Chương 860: Duệ Kim chi khí, lực lượng Cương Tâm thứ ba. (Hạ)


Thân thể Đường Phong chấn động mạnh một cái, thất tha thất thểu lui về sau vài bước.
Nét vui mừng trên mặt Đường Long liền biến mất không còn chút gì nữa, sau khi sợ run nửa ngày liền kinh ngạc cực điểm nhìn Đường Phong:
- Sao ngươi lại ở đây?
Vì ban nãy hắn căn bản không thể cảm nhận được ở trước có người. Dù nói có chút quan hệ với việc hắn đã đặt đại bộ phận tâm thần vào đạo tinh thần chi lực kia nhưng hắn đã là Thiên giai thượng phẩm rồi, phàm có một chút gió thổi cỏ lay cũng khó thoát khỏi cảm giác của hắn, nhưng hết lần này đến lần khác lại không cảm nhận được vị thập thất đệ trở về từ thế tục của mình.
- Hơi mệt nên xuống nghỉ ngơi một chút.
Đường Phong rất vô tội nói.
Đường Long thiếu chút nữa đã giận đến thổ huyết! Việc này là sao đây? Đồ vật bị cả đám người thừa sống thiếu chết cũng không thể bắt được lại bị hắn đoạt lấy, hơn nữa quá trình lại khiến người khác không biết nói gì, vị trí nghỉ ngơi này cũng quá trùng hợp đi chứ?
Đường Long hối hận đến xanh ruột, sớm biết vậy mình cũng chạy đến đây nghỉ ngơi rồi, tốn nhiều sức lực như vậy để đuổi cái rắm à? Sắc mặt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vô tội của Đường Phong, Đường Long hận không thể nện tên thập thất đệ này một trận, nhưng lại không thể hạ thủ được, chỉ biết nuốt đắng chát vào trong bụng thôi.
- Xong rồi...
Một đoàn Thiên giai trên không cũng thất vọng đến cực điểm.
- Thập thất đệ, vận khí của ngươi thật tốt.
Đường Tử Thư thở hồng hộc đến trước mặt Đường Phong nói.
- Ha ha, cũng tạm!
Đường Phong tuy tiện ứng phó một câu, kì thật bụng đầy khổ sở.
Sau khi đạo tinh thần chi lực kia tiến nhập vào trong cơ thể hắn, một cỗ Duệ Kim chi khí không gì địch nổi thản nhiên sinh sôi trong kinh mạch, dùng tốc độ khó tưởng tán loạn trong đó... Giống như có một thanh tiểu đạo nhỏ bé đang cắt kinh mạch của mình vậy, vô cùng đau đớn.
Có thể khiến kinh mạch của Đường Phong cảm giác được đau đớn, độ sắc bén của cỗ Duệ Kim chi khí này có thể nghĩ được. Tâm thần chìm vào trong kinh mạch đuổi theo xem xét cỗ Duệ Kim chi khí kia liền thấy những nơi nó đi qua, kinh mạch kiên cố của mình vậy mà lại xuất hiện một chút tổn thương.
Đường Phong hoàn toàn bị khiếp sợ. Từ khi đến thế giới này thì dù mình có thụ thương nặng cỡ nào, hấp thu năng lượng khổng lồ ra sao thì kinh mạch của mình cũng không hề bị tổn hao, nhưng giờ kỉ lục đó đã bị phá vỡ, bị một đạo Duệ Kim chi khí phá vỡ.
Thương thế của kinh mạch cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ cần điều dưỡng một chút liền khôi phục lại. Nhưng chỉ vậy thôi đã đủ khiến Đường Phong cảm thấy khiếp sợ. Cỗ Duệ Kim chi khí này là gì mà lại sắc bén như vậy!
Không dám thờ ơ, Đường Phong vốn định dùng cương khí bao lấy không cho nó phá hoại kinh mạch của mình nữa, nhưng cương khí vừa bao vào đã bị nó cắt thành từng mảnh nhỏ. Qua chốc lát đạo Duệ Kim chi khí này lại chui thẳng vào Đan Điền.
Đường Phong hoảng hốt, sao nó có thể làm vậy được? Trong đan điền vô cùng yếu ớt, nếu bị cỗ Duệ Kim chi khí này tàn sát bừa bãi thì mình rất có thể sẽ xong đời ngay.
Không để nó kịp phát huy ra uy lực gì Đường Phong đã mạnh mẽ điều động lực lượng cương khí của mình, hai con mắt của Tiểu Khô Lâu bắn ra tinh quang bốn phía, đồ án âm dương ngư trên thân thể nó hiện ra, lập tức có một cỗ hàn khí khiến tâm rét lạnh bao lấy Duệ Kim chi khí.
Tốc độ của Duệ Kim chi khí đột nhiên chậm lại, lực lượng Cương Tâm thuộc tính hỏa liền theo sát đến, trùng kích mãnh liệt vào Duệ Kim chi khí.
