Chương 890: Tổn thất thê thảm (thượng).


Đường Phong cười cười với y, biết nhị ca này chỉ là nói nhăng cuội, nên không thèm để ý, chỉ nói:
- Nếu đã ra hết rồi vậy nhanh về đi thôi. Một số đệ tử Đường gia đã rút lui rồi, trên đường cẩn thận một ít, nghìn vạn lần đừng để bị bắt gặp.
- Ừ.
Mấy người gật đầu, lợi dụng bóng đêm xuất phát về hướng Đường gia bảo.
Hai canh giờ sau, bốn người trở lại đại trạch Đường gia, lúc này sắc trời đã sáng, lén lút tiến vào trong viện, Đường Phong nói:
- Mấy người trước tiên theo ta quay về sảnh Tuyền Cư một chuyến, người Đường gia đoán chừng còn phải một canh giờ nữa mới có thể quay về Bảo, thừa dịp lúc này hãy phân chia đồ đoạt được một chút đi.
Mọi người nghe xong hai mắt sáng ngời, nhanh chóng gật đầu.
Tiến vào trong Thính Tuyền Cư, Đường Long và Đường Tử Thư tháo hai gói đồ lớn ra, lập tức những dược liệu rực rỡ đủ loại đập vào mắt mọi người.
Dược liệu ở đây không cái nào là không vô cùng trân quý. Có một số tuy rằng có thể mua được ở bên ngoài nhưng chưa lâu năm. Mà có một có dù có tiền cũng không mua được thứ tốt. Với nhãn lực và kiến thức của Đường Phong, đương nhiên cũng biết mức độ quý báu của những dược liệu này.
Hai người Đường Long và Đường Tử Thư ra tay cũng đủ độc, trộm đi hết toàn bộ thuốc quý đáng giá trong vài mẫu dược viên, một số ít dược liệu còn chưa trưởng thành chẳng đáng tiền cũng bị phá hủy tận gốc rễ, chỉ riêng chiêu ấy thôi cũng đã khiến cho Chung gia bị hao tổn nghiêm trọng. Muốn xây dựng lại vài mẫu dược viên đó không có hơn mười hai mươi năm thì hoàn toàn là không thể. Mà một số ít dược liệu quý giá bất kể thế nào cũng rất khó trồng.
- Đều ở đây hết.
Đường Tử Thư kích động nói, ngẩng đầu lên nhìn Đường Phong hỏi:
- Thập Thất đệ, các ngươi tìm được cái gì rồi?
Đường Phong gật đầu, cho tay vào ngực lấy ra một khối linh thạch. Hai mắt Đường Long và Đường Tử Thư sáng ngời, kêu lên:
- Linh thạch!
Còn chưa nói hết, Đường Phong lại lấy ra thêm một khối, khối thứ ba, khối thứ tư...
Đường Long và Đường Tử Thư cùng há hốc mồm, con ngươi ngây dại ra. Duy nhất chỉ có Đường Điểm Điểm là bộ dạng tỏ ra chẳng thấy lạ, ngồi ngay ngắn ở bên cạnh, nhưng hơi thở gấp gáp đã hoàn toàn bán đứng nội tâm kích động của nàng.
Vài người thân là đệ tử tinh anh trẻ tuổi một đời của Đường gia, đương nhiên đã tiếp xúc qua linh thạch. Thế nhưng Đường gia mười năm mới có một hai trăm khối như vậy mà thôi, mà những linh thạch này hầu hết là đều cấp cho Đường Ngạo Đường Duệ cùng với những cao thủ Thiên Giai đỉnh cao trùng kích tới Linh Giai sử dụng. Luân phiên đến trên tay bọn họ, một năm một khối cũng tốt lắm rồi. Còn những đệ tử trẻ tuổi khác của Đường gia, căn bản thấy đều chưa từng thấy qua.
Thế nhưng hiện giờ, trước mặt bọn họ, bình bình tròn tròn bày ra ít nhất có hơn bốn mươi khối linh thạch! Nhiều linh thạch như vậy đặt cùng một chỗ, Đường Tử Thư chưa từng thấy qua, Đường Long cũng chưa từng thấy qua, tròng mắt hai người đều có chút đỏ ngầu.
Hơn bốn mươi khối linh thạch được xếp cùng một chỗ, linh khí bức người, vài người tham lam hít lấy không khí, cảm thấy tinh thần trong sạch sảng khoái.
Lấy xong linh thạch, Đường Phong lại lấy ra một bình đan dược, tiếp theo là một quyển bí kíp võ công, lại tiếp theo là vài món thiên binh... Liên tiếp ném trên mặt đất.
