Chương 877: Giải quyết tận gốc (thượng)


Đứng lên, trên tay Đường Phong nắm ba ngọn phi đao, nhìn chằm chằm vào đối thủ Thiên Giai thượng phẩm đang đấu với Đường Tử Thư, thừa lúc đối thủ không đề phòng, vung tay ra.
Bóng đao loang loáng, trong chớp mắt phi thẳng vào người này, người này không hổ là Thiên Giai thượng phẩm, phản ứng cũng rất nhanh, khẩn cấp lách một cái tránh được phi đao, chẳng qua lại bị một đấm của Đường Tử Thư bay tới.
Một quyền nện thẳng vào mặt, người này bị đánh gẫy rập mũi, thân thể càng xoay mấy vòng giữa không trung, chưa kịp ngã xuống, Đường Tử Thư đã liên tiếp đánh một bộ quyền phá không liên miên không dứt lên người hắn.
Bụp, bụp, bụp.
Tiếng đấm liên tiếp vang lên, cương khí hộ thân của người tên này loé lên không ngừng, cuối cùng bị một quyền nện xuống đánh tan, Đường Tử Thư nện thêm một quyền nữa trúng đan điền gã, sắc mặt tên này bỗng chốc rũ xuống.
- Thật hèn hạ! Đánh lén!
Miệng gã đầy máu, giãy dụa định bò dậy lại bị Đường Tử Thư đá một nhát gãy cổ.
Chuyện còn lại thì đơn giản hơn nhiều, Đường Tử Thư xông tới, phối hợp với Đường Long hai người đấu một, không cần tốn nhiều sức giết chết đối thủ của Đường Long tại chỗ. Bên Đường Long vừa kết thúc thì đối thủ Đường Điểm Điểm cũng hét lên một tiếng thảm thiết, bị Hoan Ca kiếm của nàng đâm thẳng vào ngực.
Trận chiến này hoàn toàn thắng lớn! Đường Hổ và Đường Tử Thư cùng liếc nhìn nhau, dù trên mặt hai người họ không để lộ ra vẻ mặt kích động.
Cùng nhau đi một đường dù giết không ít người nhưng thực lực những người đó cũng quá kém, đại đa số đều là Địa Giai Huyền Giai, giết chúng hoàn toàn không có cảm giác gì.
Nhưng lần này thì không vậy, lần này đụng tới sáu địch nhân trong đó có hai tên Thiên giai thượng phẩm, một Thiên giai trung phẩm, ba Thiên giai hạ phẩm, so sánh về thực lực tuyệt đối, đối phương chắc chắn chiếm ưu thế, nhưng cuối cùng lại bị Đường gia bên này giết chết không còn một tên!
Vinh quang này Đường Long và Đường Tử Thư sao không kích động được? Họ cũng chỉ mới gần ba mươi tuổi thôi, dù không được coi là trẻ tuổi nhưng cũng tràn đầy nhiệt huyết, cũng sẽ bị kích động.
Nếu không nói như thế, họ cũng không không mạo hiểm tới Chung Linh Cốc làm gì.
- Ôi ôi… Thập Thất đệ, nó đã chết rồi!
Trong lúc hai người đang hưng phấn vô cùng thì nghe tiếng Đường Điểm Điểm khóc sướt mướt mất hồn mất vía truyền tới.
- Ai bảo ta chết rồi vậy?
Đường Phong giống quỷ toàn thân đầy máu xông tới, doạ cho Đường Điểm Điểm sợ tí mức hét lên một tiếng,
- Lục tỷ, đừng có nguyền rủa như vậy chứ.
Đường Điểm Điểm kinh ngạc nhìn Đường Phong một lát, đột nhiên vọt tới cầm Hoan Kiếm Ca đánh hắn một trận:
- Thập Thất đệ ngươi hư quá, hư quá, nếu chưa chết sao lại nói những lời như thế chứ! Làm hại ngời ta còn tưởng... Còn tưởng…Ô ô.
- Ta cũng bị người đánh cho thành như vầy, chuyện còn lại phải đựa vào các ngươi rồi…
Đường Phong khoe toàn thân đầy máu ra, bỗng chốc doạ cho Đường Điểm Điểm đứng ngây người ra.
Đường Tử Thư khẩn trương hỏi:
- Thập Thất đệ người không sao chứ?
- Không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại.
Đường Phong khoát tay một cái, thực ra hắn chẳng bị thương chút nào cả.
- Thập Thất đệ quả nhiên có bản lĩnh, dám một mình đấu ba, nhị ca thực bội phục!
Đường Long quan sát cả người Đường Phong một lượt, không khỏi có chút vui mừng. Hắn tự cho mình tại thời gian đấu với mấy Thiên Giai hạ phẩm này, tuyệt đối cũng không có trình độ đó được.
