Chương 880. Bỏ qua việc biểu quyết (hạ).


Mà ba đệ tử Chung gia tham dự tỉ thí gia tộc ba tháng sau đang trú tạm bên trong sơn động trước mặt.
Ngoài sơn động có bốn người đứng cầm kiếm, như thần canh cửa nơi này. Bốn người này chính là số thủ vệ còn lại tối nay, người nào cũng đều có cảnh giới Thiên Giai trung phẩm.
- Nhất thiết phải một kích giết chết, nếu không sẽ rút dây động rừng!
Đường Phong vừa thong dong đi về phía trước vừa dặn dò ba người đằng sau.
Nhóm Đường Long không cần ra hiệu, cùng gật đầu.
Không đợi Đường Phong tới gần, thủ vệ bên đó đã quát lên:
- Tên kia dừng lại! Hãy xưng tên ra!
Đường Phong giả vờ lấy giả làm thật, vừa đi tới trước vừa lên tiếng:
- Chung Chính Dương, được lệnh của gia chủ tới tăng viện sau cốc.
Bốn thru vệ này cũng không phải dễ lừa, nghe Đường Phong nói vậy, một trong những người đó nói:
- Nhưng chúng ta vẫn chưa nhận được mệnh lệnh tiếp viện nào, cũng không có xin chi viện, tam thúc ngươi đây là….
Đường Phong khẽ cười nói:
- Gia chủ cũng chỉ là tạm thời nảy ra ý, Đường gia lần này tới thế ào ạt, sau cốc chỉ dựa vào bốn người các ngươi cũng không ổn lắm, nên mới cho chúng ta tới giúp một tay.
- A, làm phiền Tam thúc rồi.
Sau khi người này nhìn thấy rõ mặt của Đường Phong mới yên tâm, nhìn lướt qua ba người đằng sau Đường Phong, do sắc trời tối nên cũng không thấy rõ lắm, định quan sát kỹ một chút thì đã thấy ngực đau nhói, cúi đầu nhìn lại thì đã bị một thanh trường kiếm xiên qua, đâm vào tận tim, ngẩng đầu lên nhìn Đường Phong kinh ngạc hỏi:
- Tam thúc người…..
Đường Phong động thủ trong chớp mắt, ba người Đường Long cũng ra tay, đúng lúc bốn tên này đều bị Đường Phong gây chú ý, lại mới buông lỏng cảnh giác, cơ bản không nghĩ đến Tam thúc sẽ dẫn người tới giết mình. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đường Long và Đường Tử Thư cũng không phải đợi lâu, Đường Điểm Điêm sau một đêm trải qua chiến đấu cũng quen chút máu tanh và chém giết, nên trong chớp mắt mấy tiếng "phụt Phụt phụt" vang lên, toàn bộ bốn tên thủ vệ đã bị giết chết.
Thủ đoạn của mấy người Đường gia rất nhanh gọn, cơ bản chưa cho bọn họ có thời gian kêu cứu.
Mỗi người đỡ một thi thể, đánh nhẹ chúng ngã xuống, Đường Phong vung tay lên nói nhỏ:
- Đi.
Tâm tình nhóm Đường Long hơi kích động, xông thẳng vào trong sơn động, đoạn đường đi có chút nguy hiểm khôn cùng nhưng sẽ tới ngay mục tiêu lần này rồi. Không phải họ không kích động, chỉ cần giết chết mấy tên nấp trong sơn động này, ba tháng sau Chung gia cũng không còn ai nữa chỉ có thất bại thảm hại trở về.
Bên trong sơn động, cách vài bước thì có đốt một cây đuốc, ánh lửa chập chờn, in bóng mấy người chợt ngắn chợt dài. Hơn nữa, sơn động này cũng không phải người nào cũng có thể tùy tiện tiến vào được.
Nếu là nơi mà Chung gia cất giữ của cải và báu vật, chắc chắn là đầy rẫy các loại cơ quan bẫy rập.
Tuy nhiên, Đường Phong ngưng luyện hai âm hồn kia, đã có tư cách biết những bí mật này của Chung gia, cho nên những cơ quan bẫy rập này đối với hắn mà nói căn bản dường như không có tác dụng.
Căn dặn ba người đi theo bước chân của mình, Đường Phong né trái, tránh phải, lúc nhanh, lúc chậm, nhìn như không có quy luật nhưng kỳ thực lại vô cùng cảnh giác. Ở chỗ này, chỉ hơi đi nhầm đường một chút là có thể dẫn tới phát động toàn bộ cơ quan then chốt bên trong sơn động, lúc đó thì là như kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Đi không được bao lâu, cây đuốc hai bên sườn sơn động cũng biến mất dần, thay vào đó là ánh sáng rực đẹp đẽ của dạ minh châu.