Một tiếng "Đương" giống như kim loại va chạm vang lên. Tốc độ của Duệ Kim chi khí dưới sự quấy nhiễu của hai chủng lực lượng Cương Tâm đột nhiên trì hoãn lại. Hai chủng lực lượng Cương Tâm băng hỏa không ngừng trùng kích vào Duệ Kim chi khí khiến tốc độ của nó chậm lại hơn phân nữa, đến lúc nó dừng hẳn lại liền hiện ra bộ dáng một thanh phi đao hình ngư toa, hai đầu sắc bén.
Ngay sau đó, Tiểu Khô Lâu duỗi hai cánh tay ra chộp lấy thanh phi đao màu vàng này, mặc nó tả xung hữu đột thể nào cũng không thoát khỏi trói buộc của hai tay Tiểu Khô Lâu được.
Rất mờ mịt, Đường Phong phảng phất cảm giác được mình có thể sử dụng thêm một loại lực lượng Cương Tâm nữa rồi.
Kinh mạch và đan điền đau đớn một hồi, đau đến nổi trán của Đường Phong toát đầy mồ hôi lạnh, toàn thân đều ướt sũng. Đường Tử Thư ân cần hỏi thăm:
- Thập thất đệ, không sao chứ?
Đường Phong khoát tay:
- Không sao, Tam ca hay là cứ đi đoạt tinh thần chi lực đi, không cần ở đây cùng tiểu đệ. Nguồn: http://truyenyy.com
- Không cần đoạt nữa.
Sắc mặt Đường Tử Thư vui mừng
- Thu hoạch lần này của Tam ca đã không nhỏ rồi, còn lại chút ít cứ để cho người khác đi
Nghe xong hắn nói vậy Đường Phong liền cố nén đau đớn để cảm giác một chút, lập tức kinh ngạc không thôi:
- Tam ca ngươi...
- Ha ha ha!
Đường Tử Thư không khỏi cười phá lên
- Đúng vậy, đoạt nhiền tinh thần chi lực như vậy, trong đó cũng có một đạo khiến thực lực bản thân tăng lên, rốt cục cũng giúp Tam ca đột phá thành công đến Thiên giai thượng phẩm rồi.
- Cung hỉ, cung hỉ!
Đường Phong vội chúc mừng.
- Cùng vui, cùng vui!
Trên mặt Đường Tử Thư tràn đầy vẻ tươi cười vui sướng
- Thập thất đệ cũng thu hoạch không ít, nhất là đạo cuối cùng kia, thật khiến người khác ước ao... Ồ, mười Thất đệ, sắc mặt của ngươi sao lại khó coi như vậy
- Đau bụng...
Đường Phong nói.
Lúc này tinh thần chi lực trên bầu trời đã không còn nhiều nữa, Tinh Thần Thiên Nguyên Quả cũng sắp thành thục đến nơi, chỉ cần đợi thêm thời gian một nén nhang nữa là có thể hái Tinh Thần Thiên Nguyên Quả xuống rồi.
Bốn vị Linh giai cao thủ của Đường gia lại càng trở nên cảnh giác. Dù sao trước đó Thiên giai của Chung gia đã đến Đường Gia Bảo làm loạn, mục đích của Chung gia chính là Tinh Thần Thiên Nguyên Quả nên không có khả năng án binh bất động. Nếu bọn hắn muốn hành động... vậy thì phải hái Tinh Thần Thiên Nguyên Quả xuống ở ngay thời khắc cuối cùng này!
Bởi vì nếu hái sớm thì linh tính của quả cây chưa đủ, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến dược hiệu, Chung gia cũng không hề hi vọng thấy chuyện này. Cũng vì nguyên nhân này nên mới tạo cơ hội cho những đệ tử trẻ tuổi của Đường gia cướp đoạt tinh thần chi lực. Nếu không Linh giai của Chung gia đến thì tất cả đệ tử phải rút khỏi, nào có cơ hội cướp đoạt?
Càng đến phút cuồi càng nên cảnh giác.
- Ha ha, đạo cuối cùng này thuộc về ta.
Trên bầu trời truyền đến một tiếng la hưng phấn, Đường Phong nghe tiếng liền biết đó là Đường Hổ.
Đúng lúc này, vài cổ cương khí chấn động hung mãnh đột nhiên thoáng hiện.
Đường Duệ và Đường Ngạo biến sắc, vội vàng hô:
- Tất cả mọi người tản ra!
- Tiểu Hổ!
Sắc mặt Đường Long đại biến. Vì hắn thấy một đạo bóng đen đột nhiên xuất hiện sau lưng Đường Hổ đánh hắn một chưởng, khiến Đường Hổ đang muốn cướp đoạt đạo tinh thần chi lực cuối cùng miệng phun máu tươi, trực tiếp ngã từ không trung xuống. Còn đạo tinh thần chi lực cuối cùng kia lại bị đạo bóng đen kia chộp vào tay.

Vô Thường - Chương #860


Báo Lỗi Truyện
Chương 860/1679