Chương 882: Đại na di thần công (thượng).


- Thập thất đệ nói rất đúng.
Đường Tử Thử nhanh chóng tỉnh táo lại:
- Chúng ta không thể chết ở đây được, nhanh rời khỏi đây thôi.
- Nhưng trước khi rời khỏi nơi này... Chúng ta nên lục soát bảo tàng Chung gia cất giữ mới được.
Đường Phong cười tủm tỉm đề nghị.
Những lời này vừa thốt ra, trong lòng mấy người tức thì nóng lên, một đêm đánh giết đến bây giờ, bọn họ cũng nên có chút lợi ích.
Đường Long trầm ngâm nói:
- Thập thất đệ, đệ ở đây lục soát, ta cùng lão tam ra bên ngoài tìm dược viên của Chung gia.
Đường Phong liếc nhìn hắn một cái, biết là hắn muốn nhường nơi tốt nhất cho mình. Dù sao dược liệu được cất giữ trong thạch thất và so với bên ngoài chắc chắn là quý trọng hơn. Ở đây không chỉ có linh đan diệu dược được luyện chế tốt, bí kíp võ công, nói không chừng còn có cả Linh thạch mà Chung gia chưa từng dùng đến! Còn dược liệu bên ngoài tuy rằng cũng trân qúy, nhưng dù sao cũng không thể bằng linh thạch được.
Lần này bất ngờ được chọn tham chiến Chung gia, bất luận là theo đề nghị theo đóng góp lực lượng, Đường Phong đã chiếm hơn phân nửa công lao. Nếu không có hắn, mọi người căn bản không thể an toàn đến chỗ này, càng không thể giết được nhiều người như vậy. Đường Long nguyện y trao chỗ tốt ra cũng là đương nhiên.
Về phần Lục tỷ, đại khái bởi vì nàng là một nữ tử, Đường Long mới để nàng được thơm lây cùng Đường Phong.
- Nhưng phương pháp xuất nhập của thông đạo bên ngoài ...
Đường Phong lo lắng hỏi.
- Sau khi tiến vào, ta đã nhớ kỹ rồi.
Đường Long cười cười.
- Ta cũng nhớ kỹ.
Đường Tử Thư sờ sờ mũi.
- Thôi được.
Đường Phong cũng không từ chối, dù sao lúc này muốn cướp đoạt gì đó ở đây, hắn cũng định chia đều cho cả ba người này, cũng không có ý độc chiếm. Ai ở trong hay ngoài sơn động cướp đoạt cũng như nhau thôi, liền căn dặn:
- Vậy nhị ca tam ca cẩn thận. Việc hoàn thành nếu chúng ta còn chưa ra thì các huynh cứ lập tức ra khỏi Chung Linh cốc, tiểu đệ tự có cách mang theo Lục tỷ thoát thân.
- Ừ, Thập Thất đệ cũng cẩn thận.
Đường Long và Đường Tử Thư gật đầu, đối với bản lĩnh của Đường Phong thì không hề nghi ngờ, lập tức theo đường về thoát ra ngoài.
Hai người đi rồi, Đường Điểm Điểm mới khẽ thở gấp, đôi mắt mở to sáng rực nhìn chằm chằm Đường Phong, vừa chờ mong vừa khẩn trương hỏi:
- Thập thất đệ...Hiện tại chúng ta làm gì đây?
Vừa nghĩ chạy vào nhà kẻ khác làm kẻ trộm, mà lại là trong nhà của kẻ thù, Đường Điểm Điểm hưng phấn, sự đen tối trong đáy lòng hoàn toàn được nhen nhóm lên.
Đường Phong nhìn nàng một cái, khom lưng lục soát một thi thể nằm trên mặt đất, lấy ra một khối linh thạch lắc lắc với nàng:
- Lục soát đi, có gì đáng giá thì lấy hết, một sợi lông cũng không để lại.
Nhìn thấy Linh thạch, sắc mặt Đường Điểm Điểm thoáng đỏ, hơi thở càng gấp, lại trông thấy một thi thể khác trên mặt đất, thần sắc đấu tranh giây lát, rồi nhấc chân chạy hướng ra ngoài, nói:
- Ta đi tìm ở chỗ khác xem.
Cô nàng này, đã giết vài người rồi vậy mà còn không dám lục soát trên thi thể người ta.
Đường Phong cũng không quản nàng, lúc này hẳn bên trong sơn động không còn ai khác nữa, hơn nữa xung quanh cũng không có cơ quan ám khí gì, cứ để nàng đi tìm là được.
Ngưng luyện âm hồn ba Thiên Giai Chung gia ra, Đường Phong cũng lục soát trên người bọn họ một lúc, tổng cộng có ba khối linh thạch, một ít đan dược. Đan dược không quá quý trọng, hơn nữa năng lượng trong linh thạch đã bị dùng hơn nửa, giá trị cũng không quá lớn.
