Chương 891: Tổn thất thê thảm (hạ).


Đường Phong nói:
- Vậy tiểu đệ nói thẳng, thứ nhất hiện giờ ta chỉ là Thiên Giai hạ phẩm, chưa cần dùng đến linh thạch để phụ trợ tu luyện, khác với nhị ca tam ca các ngươi, các ngươi đã tới Thiên Giai thượng phẩm. Sau nay muốn đạt tới Linh Giai ắt không thể thiếu linh thạch được. Thứ hai...đệ không lấy linh thạch, nhưng lại muốn dược liệu này. Những dược liệu này đối với ta mà nói rất hữu dụng, mong được thành toàn.
Dược liệu tại linh mạch chi địa sản xuất ra sao có thể kém? Mạc Lưu Tô hiện nay chế thuốc cần đủ loại dược liệu quý giá, nếu mang về cho nàng có thể còn có chút tác dụng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Những dược liệu này đối với chúng ta mà nói căn bản là vô dụng, nếu Thập Thất đệ cần thì cầm đi. Nhưng linh thạch này vẫn phải chia thành bốn phần!
Đường Long nói như đinh đóng cột, căn bản không cho thương lượng.
Đường Phong lại đau đầu, trong lòng biết nhị ca hắn không muốn là người lợi dụng, lập tức nói:
- Vậy thì, tiểu đệ cầm vài khối, nhị ca ngàn vạn lần đừng từ chối nữa.
Nói xong, Đường Phong vừa đi qua trước mặt mỗi người cầm lên một khối linh thạch.
Tuy rằng Đường Phong chỉ lấy ba khối nhưng hắn lại độc chiếm dược liệu trân quý, cách thức phân chia như vậy mặc dù không đúng ý nguyện mọi người nhưng dù sao cũng miễn cưỡng chấp nhận được.
Phân chia linh thạch xong, đan dược còn lại cũng chia theo bình quân, theo nhu cầu. Những đan dược này không quá quý trọng, nhưng cũng là đan dược hỗ trợ tu luyện có thể gia tăng một chút công lực.
Tiếp theo là đến vài thanh thiên binh kia. Trên tay Đường Phong không thiếu thiên binh, Đường Điểm Điểm lại đã có Hoan Ca Kiếm. Chỉ có Đường Long và Đường Tử Thư mỗi người lấy một thanh, còn lại lại được Đường Phong thu vào trong túi.
Tiếp sau đó chính là quyển bí kíp võ công. Mấy người đều hiểu đạo tu luyện cần tinh chứ không phải ở nhiều, đương nhiên sẽ không cảm thấy hứng thú đối với bí kíp võ công của Chung gia, điều này Đường Phong lại được lời.
Toàn bộ đồ vật đều phân chia xong, ngoài trừ Đường Phong ra ba người kia đều vui mừng lộ rõ trên mặt. Đêm qua có thể nói là gặt hái lớn, đi vào Chung Linh cốc chém giết hơn mười đệ tử Chung gia, trong đó bao gồm ba người lựa chọn tham chiến đại tỉ thí gia tộc, cùng với một vị cao thủ Linh Giai, lại còn cướp sạch vài mẫu dược viên của Chung gia, phóng hỏa đốt nhà Chung gia.
Không có hành động nào là không vĩ đại! Mà tất thảy những điều đó, hầu như đều là công lao của Đường Phong. Trong lòng mọi người hiểu rõ, Đường Long hôm nay cũng không dám xem thường Đường Phong nữa.
- Mọi người về nhà mình đi. Việc đêm qua ngàn vạn lần không được tiết lộ ra ngoài.
Đường Tử Thư căn dặn một câu, tuy rằng đêm qua bọn họ có công lao không nhỏ, nhưng dù sao cũng là lén lút chạy tới đó, nhỡ bị gia chủ biết được, việc trách phạt chắc chắn không tránh được. Đương nhiên, đổi lại cũng sẽ giành được sự khen thưởng lớn. Nhưng so với những thu hoạch này mà nói, khen ngợi của gia tộc chẳng đáng kể gì.
Đường Tử Thư và Đường Long lập tức cáo từ, lúc đi tới cửa, Đường Long đột nhiên quay đầu lại nói:
- Thập Thất đệ, tên Chung Sơn kia có thật là bị ngươi chửi rủa mà chết không?
Đường Phong gật đầu.
Đường Long giơ ngón cái lên:
- Thập Thất đệ chửi hay lắm, mắng giỏi lắm, ha ha ha!
Đường Điểm Điểm lấy tay che miệng nhỏ nhắn ngáp:
- Thập Thất đệ, ta cũng đi,
Một đêm lăn lộn, thể xác và tinh thần nàng mệt mỏi, hiện giờ thầm nghĩ nhanh chóng trở về ngủ thôi.
- Uhm, Lục tỷ đi thong thả.
