Chương 886: Tẩu hỏa nhập ma (hạ)


Không thể nói quá nhiều, để lại lo lắng càng nhiều. Chung Sơn lại càng nghĩ nhiều, tiếp theo càng dễ đối phó. Điều này cũng là nguyên nhân vì sao lúc cao thủ quyết đấu là lúc thích hợp để công kích, tuy rằng Đường Phong không được coi là cao thủ, nhưng cũng biết đối phó với một Linh Giai, chỉ dựa vào thực lực bản thân là có chút hão huyền.
- Ha ha ha…
Chung Sơn đột nhiên cất tiếng cười to:
- Ngươi cho là lão phu sẽ tin lời nói của ngươi sao? Quả thực là những lời vô căn cứ! Lão phu mặc dù tẩu hỏa nhập ma, nhưng đối phó với loại thấp kém như ngươi thì dễ như trở bàn tay!
- Vậy thử là biết.
Đường Phong thò tay cầm Cuồng Lôi đao đang cắm trên mặt dất, chằm chằm nhìn Chung Sơn, nói:
- Lục tỷ, tỷ ra ngoài đi.
Bàn tay nhỏ bé của Đường Điểm Điểm run rẩy nắm chặt Hoan Ca Kiếm, trong đầu đầy ắp suy nghĩ hôm nay mình chết chắc rồi. Nghe Đường Phong nói lúc này "hả"một tiếng, rõ ràng là vẫn chưa lấy lại tinh thần.
- Lui ra ngoài!
Đường Phòng quay lại nhìn nàng, thần sắc lần đầu tiên nghiêm trọng như vậy.
- Thập Thất đệ, chúng ta....
- Ta nói, lui ra ngoài!
Âm điệu của Đường Phong đề cao hơn.
- A...
Đường Điểm Điểm ngây ngốc gật đầu, lúc này đây thật ra là nói gì nghe nấy, xoay người bỏ chạy.
- Tiểu súc sinh, ngươi nghĩ thực lực của ngươi có thể giết được lão phu?
Chung Sơn thờ ơ lạnh nhạt, cũng không có xuất thủ ngăn cản, đợi tiếng bước chân của Đường Điểm Điểm đi xa mới mở miệng hỏi.
- Không nắm chắc, nhưng nếu cứ như vậy mà rời đi, ta khẳng định sẽ không cam tâm!
Đường Phong thở nhẹ một hơi, toàn thân cương khí dao động từ Thiên giai hạ phẩm lên tới cảnh giới Thiên Giai thượng phẩm.
Tá Thi Hoàn Hồn! Từ lúc đột phá Thiên Giai tới giờ, Đường Phong vẫn chưa hề sử dụng qua năng lực này, bởi vì hầu hết các trường hợp, hắn dựa vào năng lực của bản thân đủ để ứng phó được, không cần dùng đến.
Thế nhưng ngày hôm nay, để đối phó với Linh Giai này, Đường Phong cũng không dám có bất cứ che giấu! Hắn quả thực là tẩu hỏa nhập ma, nhưng toàn thân hắn phòng ngự quá cường mạnh, chỉ dùng toàn bộ thực lực của bản thân, mới có thể đánh bại được phòng ngự của hắn.
Sắc mặt Chung Sơn lần thứ hai biến đổi, cả kinh nói:
- Súc sinh, ngươi còn che giấu kỹ đến vậy!
Hắn còn tưởng rằng Đường Phong cho tới lúc này vẫn là heo sắm vai cọp, bản thân có cảnh giới Thiên Giai thượng phẩm nhưng bộ dáng tỏ ra là Thiên Giai hạ phẩm.
Chung Sơn vừa dứt lời, Thiên Binh Độc Ảnh kiếm trong tay Đường Phong liền đâm ra, một kiếm này đột phá trong khoảng cách mấy trượng, trong nháy mắt lập tức tới trước mặt Chung Sơn, thân kiếm kim quang lóe sáng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Kiếm chưa đến, sát khí đã đến, Chung Sơn nhìn thấy trường kiếm tỏa kim quang chói mắt, thần sắc hết sức nghiêm trọng, bởi vì hắn có thể nhận thấy mức độ sắc bén của thanh kiếm này. Không chút chậm chễ, Chung Sơn vội vã giơ một bày tay lên, trên tay toát ra một ánh sáng màu vàng đất, hung hăng vỗ vào thân kiếm.
"Bùm" một tiếng, Độc Ảnh rung động, một chiêu thẳng tiến không lùi bị chụp lấy chếch ra khỏi quỹ đạo của nó, sượt qua gương mặt già nua của Chung Sơn, bám theo một mảnh sâm lạnh.
Một chiêu chưa hẳn công, Đường Phong đã vội vã co tay lần thứ hai đâm một kiếm tới. Chung Sơn lại đúng như cách trước chộp lấy Độc Ảnh Kiếm, động tác cứng rắn vặn trường kiếm. Đúng lúc Đường Phong lại không co tay mà thuận thế chém qua cổ Chung Sơn. Chung Sơn vội vã cúi đầu, khó khăn tránh né, vài sợi tóc hoa râm bị cắt đứt, rơi xuống trên mặt đất liền bị cương khí mạnh mẽ của hai người nghiền nát thành bột mịn.