Dù sao cũng là đệ tử tinh anh của Chung gia, mỗi một người có một khối linh thạch cũng là đương nhiên. Cũng giống như Đường Long và Đường Tuấn, chỉ sợ cũng được Đường Ngạo ban cho họ linh thạch để phụ trợ tu luyện.
Quay người ra khỏi gian thạch thất đó, Đường Long tiến nhập vào một gian bên cạnh.
Ngoại trừ gian thạch thất này ra, các thạch thất còn lại đều mở rộng cửa, không có bất luận cái gì ngăn cản cả. Quay đầu nhìn một vòng, Đường Phong phát hiện gian thạch thất này trống không căn bản không có vật gì, có chút thất vọng. Bước chân lại không dừng, đi tiếp vào gian tiếp theo.
Lần này ngược lại có chút phát hiện, trên mặt đất trong thạch thất rõ ràng có hơn mười khối khoáng thạch cỡ khác nhau, màu sắc khác nhau. Lớn thì chừng như vại nước, nhỏ thì cỡ bằng chậu rửa mặt.
Trước mặt Đường Phong sáng ngời, có thể đây là khoáng thạch được Linh Giai gia tộc Chung ta cất giữ, có lẽ tuyệt đối không phải là vật phẩm hạng thường. Khoáng thạch đối với người khác có thể không có trọng dụng gì, nhưng đối với Đường Phong mà nói thì có tác dụng. Rèn ám khí cần một lượng khoáng thạch lớn, khoáng thạch càng trân quý, rèn ra ám khí có tinh chất càng tốt.
Hơn nữa, trước đó rất lâu, Đường Phong đã xem qua huyền bí của Thiên Công Đồ Phổ, đối với các cơ quan được ghi chép bên trong vẫn còn rất hứng thú, đáng tiếc mình vẫn không tìm được đủ vật liệu để chế tác chúng.
Một lần thu được khoáng thạch trân quý nhất phải kể tới thiên ngoại vẫn thạch thu được từ Nhất Đao Môn. Chỉ có điều một khối này thì quá không đủ.
Mà phía trước có hơn mười khối khoáng thạch, Đường Phong kiểm tra một chút không khỏi vô cùng vui mừng. Hơn mười khối khoáng thạch được cất giữ ở đây xác thực là bảo vật vô giá, có tiền đặt ở bên ngoài cũng không mua được.
Một số quặng sắt, quặng thiếc, quặng vàng đồng, quặng sắt đen cũng không phải là trường hợp cá biệt, tất cả mình đều cần hơn nữa còn tìm kiếm không được.
Đây là những thứ mà Chung gia cất giấu bao năm qua, đại khái đặt ở chỗ này dùng để chuẩn bị chế tạo binh khí, đáng tiếc đã bị Đường Phong nhanh chân đến trước. Đường Phong đương nhiên sẽ không khách khí với Chung gia, thu hết hơn mười khối khoáng thạch này vào trong không gian mị ảnh.
Đổi lại là người khác đến đây, nhìn những khoáng thạch kích cỡ không hề nhỏ này hẳn là lực bất tòng tâm, đại khái cũng chỉ có Đường Phong dựa vào không gian mị ảnh mới có thể di chuyển được.
- Thập Thất đệ, Thập Thất đệ....
Vừa nhét hết khoáng thạch vào không gian mị ảnh, thì Lục tỷ như con thỏ nhảy vào, trên hai tay nhỏ bé đầy ắp, hưng phấn nói:
- Ngươi xem xem, đây là Linh lung thủ của Chung gia, còn có Quỷ ảnh đao, còn có Thiên cơ kiếm pháp, Kiền Nguyên công, Phản Phác điển tàng...Tất cả đều là bí mật bất truyền của Chung gia!
Đường Phong nói:
- Lục tỷ, tỷ phát tài rồi.
Hai tay Đường Điểm Điểm cầm những quyển bí kíp võ công che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, cười đến run rẩy cả người, đang cười lại mở miệng:
- Thế nhưng... Ở đây còn có rất nhiều, chúng ta làm thế nào mà mang ra ngoài theo được? Mấy thứ này thật tốt đó.
- Cái này đơn giản.
Đường Phong nhận lấy mấy quyển bí tịch huơ huơ trước mặt nàng, miệng thì thầm niệm vài câu, quát khẽ:
- Biến!
Trong nháy mắt bí tịch biến mất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đường Điểm Điểm xem mà choáng váng, sửng sốt rất lâu, miệng đột nhiên méo xẹo, ấm ức nói:
- Thập Thất đệ, đệ ném những bảo bối ta tìm được đi rồi, ô ô… Mau trả lại cho ta...

Vô Thường - Chương #882


Báo Lỗi Truyện
Chương 882/1679