Đường Điểm Điểm thấy vui mừng, đang định đưa tay ra gỡ một viên xuống thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng truyền âm của Đường Phong:
- Đừng động vào.
Đường Điểm Điểm như chạm phải điện, vội vàng rụt cánh tay nhỏ bé lại, khiếp sợ nhìn Đường Phong.
Đường Phong lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Bất luận vật gì ở đây cũng không thể động vào, những viên dạ minh châu này chính là vì thu hút rất nhiều người không biết mà muốn lấy, một khi tỷ cầm một viên thì sẽ phát động cơ quan, đến lúc đó, một đoạn long thạch ở bên ngoài sơn động sẽ hạ xuống, vây chặt chúng ta ở trong này.
Đường Điểm Điểm hoảng sợ gật đầu, nếu không phải vừa rồi Đường Phong ngăn lại kịp thời thì hậu quả kia thật không tưởng tượng nổi. Bị nhốt kín trong sơn động này, ra không được mà vào không xong, chỉ còn nước chờ những cao thủ Chung gia tới, bốn người tuyệt đối chết không có chỗ chôn.
- Đi thôi.
Đường Phong phất tay, tiếp tục đi về phía trước dẫn đường.
Từ trạm canh gác tiến vào trong lòng sơn động khoảng chừng một dặm đường, cuối cùng cũng tới trước một cửa đá, mà ba người kia, lại ẩn núp tại trong thạch thất sau cửa đá.
- Xem tình hình mà hành động, cả ba tên này đều là Thiên Giai thượng phẩm, khó đối phó, chờ ta đối phó một tên trước…
Đường Phong truyền âm cho ba người, thấy ba người gật đầu, lúc này mới đưa tay sang một khối đá bên cạnh cửa đá ấn nhịp nhàng không đồng nhất vài lần, mỗi một lần ấn xuống, khối phiến đá này lại bị đẩy hõm xuống phía dưới, lại bật trở lại.
Chung gia tại sơn động này tốn không ít tâm tư, thiết kế các cơ quan đều vô cùng có dụng ý, những tấm cửa đá này đều dùng thạch Huyền vũ thạch vô cùng cứng rắn tinh chế tạo thành, có thể chống được sự công kích của cao thủ Thiên Giai đỉnh phong mà không bị hỏng. Hơn nữa, cửa đá này một khi bị đóng, từ bên ngoài đánh không mở ra được, chỉ có người bên trong mới có thể thông qua cơ quan mở cửa đá ra.
Đường Phong vừa ấn vài cái, chính là ám hiệu điều động nội bộ người Chung gia, người ở bên trong vừa nghe được âm thanh, chỉ cần đúng ám hiệu, đương nhiên sẽ mở cửa đá ra.
Đợi sau một lát, một âm thanh "lách cách" truyền đến, cửa đá từ từ mở ra, lộ ra bên trong là một gian thạch thất rộng. Dưới ánh sáng dịu nhẹ của Dạ minh châu, có ba người đang chăm chú nhìn ra bên ngoài cửa vách đá, lúc nhìn thấy Đường Phong, sắc mặt hơi có chút dịu đi.
Một người trong đó vội vàng mở miệng nói:
- Tam thúc, tình hình bên ngoài thế nào?
Đường Phong nhìn gã một cái, nghĩ thầm chính là ngươi rồi, trên mặt tỏ ra buồn bã, ngoắc gã nói:
- Chung Lâm, ngươi ra đây, Tam thúc có lời muốn nói với ngươi.
Vừa thấy nét mặt đó của Đường Phong, thần sắc người được gọi là Chung Lâm kia không khỏi khẩn trương, không do dự chút nào đi ra, nuốt nước miếng hỏi:
- Tam thúc, xảy ra chuyện gì rồi? Có phải là phụ thân ta…..
Đường Phong đưa tay nắm bờ vai gã, thâm trầm bảo:
- Hài tử, phụ thân ngươi hắn….ai….
- Người thế nào?
Chung Lâm càng thêm sốt ruột, nhìn Đường Phong không chớp mắt.
- Hắn không sao, nhưng ngươi thì có đấy.
Đường Phong gật đầu với gã một cái, cương khí trên tay bắn ra, trực tiếp trút nhập vào trong kinh mạch của gã, phong bế yếu huyệt toàn thân, phía sau hắn, Đường Long và Đường Tử Thư đồng thời ra tay, Đường Long lấy công lực của một Thiên Giai thượng phẩm đánh một quyền vào trên đầu Chung Lâm, Đường Tử Thư một cước bay lên đá vào trên cổ Chung Lâm.
Hai tiếng "rắc rắc" vang lên cùng lúc, đầu Chung Lâm chợt nhoáng mạnh lên, lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.

Vô Thường - Chương #880


Báo Lỗi Truyện
Chương 880/1679