Chương 851: Thập thất đệ quá hung tàn. (Thượng)


- Ba vị ca ca cũng nên cẩn thận một chút.
Đường Phong khẽ cười một tiếng, vặn người tiến lên. Động tác cũng không nhanh lắm, nhưng chỉ trong nháy mắt đã phá tan vòng phòng ngự của ba huynh đệ, lập tức đánh vào ngực Đường Chính Khí một cái.
Thân thể Đường Chính Khí liền mất thăng bằng, ngã về phía sau. Người còn chưa kịp ngã xuống đất hắn đã thấy cổ của Đường Hạo Khí bị Đường Phong chặt một cái, con mắt của Đường Bá Khí thì bị hai ngón tay của Đường Phong thoáng chọc vào.
Quái, động tác chậm như vậy, Nhị đệ Tam đệ sao lại không né tránh chứ? Vẻ mặt Đường chính khí mê mang, nghĩ kiểu gì cũng không hiểu được
Trước sau chỉ qua chừng ba lần hô hấp, ba huynh đệ của Đường gia Tứ Phòng đã thất bại thảm hại!
Ba huynh đệ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẫn không thể hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì cả.
- Ba vị ca ca, đa tạ rồi.
Đường Phong vui tươi hớn hở ôm quyền nói.
- Trận này tiểu đệ thắng cũng là do may mắn.
Đường Chính Khí tuy rằng không cam lòng nhưng cũng biết chênh lệch giữa bọn người mình và Đường Phong quá lớn, khóe miệng run rẩy nói:
- Thập thất đệ quả nhiên cường hãn, chúng ta cam bái hạ phong. Nam tử hán đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh. Từ nay về sau ba người chúng ta chính là nô bộc của thập thất đệ. . . Thập thất đệ chờ một lát, chúng ta quay về thu dọn đồ xong sẽ đến Thính Tuyền Cư nhận mệnh!
Sau khi nói xong, ba huynh đệ lập tức chạy như ma đuổi.
- Ba vị ca ca nhanh một chút, tiểu đệ ở đây một mình rất là tịch mịch!
Đường Phong ở sau hô lên khiến ba người càng chạy nhanh chân hơn.
Chạy ra thật xa ba người mới chậm bước chân lại, Đường Chính Khí nói:
- Nhị đệ, hắn chém ngươi một chưởng đao sao ngươi lại không tránh?
Đường Hạo Khí vẻ mặt vô tội nói:
- Ta có né chứ, nhưng không biết vì sao lại không thoát được, chỉ biết trơ mắt nhìn hắn chém vào cổ mình. Tam đệ, còn ngươi thì sao, chiêu chọc vào mắt độc ác kia sao ngươi cũng không tránh, lỡ như bị chọc mù mắt thì phải làm sao?
Vẻ mặt Đường Bá Khí như đưa đám:
- Ta cũng né nha, nhưng hai ngón tay kia của thập thất đệ cứ như rắn vậy, ta làm sao mà thoát được?
- Aizz!
Ba huynh đệ đồng thời thở dài
- Phen này xong đời rồi.
Nghĩ đến vị tỷ tỷ không phân rõ phải trái kia của mình, sống lưng của ba huynh đệ bỗng lạnh buốt.
Thường nói nuôi con dưỡng già, nhưng lão cha kia của mình sao lại không như vậy chứ. Hết sức cưng chiều tỷ tỷ còn đối với ba người bọn mình thì hở tí là đánh chửi quát mắng, bất công a, thật quá bất công rồi.
Quay về trong đại viện của Tứ Phòng, ba huynh đệ lén lút thò nửa đầu vào xem thử, sau khi xác định được tỷ tỷ không có ngăn ở trên đường mới bắt đầu rón ra rón rén đi vào.
Chưa đi được vài bước thì đã có một thân ảnh xinh đẹp từ trong vọt ra, không phải Đường Điểm Điểm thì là ai nữa. Vẻ mặt nàng lúc này cực kì hưng phấn, hỏi thăm:
- Mọi chuyện thế nào rồi? Đánh thắng chưa? Hoan Ca Kiếm đâu?
Bước chân của ba huynh đệ liền chững lại, vẻ mặt cầu xin
Mí mắt Đường Chính Khí cụp xuống, ủy khuất nói:
- Tỷ, chúng ta thua.
Đường Điểm Điểm thất thanh nói:
- Cái gì? Các ngươi sao lại thất bại hả? Lấy ba đánh một cũng không thắng được? Không phải đã nói các ngươi không cho phép hắn sử dụng cương khí sao? Thập thất đệ chẳng qua chỉ là Thiên giai hạ phẩm, nếu không xử dụng cương khí thì cũng không lợi hại bao nhiêu cả, ba người cùng tiến lên mà cũng thua?
Vẻ mặt Đường Hạo Khí đắng chát, nói:
