Chương 888: Cao thủ Linh Giai, uất nghẹn mà chết (hạ)


Một hơi phóng ra ít nhất một trăm phi đao, Chung Sơn đẫm máu chẳng khác gì con nhím, ủ rũ cuộn mình tại trong đó.
Thế nhưng Đường Phong phát hiện hắn còn chưa chết! Không hổ là cao thủ Linh Giai, tính mạng ương ngạnh đến vậy. Nhưng cũng được, Chung Sơn hiện tại chưa chết, cũng không thể nào sống được, trừ phi hắn phục dụng thánh dược Bất Tử Kim Đan thì mới có thể cứu được mạng hắn.
Tuy nhiên loại Kim Đan Bất Tử này chỉ có một viên ở trong tay Đường Phong mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đưa tay rút Cuồng Lôi Đao cắm trên mặt đất, Đường Phong chuẩn bị tiến lên cho hắn một kích cuối cùng, chấm dứt tính mạng của hắn!
- Ha hả ha hả. .
Chung Sơn đột nhiên như rối loạn thần kinh khẽ bật cười, trong miệng không ngừng hộc ra khối máu, còn có một ít nội tạng bị vỡ nát.
Thần sắc Đường Phong cứng lại, bước chân nhanh hơn.
- Lão phu...không ngờ chết...trên tay ngươi, lão phu không cam lòng...không cam lòng, lão phu cho dù có chết...cũng phải chôn cùng ngươi!
Câu nói cuối cùng của Chung Sơn gần như là gầm lên, nói xong, cương khí trên người đột nhiên mãnh liệt.
Không xong rồi! Đường Phong cả kinh, nhanh chóng tiến lên mạnh mẽ đánh xuống một đao rồi lùi ngay, đáng tiếc quá muộn, quả đấm của Chung Sơn đã đỡ được, cương khí toàn thân bộc phát ra, quán nhập cương khí vào mặt đất.
Cao thủ Linh Giai trước khi chết toàn lực bạo phát, cương khí hung mãnh dao động cả bốn phía, ngay lúc Đường Phong một đao đánh xuống đầu Chung Sơn, chính là lúc mình bị lực đạo cuồng bạo kia cuốn đánh bay ra ngoài.
Ngay sau đó, toàn bộ sơn động cấm địa Chung gia đều rung chuyển, đây không phải là mức độ rung chuyển bình thường, mà là rung chuyển sắp sụp. Chung Sơn trước khi chết đã trút toàn bộ cương khí xuống đất, cuốn toàn bộ khu vực cấm địa xung quanh.
Chung Sơn vốn tu luyện công pháp thuộc tính thổ, phá hủy sơn động ở đây đối với hắn quá dễ dàng.
Sau khi Đường Phong chém giết Chung Sơn không dám dừng lại, trực tiếp theo đường cũ chạy trốn ra ngoài, một khối tường đá lớn phía sau rơi xuống, sợ rằng không bao lâu nữa, sơn động sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Thoát ra được một khoảng cách rất xa, Đường Phong phát hiện Đường Điểm Điểm cũng đã chạy tới bên cạnh mình, liền hô to:
- Lục tỷ nhanh chạy đi.
Đường Điểm Điểm ngay tức khắc dừng bước chân, giọng nói như khóc:
- Thập Thất đệ, đệ không…
Đường Phong lười giải thích với nàng, trực tiếp nắm lấy tay nàng, kéo mạnh chạy ra bên ngoài.
Không bao lâu, hai người đã vọt tới vị trí lối vào sơn động không xa, vừa đúng lúc, toàn bộ sơn động đều sụp đổ xuống. Đường Phong lập tức đẩy mạnh Đường Điểm Điểm, toàn thân nàng thành một người nửa hình cung, để nàng xô vào trước mặt mình, đồng thời mở miệng:
- Lục tỷ, đắc tội rồi.
Vừa nói vừa duỗi chân đạp lên cái mông của vểnh lên của Đường Điểm Điểm, lập tức khẽ phát lực mạnh, trong tiếng hét của Đường Điểm Điểm, nàng như mũi tên rời khỏi dây cung trong nháy mắt thoát ra khỏi sơn động, lăn vài vòng trên mặt đất, phái sau tiếng động ầm vầm truyền đến, toàn bộ mặt đất đều rung lên.
Đến lúc nàng ổn định thân hình quay đầu nhìn lại, đã thấy cấm địa Chung gia hoàn toàn sụp đổ, mà Đường Phong… Không thấy bóng dáng.
- Thập Thất đệ…
Đường Điểm Điểm gào lên xé ruột, vừa khóc vừa vọt tới, dùng sức gạt đá vụn.
Nàng còn chưa gạt được vài khối, cách đó không xa có tiếng động truyền đến, ngay sau đó cái đầu của Đường Phong từ nơi đó ló ra, quay đầu nhìn bốn phía, chìa tay với nàng, nói:
