Chương 861: Hậu thủ của Chung gia. (Thượng)


Đường Long nhảy lên ôm đệ đệ mình vào lòng, sắc mặt vốn âm trầm trở nên vô cùng phẫn nộ.
Tốc độ của người đến thật sự quá là nhanh, xuất hiện cũng quá mức quỉ dị khó hiểu. Đường Ngạo và Đường Duệ cũng không nghĩ đến bọn họ sẽ chọn thời điểm này để xuất hiện, bởi vì giờ con cách lúc có thể hái Tinh Thần Thiên Nguyên Quả một nén nhang lận. Hơn nữa vừa rồi bọn hắn cũng cách Đường Hổ quá xa, muốn cứu viện cũng không kịp.
Một đạo kiếm khí băng hàn vọt lên, bắn thẳng về phía bóng đen kia. Bóng đen phất tay một cái liền ngăn cản được, thanh âm trầm thấp lập tức vang lên:
- Thần binh Thủy Hàn kiếm, chỉ thường thôi!
Sau khi hắn nói ra lời này trên bầu trời liền lặng yên không một tiếng động nhiều thêm bốn người, uy áp vô cùng hung mãnh ép xuống mặt đất.
Nhất thời cảm giác thiên băng địa liệt phảng phất dâng lên trong lòng mỗi người. Đại địa trở nên run rẩy, không khí gào thét, bầu trời thay đổi bất ngờ. Những đệ tử Đường gia thực lực thấp một chút thì ngay cả bước chân cũng không vững. Dù là Thiên giai thượng phẩm dưới sự uy áp của năm vị Linh giai cao thủ đi lại cũng trở nên khó khăn, sắc mặt tái nhợt.
Bất quá bốn vị Linh giai của Đường gia cũng rất nhanh làm ra phản kích, bốn cỗ uy áp xông thẳng lên trời ngăn khí thế của những người kia lại. Không những thế, sau khi Đường Đính Thiên và Diệp Dĩ Khô thôi phát ra linh tính và sát cơ của hai thanh thần binh thì trận thế bên phía Đường gia lập tức chiếm thượng phong, ép địch nhân phải rên lên, lùi về sau một bước trên không trung.
Người mở miệng nói chuyện trước kia oán hận liếc mắt nhìn Đường Đính Thiên và Diệp Dĩ Khô, lại nhìn hai thanh thần binh trên tay họ, hận đến nổi nghiến chặt răng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Có năm người tới, không có ngoại lệ, tất cả đều thân mang hắc y, trên đầu thì được trùm một cái áo choàng lớn che cả khuôn mặt khiến người khác không rõ diện mạo thế nào.
Nhưng ở linh mạch chi địa chỉ có chừng đó gia tộc, cũng chỉ có chừng đó Linh Giai cao thủ. Ân oán giữa Đường gia và Chung gia đã giằng co hai mươi năm, linh giai cao thủ của hai bên đã giao thủ không ít lần, Đường Ngạo và Đường Duệ sao có thể không nhận ra thân phận của người đến được?
- Chung Bố Sở, nếu đã vọng tưởng muốn cướp chí bảo của Đường gia ta thì cứ quang minh chính đại đến, lén lén lút lút giấu đầu lòi đuôi như thế làm gì. Ngươi cho rằng thay đổi giọng nói rồi phủ lên một bộ hắc y thì lão phu sẽ không nhận ra ngươi sao?
Đường Ngạo lạnh giọng quát.
Tuy nói vậy nhưng Đường Ngạo vẫn không nghĩ đến lần này những Linh giai của Chung gia lại dốc toàn bộ lực lượng, xem đối với Tinh Thần Thiên Nguyên Quả đã là thứ bắt buộc phải có rồi.
Linh giai của Chung gia vốn có sáu vị, chỉ có điều Chung Sơn đã bị đánh cho trọng thương lúc ở Bạch Đế thành đến giờ vẫn phải điều dưỡng thân thể đương nhiên không thể đến rồi. Còn lại năm vị, kể cả Chung Ảnh lúc trước Đường Phong từng gặp qua tất cả đều ở chỗ này, cũng xem là đã dốc toàn lực.
Hắc y nhân mở miệng nói chuyện trước kia cười khẽ một tiếng, vươn tay xốc áo choàng của mình lên, cười vang nói:
- Lão phu đã dám tới đương nhiên sẽ không nghĩ đến che dấu tung tích, quang minh chính đại đoạt lấy thì đã sao? Đường Ngạo ngươi có thể tự tin ngăn cản được công kích của cao thủ Chung gia sao? Chớ cho rằng nhiều thêm hai kiện thần binh liền có thể chống lại Chung gia, thứ Chung Bố Sở ta muốn, đến giờ vẫn chưa từng thất thủ.
- Khẩu khí thật lớn.
Đường Ngạo lạnh lùng nhìn Chung Bố Sở
- Lão phu ngược lại muốn nhìn xem, hôm nay các ngươi đến cùng sẽ tán thân ở đây hay là toàn thân trở ra!