Đường Phong khẽ cười.
Cùng lúc đó, cấm địa Chung gia, một đống người đứng trước sơn động sụp đổ, kinh ngạc nhìn. Sắc mặt Chung Bố Sở tái mét, toàn thân không ngừng run rẩy. Thần sắc trong một đêm dường như đã già thêm mười tuổi.
Toàn bộ sau cốc Chung gia là một mảnh hỗn độn. Chỗ lửa cháy lớn sau nhà tuy đã được dập nhưng hơn mười sương phòng đã bị thiêu hủy, thủ đoạn kẻ địch ti tiện khiến người khác phẫn nộ.
Đêm qua, Chung gia tổn thất thảm trọng trăm năm chưa gặp, mặc dù là hai mươi năm trước tổn thất trong cuộc đại chiến với Đường gia nhưng cũng không bằng lần này.
Đệ tử gia tộc tử vong hơn ba trăm, trong đó Thiên Giai chết hơn bảy mươi người, Thiên Giai thượng phẩm thì có mười người! Tổn thất như vậy tại trong linh mạch chi địa, ngoại trừ hai nhà Trang Bố có thể tiếp nhận ra, bất luận gia tộc khác đều không thể tiếp nhận, Chung gia cũng không thể!
Chỉ một đêm, một đêm mà thôi!
Tuy rằng những tổn thất này thảm trọng, nhưng cũng không đến mức khiến Chung Bố Sở tức giận đến như vậy. Khiến cho hắn ta để tâm chính là tổn thất trước mắt.
Một số đệ tử Chung gia đã làm thông thông đạo sơn động bị sập, mang mấy thi thể máu thịt lẫn lộn từ bên trong ra, tất cả đều là thi thể của đệ tử tham gia đại tỉ thí gia tộc trong ba tháng tới.
Bọn họ đã chết, ba tháng sau Chung gia lấy ai tham chiến? Chung Bố Sở chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân thể già nua khẽ lảo đảo.
Ngay khi đệ tử Chung gia mang thi thể cuối cùng từ trong ra thì là lúc Chung Bố Sở không kìm được nữa, hộc ra một ngụm máu tươi, lảo đảo vài bước, suýt nữa thì ngã!
Đó là một thi thể không đầu, nhưng từ cách ăn mặc và thể trạng xem xét, rõ ràng là Chung Sơn mấy tháng trước đã đi vào cấm địa bế quan chữa thương!
Toàn bộ người Chung gia đều trầm mặc. Một cao thủ Linh Giai của Chung gia tại cấm địa lại bị người ta chém đầu, sĩ nhục như vậy thật không ai chịu đựng được.
- Đường gia! Ta muốn các ngươi chết không được yên lành!
Chung Bố Sở ngửa mặt lên trời gào, âm thanh tang thương phẫn nộ vang vọng toàn bộ Chung Linh cốc.
Đêm qua, không chỉ có toàn bộ người Chung gia trắng đêm không ngủ, thì ngay cả Đường gia cũng như vậy.
Bốn vị Linh Giai Đường gia mang theo hai trăm Thiên giai đi vào Chung linh cốc báo thù. Chuyện này rất nhiều người biết, sự việc liên quan đến lợi ích cùng sự an nguy của người thân gia tộc, bọn họ làm sao mà yên lòng đi ngủ được?
Trời còn chưa sáng, trước cửa chính nhà lớn của Đường gia đã tụ tập vô số người mong mỏi chờ đợi. Theo thời gian trôi qua, càng lúc càng nhiều người tới đây tụ tập. Cũng may bốn người Đường Phong trở về sớm hơn một chút, hơn nữa lại lén lút đi vào từ cửa sau, bằng không chắc chắn sẽ bị những người đó chắn kín.
Người tuy nhiều nhưng lại vô cùng yên lặng. Thần sắc trên mặt mọi người đều lộ vẻ sốt ruột. Bọn họ biết đệ tử Đường gia lần này mạo hiểm đi vào trong Chung Linh cốc là nguy hiểm đến tính mạng, hai trăm người đi vào, không biết có bao nhiêu người trở về mà không bị tổn hao gì.
Chờ đợi đến giờ Thìn, bốn vị Linh giai Đường gia mang theo một đội nhân mã cuồn cuộn xuất hiện trong tầm mắt mọi người, những người Đường gia đang chờ đợi này đều hoan hô, nghẹn ngào.
Bởi vì đệ tử Đường gia trở về này tuy rằng hầu hết người nào cũng bị thương, hai tay người nào cũng dính đầy máu tươi, thậm chí có mấy người còn mất cánh tay, gãy chân, được người khác khênh về, nhưng số người trở về dù sao cũng vượt qua mong muốn của mọi người.

Vô Thường - Chương #891


Báo Lỗi Truyện
Chương 891/1679