- Tỷ, ngươi không biết người trong thế tục hung lệ thế nào đâu, thập thất đệ cũng quá mức hung tàn rồi. Dùng một chiêu hầu tử trộm đào đánh bại đại ca, sau đó lại dùng tiên nhân chỉ lộ tiêu diệt ta, một chiêu cuối cùng lại sử dụng song long đoạt châu đâm trúng hai mắt của lão tam. Những chiêu thức hắn thi triển ra không cái nào không ti tiện vô sỉ cả, sao chúng ta có thể ngăn cản được?
Sau khi Đường Bá Khí nghe xong lời này liền gật mạnh đầu:
- Chính vậy, chính vậy. Đôi mắt của ta thiếu chút nữa đã bị hắn moi cả ra rồi.
- Hầu tử trộm đào là gì?
Đường Điểm Điểm nghi hoặc khó hiểu, trong những chiêu thức sở học của nàng không hề có chiêu nào như vậy cả.
Ba huynh đệ liếc nhau, thật không biết nên giải thích thế nào. Vẫn là Đường Hạo Khí kiên trì, tay tạo thành trảo chộp một cái thật mạnh từ dưới lên trong hư không, làm ra một động tác rất tượng hình, giải thích nói:
- Chính là một chiêu như vậy
Đường Điểm Điểm nhìn thấy liền xấu hổ, dậm chân nói:
- Thập thất đệ cũng quá. . . quá không có nhân đạo!
- Nói thế nào đi nữa thì trận chiến đó chúng ta cũng đã thua, dựa theo ước định thì từ giờ trở đi chúng ta đã là người của thập thất đệ rồi, tỷ, ngươi hãy bảo trọng, từ nay về sau chúng ta không thể ở bên để chiếu cố ngươi được nữa rồi!
Đường Chính Khí than thở khóc lóc, ngôn từ khẩn thiết, vừa dứt lời đã vung tay lên nói:
- Các huynh đệ, dọn dẹp một chút đồ đạc rồi đến Thính Tuyền Cư nhận lệnh thôi!
- Đợi một chút!
Đường Điểm Điểm ngăn cản ba người, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Thập thất đệ cũng quá mức càn rỡ, để tỷ tỷ đi giáo huấn hắn một chút. Chỉ là một Thiên giai hạ phẩm thôi mà, tưởng rằng mình có thể lật cả trời sao?
Sau khi nói xong liền lao ra ngoài như sấm rền gió cuốn.
- Tỷ, ngươi cũng phải cẩn thận đấy!
Đường Bá Khí ở phía sau cao giọng hô.
- Không có vấn đề gì chứ?
Đường Chính Khí có chút lo lắng.
- Tỷ tỷ là Thiên giai trung phẩm, thập thất đệ mới là Thiên giai hạ phẩm, chênh lệch cả một giai nhất định không có vấn đề gì đâu.
- Ba đồ hỗn trướng!
Sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng quát mắng, ba huynh đệ trong lòng run sợ quay đầu nhìn lại liền thấy Đường Chiến Thiên vẻ mặt âm trầm đang đứng bên cạnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ba huynh đệ lập tức im lặng như ve mùa đông.
- Đồ hỗn trướng hạ lưu! Rõ ràng lại dám làm ra động tác như vậy ở trước mắt tỷ tỷ của các ngươi, trở về phòng đóng cửa suy ngầm cho ta, nếu không có lệnh của ta thì cấm bước ra ngoài nửa bước!
Đường Chiến Thiên nổi giận đùng đùng quát.
Ba huynh đệ như được đại xá, có câu nói kia của lão cha thì không cần phải đến Thính Tuyền Cư nữa rồi.
Trong Thính Tuyền Cư, Đường Phong một bên đánh cờ uống trà cùng Đường Đính Thiên, một bên lẳng lặng chờ đợi. Hắn biết vị Lục tỷ kia của mình chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ. Hoan Ca Kiếm giống như một con cá mồi vậy, mùi tanh bốc ra tuyệt đối có thể hấp dẫn được Đường Điểm Điểm tới.
Quả nhiên chỉ qua giây lát, từ trong sân đã truyền đến thanh âm của Đường Điểm Điểm:
- Thập thất đệ, ngươi ra đây cho ta!
- Người ta tốt xấu gì cũng là nữ hài tử, đừng giày vò quá đáng.
Đường Đính Thiên cười khẽ một tiếng dặn dò Đường Phong.
- Hài nhi rõ rồi.
Đường Phong cũng cười một tiếng, đứng dậy đi về phía sân liền thấy được Đường Điểm Điểm vẻ mặt giận dữ đang đứng đó, cặp mắt kia giống như là hận không thể nuốt sống mình vậy.
- Lục tỷ, ngươi tới thăm tiểu đệ sao?
Đường Phong đã biết rõ còn cố ý hỏi, tay cầm Hoan Ca Kiếm cố ý ẩn hiện trước mặt nàng.

Vô Thường - Chương #851


Báo Lỗi Truyện
Chương 851/1679