Chung Sơn tức giận đấm tay vỗ xuống mặt đất, toàn thân đang khoanh chân ngồi dưới đất nhẹ bay đi, cùng lúc đó, mặt đất khẽ rung, một mảng đất lớn tròn tạo thành bằng một nắm tay từ trên mặt đất bay lên thẳng tắp hướng về phía Đường Phong.
Cả người Đường Phong lớn như vậy mà bị linh khí hệ thổ của Chung Sơn bao vậy, cứng rắn không gì sánh được, tốc độ cực nhanh, chỉ chớp mắt đã ầm đuổi tới trước mặt Đường Phong.
Không gian trong thạch thất quá nhỏ, Đường Phong căn bản không có nơi tránh né, rơi vào đường cùng chỉ có thể vận lực đạo toàn thân, quyền trái đánh ra nện lên thổ quyền.
"Bình" một tiếng, toàn bộ sơn động lung lay, Đường Phong cũng loạng choạng lui về sau vài bước, thổ quyền cực lớn cũng sụp đổ, toàn bộ trong thạch thất bụi đất bốn phía nổi lên, trong vòng ba thước không nhìn thấy vật gì!
Tập trung tinh thần vào vị trí của Chung Sơn, Đường Phong không chút nào ngừng, trường kiếm đảo qua, một luồng kiếm quang sắc bén bay đi ra ngoài.
- Lão thất phu, hôm nay ngươi trọng thương chưa lành, lại chỉ còn một cánh tay, thực lực so với toàn thịnh đã tiêu phân nửa rồi, lại tẩu hỏa nhập ma, thực lực lại mất đi phân nửa nửa! Lấy ba thành thực lực, mà muốn chống lại ta ư, bản công tử khuyên ngươi nhanh chóng nạp mạng, đi cùng tổ tiên tiên liệt Chung gia ngươi đi. Người Chung gia đã chết hết rồi, ngươi cần gì phải lay lắt hậu thế!
Đường Phong trên tay mạnh mẽ tàn bạo, ngoài miệng cũng không kém, lấy duệ kim khí thúc động kiếm thế, đem bao phủ Chung Sơn trong kiếm ảnh.
- Muốn lấy mạng lão phu, tiểu súc sinh ngươi còn chưa đủ tư cách, gọi Đường Ngạo đích thân tới lấy đi!
Chung Sơn cũng không dám tỏ ra yếu kém, tuy chỉ có một tay tự do hoạt động, nhưng bằng vào công lực và kinh nghiệm nhiều năm như vậy, dĩ nhiên cũng không yếu thế. Huống chi, hắn phòng thủ là chính, tiêu hao của bản thân cũng không quá nghiêm trọng. Trái lại Đường Phong, liên tục tấn công dũng mãnh, đối với cương khí và tiêu hao thân thể đều rất lớn.
- Lão thất phu!
Đường Phong lại đâm một kiếm, nhiều đóa kiếm hoa bao trùm lấy các đại yếu huyệt lớn trên người Chung Sơn:
- Nếu bản công tử không nhìn lầm, lúc tẩu hỏa nhập ma, hai chân của người không còn cảm giác đúng không?
Tuy rằng mới qua mấy chiêu nhưng Đường Phong lại phát hiện Chung Sơn vẫn khoanh chân ngồi một chỗ, cho dù là di chuyển, cũng là dùng một tay còn lại để chống xuống đất để di chuyển.
Loại tình huống này chỉ có thể chứng minh một việc, hai chân của Chung Sơn không thể cử động, bằng không vào lúc ngy cấp, hắn sao vẫn còn ngồi như vậy?
Lúc tẩu hỏa nhập ma, cương khí đi ngược chiều, kinh mạch đau nhức, rất dễ dẫn đến toàn thân bị liệt. Vận khí của Chung Sơn không được tốt lắm cũng không quá xấu, chỉ là bị liệt hai chân mà thôi.
Nghe Đường Phong nói thế, Chung Sơn tức thì phẫn nộ rồi! Hắn vốn là mất đi một tay, mà hiện tại hai chân không thể cử động, con người có bốn chi, bốn thì mất đi ba, loại chuyện này mà đặt trên người ai cũng không thể chấp nhận được. Huống chi là tẩu hỏa nhập ma kinh mạch toàn thân bị hao tổn nghiêm trọng. Chung Sơn tự biết dù mình có thể giết được tên tiểu tử kia, sau này thương thế hồi phục, công lực toàn thân chỉ sợ cũng không thể quay về thời kỳ đỉnh cao.
- Thiên đạo bất công, thiên đạo bất công.
Chung Sơn điên cuồng gào lên hai tiếng, tròng mắt đỏ ngầu, rõ ràng trong nháy mắt đã quên đấu pháp của mình là phòng thủ, trái lại công kích trở nên sắc bén.

Vô Thường - Chương #886


Báo Lỗi Truyện
Chương 886/1679