- Lục tỷ, phiền tỷ kéo đệ một cái, tiểu đệ bị kẹt ở đây!
Thấy bộ dạng buồn cười của Đường Phong, Đường Điểm Điểm đang khóc không kìm nổi bật cười, nhanh chóng bước đến dùng tay kéo hắn ra. Đường Phong lại dùng chút lực, trong nháy mắt thoát ra từ trong đá vụn.
Quay đầu lại nhìn cấm địa Chung gia, Đường Phong không khỏi rủa một tiếng:
- Chết tiệt!
Từ lâu hắn đã không mắng chửi người khác rồi, trừ phi gặp phải chuyện gì mà hắn không thể chịu đựng được. Ví dụ như hiện tại, Chung Sơn là cao thủ Linh Giai đầu tiên mà đến tận lúc này Đường Phong mới có thể giết được. Hắn vốn đang nghĩ phương ngưng luyện âm hồn đối phương ra, đây chính là âm hồn của một Linh giai nha!
Theo sự tăng lên thực lực của bản thân Đường Phong, gặp phải kẻ địch lại càng ngày càng mạnh, vốn thi triển Tá Thi Hoàn Hồn mượn âm hồn của Thiên Giai thượng phẩm đã mơ hồ thấy chưa đủ dùng. Nếu như có thể cô đọng ra âm hồn của một cao thủ Linh Giai, vậy sau này gặp phải nguy hiểm thì sẽ có hơn một sát thủ. Huống chi lực lượng cương tâm của Chung Sơn mình dùng để phòng ngự là chính. Một khi gặp phải kẻ địch không đánh lại được, mượn năng lực lúc còn sống của Chung Sơn để chạy trốn cũng không vấn đề gì.
Thế nhưng hiện tại...Sơn động đã hoàn toàn sụp, Chung Sơn cũng chết ở tại bên trong đó, đâu còn có thể tìm được thi thể của hắn để ngưng luyện? Đường Phong đau lòng như mình bị khoét vài cân thịt.
Tuy nhiên tốt xấu gì lúc này đây thu hoạch cũng không kém, quay lại nhìn dược viên bên ngoài một chút, dược liệu đang sinh trưởng khỏe mạnh đã bị hái hơn phân nửa, còn lại cũng chỉ là một đống hỗn độn, giống như bị heo ủi phá, chắc là do bạo tay của Đường Long và Đường Tử Thư, mà hai người này đã không còn ở tại dược viên nữa.'
- Đi nhanh đi.
Đường Phong gọi Đường Điểm Điểm, kéo nàng nhanh chóng chạy ra khỏi Chung Linh Cốc, bên Cấm địa Chung gia tiếng động lớn như vậy, muốn không bị người khác phát hiện cũng khó. Một khi cao thủ Chung gia tấn công tới bên này, đến lúc đó muốn chạy cũng không được.
Trên đường bỏ chạy, Đường Phong phát hiện sau nơi ở Chung gia lửa ngút trời, không biết là ai phóng hỏa lớn, cháy đỏ rực lên tận trời. Vô số người Chung gia đang bận rộn cứu hỏa, lúc hai người chạy ra ngoài không hề gặp phải sự ngăn cản gì.
Ngay lúc Đường Phong mang theo Đường Điểm Điểm rời khỏi Chung Linh Cốc là lúc trên chiến trường tại góc phía Đông Nam Chung Linh cốc, sắc mặt gia chủ Chung gia Chung Bố Sở tái mét, bốn vị cao thủ Linh giai Chung gia còn lại cũng vô cùng phẫn nộ, ngược lại bốn vị Linh giai Đường gia đang quấn lấy chiến đấu với bọn họ thần sắc mỗi một người đều ngạc nhiên lẫn nghi hoặc.
Chín vị cao thủ Linh Giai này đêm qua cũng đã giao thủ rồi, trận chiến tối nay cũng không phải là trận chiến sinh tử, đối phương đều hiểu muốn đánh chết một vị cao thủ Linh Giai là khó khăn mức nào, nhất là dưới tình huống thực lực đôi bên ngang bằng, cho nên tất cả mọi người chỉ xuất ra một nửa công lực để trì hoãn đối phương, không cho đối phương đi hiệp trợ các đệ tử trong gia tộc.
Ngươi tới ta đi chiến đấu cũng rất náo nhiệt. Nhưng vừa rồi, chín người cùng cảm ứng được một luồng khí thế của Linh Giai từ sau cốc Chung gia bạo phát ra, loại bạo phát này không tầm thường, giống như gặp phải sự sống chết trước mắt, liều chết bạo phát.
Ngay sau đó, cấm địa sau Cốc chung gia truyền đến tiếng vang kịch liệt, mặc dù cách rất xa nhưng chín người đều có thể cảm giác được mặt đất rung chuyển mạnh.

Vô Thường - Chương #888


Báo Lỗi Truyện
Chương 888/1679