bảo.
Đường Đỉnh Thiên thật ra rất muốn đi cùng Đường Phong, dù sao ở đây hắn cũng quen thuộc một chút nhưng lại bị Đường Phong cự tuyệt. Còn nói đùa là một mình đi ra ngoài để tự rèn luyện, nếu có Đường Kính Thiên đi theo thì còn hiệu quả gì chứ? Đoán chừng là nếu có gặp nguy hiểm gì thì hắn lại ra tay giải quyết hết.
Bất đắc dĩ Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô đành chỉ phải căn dặn Đường Phong trên đường cẩn thận.
Khoảng cách đến cuộc đại tỉ thí gia tộc còn hai tháng nữa, hai người yêu cầu hắn sau hai tháng phải khởi hành tới nơi Bố gia trang, bởi vì đó là nơi đại tỉ thỉ gia tộc cử hành. Đường Phong đương nhiên đồng ý, hắn là người thay thể bổ sung cho Đường Hổ, đương nhiên là không thể vắng mặt, nếu là bởi vì nguyên nhân mình dẫn đến Đường gia thất bại, Đường Phong cũng sẽ cảm thấy hổ thẹn.
Một mình gọn nhẹ đi ra, lúc này ra ngoài Đường Phong cũng không có mục đích, chỉ là tùy ý đi khắp nơi một chút mà thôi, cho nên tâm trạng vô cùng thả lỏng.
Ra khỏi nhà lớn Đường gia, lại tới đường phố của Đường gia bảo, đi vào trong đoàn người ồn ào tấp nập.
Lại nói đến, Đường Gia bảo cũng chính là một tòa thành trì, không khác gì thành Tĩnh An, đủ loại người buôn bán nhỏ, các quầy hàng cửa hàng nhiều như rừng. Nhưng điểm khác biệt một chỗ là dù người nhiều hay ít thì cũng đều đã từng tu luyện, dù sao linh khí trong linh mạch chi địa rất đầy đủ, chỉ cần không phải là người vốn sinh ra đã kém cỏi, từ chất quá kém thì cũng có thể đạt được chút thành tựu. Cho nên tại linh mạch chi địa, rất ít thấy những người không có căn cơ, kém đến mấy cũng luyện được tu vi Luyện Cương kỳ.
Toàn bộ Đường gia bảo rất phồn vinh, trận chiến giữa Chung gia với Đường gia cũng không hề ảnh hưởng đến cuộc sống của họ, đối với bọn họ mà nói, chỉ cần Đường gia còn tồn tại, thì bọn họ có nơi ổn định.
Người thường cũng có niềm vui của người thường, không cần phải lo lắng cảnh giới tu vi của mình vì sao không tăng, cũng không cần phải lo lắng mình sẽ chết oan uổng trong một trận đại chiến nào đó, bọn họ cả đời này có thể không làm được gì lớn, thế nhưng có thể cưới vợ sinh con, bình an, vui vẻ sống hết cuộc đời.
Trong lúc Đường Phong đang cảm khái, lại bỗng nhiên cảm giác sống lưng lạnh ngắt, tâm trí chợt rung động, quay mạnh lại… Ngưng thần chăm chú nhìn phía sau.
Thực lực đạt tới cảnh giới của hắn hiện tại, nhất là sau khi đạt tới Thiên Nhân hợp nhất, đối với một số nguy hiểm dù mắt không nhìn nhưng cũng rất mẫn cảm.
Tuy nhiên vừa nhìn lại, Đường Phong lại cảm thấy nghi hoặc. Bởi vì trong nháy mắt lúc hắn quay đầu lại, cảm giác này lại biến mất, nhìn quanh bốn phía không có gương mặt quen thuộc nào.
Sau khi đứng yên một lúc, Đường Phong khẽ cười một tiếng, xoay người đi ra bên ngoài Đường Gia bảo, là địch là bạn, chỉ cần ra khỏi Đường gia bảo là hiểu ngay.
Đợi Đường Phong đi rồi, bên trong một quán trà, một người trung niên mặc áo bào lam lúc này mới ngẩng lên nhìn hướng Đường Phong đi, lẩm bẩm:
- Cảm giác thật nhạy bén, chỉ là vì sao hắn lại ở nơi này, coi như một thu hoạch ngoài ý muốn.
Lập tức, trung niên áo lam đứng dậy, ném ra một thỏi bạc, bước nhanh ra khỏi quán trà, đi về phía Đường Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đường Phong luôn cảnh giác để ý động tĩnh xung quanh mình, cảm giác vừa rồi không phải là ảo giác, mà có người đang theo dõi hắn. Chỉ là hắn có chút không hiểu, hắn chỉ mới đến linh mạch chi địa không bao lâu, cũng không có kết thù với ai, sao lại bị người ta theo dõi?
Hơn nữa người này có năng lực đi vào Đường Gia bảo, đoán chừng thực lực tuyệt đối không hề thấp. Phải biết rằng hiện giờ Đường Gia bảo phòng bị vô cùng nghiêm mật, phàm là người khả nghi hoặc đệ tử nhà khác căn bản không cho phép bước vào trong Bảo. Không có chút bản lĩnh sao có thể đi vào được?
Càng nghĩ, Đường Phong càng không đoán ra được là ai, nếu như kiên quyết nói là có kẻ thù, thì Chung Lộ miễn cưỡng được coi là thế, nhưng nàng không có khả năng xuất hiện tại Đường gia bảo.
Ra khỏi Đường Gia bảo chưa tới mười dặm, Đường Phong đột nhiên dừng bước, lập tức chậm rãi xoay người lại, vốn đằng sau không một bóng người nhưng lúc này lại có một trung niên áo lam. Người này đứng cách Đường Phong hơn mười trượng, không hề có tiếng động, dường như vốn đã đứng ở đó rồi.
Mi mắt Đường Phong co giật, bản lĩnh không gây một tiếng động đủ để thấy thực lực của người này không hề tầm thường.
- Bằng hữu là ai? Có thể để ta nhìn thấy mặt thật không?
Đường Phong nhìn đối phương chằm chằm, mở miệng hỏi.

Vô Thường - Chương #895


Báo Lỗi Truyện
Chương 895/1679