Trong chốc lát, trước mặt mọi người vật đó xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Liên tục cho đến khi Đường Phong ngừng động tác, Đường Long và Đường Tử Thư vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần, ngơ ngác nhìn đồ vật trước mắt.
- Ực ực...
Vài tiếng nuốt nước bọt phát ra.
Đường Tử Thư liếm liếm đôi môi khô khốc, mở miệng nói:
- Thập Thất đệ, đệ làm trò ảo thuật đấy à?
Nhiều đồ vật như vậy, căn bản là không thể cho hết vào trong người được, hơn nữa trên người Đường Phong trống trơn, vậy từ đâu mà lấy ra những thứ đó?
Đường Phong cũng không trả lời hắn, chỉ mỉm cười nói:
- Tất cả đều tại đây.
Đối với bọn họ tất cả chỗ này xác thực đều hữu dụng. Về phần từ trong cấm địa Chung gia lấy được khoáng thạch và Bách Hoa Dược Vương Đỉnh, Đường Phong cũng không lấy ra, vài thứ đó quá lớn, lấy ra sợ sẽ làm kinh động. Hơn nữa, Đường Phong còn có chút tâm tư, khoáng thạch mình cần, mà Bách Hoa Dược Vương Đỉnh có thể tặng cho Mạc sư tỷ.
Trong phòng yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng tim đập mãnh liệt của mấy người truyền đến.
Đường Phong nhìn ba người, biết bọn họ trong lúc nhất thời quá mức kích động nên cũng không quấy nhiễu bọn họ, chỉ yên lặng chờ đợi.
Qua thời gian nửa chén trà, Đường Long và Đường Tử Thư đồng thời thở nhẹ một hơi. Đường Tử Thư nói:
- Vốn cta cho là chúng ta lục soát được nhiều dược liệu, trước khi rời đi còn phóng hỏa, công lao không nhỏ. Nào ngờ Lục sư muội và Thập Thất đệ các ngươi còn lợi hại hơn.
Đường Điểm Điểm vội vã xen vào nói:
- Chúng ta còn giết một cao thủ Linh Giai.
Đường Long khẽ cười nói:
- Lục muội nên đi ngủ đi, cao thủ Linh Giai nói giết là giết hay sao?
Đường Điểm Điểm ấm ức nói:
- Thật sự là giết mà. Tên Chung Sơn kia các huynh cũng biết, y ngồi ở trong đó chữa thương, bị chúng ta quấy rối, sau đó thì tẩu hỏa nhập ma, tiếp đó là bị Thập Thất đệ chửi rủa mà chết...
Đường Long và Đường Tử Thư ngẩn ra, vô cùng kinh ngạc nhìn Đường Phong hỏi:
- Là chết thật ư?
- Khụ khụ…
Đường Phong ho nhẹ một tiếng:
- Là vận số tên Chung Sơn không tốt, không có gì hay mà nói cả. Trước tiên phân chia mấy thứ này đi, bằng không thì chờ phụ mẫu ta trở về mà thấy là không xong đâu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hai người kia cũng không giống như Đường Điểm Điểm dễ bị lừa gạt, Đường Phong thật sự không muốn nói thêm về chuyện Chung Sơn nữa.
Đường Long và Đường Tử Thư nghe vậy gật đầu, Đường Long nói:
- Nếu đồ vật ở đây hầu hết là do các ngươi lấy được, vậy thì Thập Thất đệ làm chủ phân chia ra đi, nhị ca không oán gì cả!
- Ta cũng vậy.
Đường Tử Thư gật đầu.
Đường Phong chỉ trầm ngâm chốc lát, cũng không chối từ, nhìn lướt qua số linh thạch này một chút, rồi đem chia làm ba phần đẩy về trước mặt ba người.
Đường Tử Thư vội vàng nói:
- Thập Thất đệ làm gì vậy? Ở đây chúng ta có bốn người, đệ lại chia linh thạch làm ba phần, đệ một viên cũng không cầm, vậy làm sao chúng ta dám nhận?
Đường Phong biết bọn họ sẽ từ chối. Chỉ là trong không gian mị ảnh của mình còn có mấy trăm khối linh thạch, thậm chí còn có bảy mươi tám khôi linh thạch trung cấp, ba khối linh thạch cao cấp vẫn chưa hề động tới, nếu giành những thứ này với bọn họ thì lòng sao yên?
Nghe Đường Tử Thư nói vậy, Đường Phong cười đáp:
- Tiểu đệ làm vậy đương nhiên là có lý do, hơn nữa cũng có chút tâm tư.
Đường Long nói:
- Nếu Thập Thất đệ không nói rõ căn nguyên, chúng ta sẽ không thể tiếp thu cách chia như vậy.

Vô Thường - Chương #890


Báo Lỗi Truyện
Chương 890/1679