- Nếu huynh sống ở thế tục mười tám năm cũng có thể làm được.
Đường Phong khiêm tốn nói.
- Nơi này không thể ở lâu, hay là rời đi trước đã. Được rồi, người vừa được chúng ta cứu kia, cũng mang theo cùng đi.
Đường Tử Thư quay đầu nhìn về bên kia.
- Chúng ta tới đã muộn, hắn không thể sống nổi.
Đường Phong thở dài.
Thần sắc mọi người không khỏi buồn bã, những đệ tử Đường Gia này chết ở đây, nhất định hài cốt cũng không còn, người của Chung gia sau chuyện này cũng nhất định xử lý hết thi thể bọn họ, sau khi chết cũng không có chỗ chôn thân không thể ngờ là chuyện vô cùng đau xót. Nguồn: http://truyenyy.com
- Đi thôi.
Đường Long ổn định tinh thần, dẫn đường đi về phía trước.
Đường Phong đi sau cùng, đưa tay lên trán hai tên Thiên Giai thượng phẩm đã chết kia lau một nhát, cô đọng âm hồn của bọn họ.
Không bao lâu, bốn người tìm được một phòng bí mật ẩn nấp, trận chiến này trừ Đường Phong ra ai cũng đều tiêu hao khá nhiều sức lực, tại một nơi tràn đầy sát khí trong Chung Ling Cốc này, dĩ nhiên là cần tìm một chỗ nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng là tốt nhất. Cũng may Đường gia vốn là gia tộc Linh giai, tất nhiên là luyện ra được không ít đan dược, mỗi ngời ăn vào một viên rồi bắt đầu ngồi xuống đả tọa.
Đờng Phong vừa ngồi xuống đã xem xét lại manh mối, Chung gia bây giờ có rất nhiều cao thủ, đại khái toàn bộ đã bị đường gia kiềm chế, đây cũng là nguyên nhân bốn người chính mình có thể làm mưa làm gió ở Chung Linh Cốc như thế.
Số còn lại của Chung gia mặc dù thực lực có chút mạnh nhưng dù sao chỉ là sốt ít, bốn người mình xông loạn vào Chung Linh Cốc, vận khí tốt sẽ không dụng phải một đám cao thủ, tới lúc đó trừ mình ra thì e rằng không ai có thể thoát nổi.
Hơn nữa lần này mạo hiểm tới Chung Linh Cốc chả lẽ chỉ vì giết mấy con mèo nhỏ, tôm nhỏ hay sao? Đệ tử Đường gia cũng chết khá nhiều, nếu không làm chuyện kinh động trời đất thì thực sự có với lỗi mấy huynh đệ tỷ muội đã chết rồi.
Chính vì... có những suy nghĩ này, nên Đường Phong mới sớm cô đọng âm hồn của hai tên cao thủ Thiên giai thượng phẩm, bọn họ vốn là Thiên Giai thượng phẩm, chắc chắn sẽ biết nhiều chuyện mà đệ ử Chung gia bình thường không thể biết chẳng hạn như… Bí tịch của Chung gia giấu chỗ nào, linh đơn dược liệu Chung gia cất ở đâu.
Những thứ này đều là tiền vốn sinh tồn chính của một gia tộc, nếu những thứ này bị huỷ, tổn thất Chung gia có thể khá lớn.
Kiểm tra trí nhớ hai người này một chút, không những Đường Phong tìm được tin tức mình cần mà còn biết thêm một chút chuyện tương đối quan trọng khác.
Điều này có vẻ khá thú vị rồi, nếu có thể làm được như vậy, Chung gia lần này bị thương vong lớn, trong vòng mười năm cũng không thể khôi phục nổi.
Nửa canh giờ sau, nhóm Đường Long mới thần lượt mở mắt ra, hầu như đã trở lại bình thường, vừa rồi giết chết hai tên cao thủ Thiên giai thượng phẩm, Đường Long và Đường Tử Thư đều nhiệt tình bốc cao, hận không thể tiếp tục được tham gia chiến đấu thêm, giết chết nhiều kẻ địch hơn nữa.
- Được rồi, ra ngoài thôi, qua hai canh giờ nữa trời đã sắp sáng rồi, tới lúc đó phải rút lui, có muốn giết cũng không giết được nữa.
Đường Long nói.
- Chờ chút.
Đường Phong bảo,
- Nhị ca, Tam ca, hai ngươi nghĩ chúng ta làm vậy có hậu quả gì không?
Đường Long cau mày lại.
- Ý Thập Thất đệ là gì? Đệ sợ rồi sao? Nếu sợ thì giờ có thể đi, vi huynh tuyệt đối không ngăn ngươi.

Vô Thường - Chương #877


Báo Lỗi Truyện
Chương 877/1679