- Ngươi cứ thử sẽ biết.
Chung Bố Sở vươn tay điểm một chỉ vào hư không, một cây thương được tạo ra từ linh khí dài chừng ba trượng phát ra quang mang liền xuất hiện, dùng một tốc độ không thể địch nổi bắn tới chỗ Tinh Thần Thiên Nguyên Quả.
Thần sắc Đường Đính Thiên ngưng tụ, đỉnh thương đâm lên chặn lại linh khí chi thương lại trước khi nó lao vào Tinh Thần Thiên Nguyên Quả.
Một tiếng vang "Ầm ầm" thật lớn, lấy Đường Đính Thiên làm trung tâm, một cỗ linh khí khổng lồ lan tràn ra bốn phía, dọc đường đi sỏi đá bay mù mịt, thiên địa cũng biến sắc. Đường Đính Thiên gắt gao chặn ngay trước Tinh Thần Thiên Nguyên Quả, không để linh khí trùng kích đến nơi này
Chung Bố Sở mỉm cười, mở miệng nói:
- Quả cây cũng đã sắp thành thục, Đường Ngạo ngươi cũng không muốn chiến đấu của chúng ta lan đến làm nó bị phá hủy đấy chứ? Không bằng vậy, chúng ta hãy đổi một nơi khác để tỷ thí cao thấp, bên thắng sẽ quay về lấy quả cây này, thế nào?
Vừa dứt lời không đợi Đường Ngạo có phản ứng gì, Chung Bố Sở liền dẫn theo bốn vị Linh giai của Chung gia bay nhanh ra ngoài, căn bản không hề để cho Đường gia có cơ hội lựa chọn.
Đường Duệ chau mày, hắn dù biết đối phương dẫn dụ những Linh giai bên mình đi là đã có lưu lại hậu thủ, nhưng giờ cũng không có biện pháp nào. Bọn hắn đương nhiên có thể không đuổi theo nhưng bọn người Chung Bố Sở nhất định sẽ hồi mã thương. Đến lúc đó chín vị Linh giai đại chiến ở chỗ này, chưa nói đến việc có giữ được Tinh Thần Thiên Nguyên Quả hay không nhưng toàn bộ Đường gia rất có thể sẽ bị san thành bình địa mất.
Cho nên dù thế nào đi nữa thì Linh giai của Đường gia cũng phải đuổi theo, dù biết đây là mưu kế của ngươi khác nhưng vẫn phải chui vào.
Chỉ là nhất thời Đường Duệ không rõ lắm, Linh giai của Chung gia đều đã ở chỗ này, Thiên giai cao thủ cũng đã xuất động không sai biệt lắm, bọn hắn đến cùng là lưu lại hậu thủ gì mà có thể đảm bảo nhất định sẽ đoạt được Tinh Thần Thiên Nguyên Quả?
Tất cả những ý niệm thoáng hiện lên trong đầu Đường Duệ, cuối cùng hắn vẫn hướng Đường Ngạo gật đầu một chút.
Cũng không có biện pháp nào cả. Hắn có thể đoán được Chung gia có lưu lại hậu thủ nhưng những Thiên giai của Đường gia đang ở đây cũng có vài chục người, dù Chung gia có hậu thủ gì cũng không phải không có chút phản kháng. Chỉ có thể kí thác hy vọng vào những người này thôi.
Nội tâm Đường Ngạo hiểu rõ, trầm giọng nói:
- Tất cả đệ tử của Đường gia phải trông coi cẩn thận Tinh Thần Thiên Nguyên Quả. Nếu có địch đột kích thì dù có liều mạng cũng phải bảo hộ trái cây chu toàn. Đường Hải, nửa nén nhang sau ngươi hái quả cây xuống mang vào mật thất của Đường gia cất giữ cẩn thận nhé.
Một lão giả tóc hoa râm gật đầu.
Bốn vị cao thủ của Đường gia phóng lên trời, đuổi theo người Chung gia.
Đại bộ phận những Thiên giai của Đường gia còn lưu lại tranh thủ thời gian di chuyển đến bao quanh tiểu thụ, canh phòng cẩn thận, đề phòng xung quanh để ngừa có địch đột kích.
Những người này hơn phân nửa là đệ tử trẻ tuổi của Đường gia, chỉ có mười mấy lão đầu tử của thế hệ trước. Biểu hiện của bọn hắn trấn định hơn rất nhiều, một đám khép mắt lại ngưng thần, mang cảm giác trãi rộng ra bốn phía, nhìn thì có vẻ bình thản nhưng lại cảnh giác hơn bất cứ kẻ nào.
- Tiểu Hổ, ngươi sao rồi?
Đường Long ở một bên ôm thân thể đệ đệ mình, lo lắng la lên. Vừa rồi Đường Hổ bị Chung Bố Sở đánh một chưởng, dù đối phương không dùng toàn lực nhưng Đường Hổ cũng bị thương rất nặng, lúc này miệng đầy máu đen, sắc mặt nhợt nhạt.

Vô Thường - Chương #861


Báo Lỗi Truyện
Chương 861/1679