Chương 849: Luận bàn không công bằng. (Thượng)


- Đúng rồi.
Đường Duệ đột nhiên truyền âm nói:
- Nha đầu nhà lão Tứ rất thích thanh kiếm này, đã từng nhiều lần vòi vĩnh nhưng ta lại không cho. Nói đến mới nhớ, ở nhà của lão Tứ có một khối vạn niên hàn ngọc, đeo trên người có thể ngưng thần tĩnh khí, tru tà bất xâm, ngoài ra còn có thể gia tăng tốc tộ hấp thu thiên địa linh khí khi tu luyện, cũng là một khối ngọc tốt.
Khóe miệng Đường Phong nhảy liên, cảm kích nói với Đường Duệ:
- Đệ tử thụ giáo.
Sợ là lão gia hỏa này đã nhìn ra mình cũng không mặn mà lắm với thanh kiếm này nên mới vụng trộm chỉ bảo để mình dùng nó đổi lấy vật có ích hơn với bản thân. Đọc tâm thuật, quả nhiên rất giỏi! Đường Phong thầm nghĩ sợ rằng sau này ở trước mặt lão tổ tiên phải thu liễm tất cả thần sắc biến hóa lại thôi, bằng không chỉ một biến hóa nhỏ cũng có thể khiến hắn đoán ra được tâm tư của bản thân mất.
Vạn niên hàn ngọc? Cũng có thể đổi lấy xem sao. Tuy rằng đã đạt đến Thiên Nhân Hợp Nhất khiến tốc độ hấp thu linh khí của bản thân rất nhanh nhưng tác dụng ngưng thần tĩnh khí, tru tà bất xâm đối với mình cũng có chút tác dụng
Thật ra cũng không thể trách Đường Phong không ưu thích thanh kiếm này được. Thanh kiếm này tuy rằng là thiên binh, cũng đã có một chút linh tính, nhưng vẫn còn cách thần binh một khoảng khá xa. Trên tay Đường Phong đã có quá nhiều thiên binh rồi, sử dụng Độc Ảnh cũng rất thuận tay nên nếu cầm lấy thanh thiên binh Hoa ca này thì nó cũng chỉ có một kết cục là bị phủ bụi thôi.
Nhận tổ đại điển bắt đầu rất náo nhiệt, kết thúc cũng không kém. Trong những thứ Đường Phong được hai vị gia chủ ban cho không thứ nào không khiến mọi ngươi đỏ mắt cả.
Ban ngày qua đi, mọi người liền tản ra. Trong đại trạch của Đường gia, mỗi phòng đều đang bàn luận hoặc xoắn xuýt việc Đường Phong nhận được ban thưởng...
Sắc mặt Đường Long âm trầm, vỗ lên bàn một cái, tức giận nói:
- Dựa vào gì? Chỉ là một tiểu tử vừa trở về từ thế tục, hai vị lão tổ vừa gặp mặt đã ban thứ tốt cho hắn rồi. Thực lực của Đường Long ta trong gia tộc đã đạt đến Thiên giai thượng phẩm, sao không hề thấy lão tổ ban thưởng gì chứ?
Đường Hổ ở một bên cười ngu ngơ, an ủi:
- Đại ca đừng nổi giận, chỉ là thập thất đệ vừa mới trở về, hai vị lão tổ đau lòng khi thấy hắn phải chịu khổ ở bên ngoài nên mới ban thứ tốt cho hắn thôi.
- Vì vậy sao?
Đường Long càng trở nên giận dữ.
- Hắn giờ mới chỉ là Thiên giai hạ phẩm, có tài đức gì mà chiếm được Bất Tử Kim Đan và thiên binh Hoan Ca chứ? Thứ này chỉ có cho Đường Long ta mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất của nó. Chẳng lẽ lại trông vào hắn để phát triển gia tộc sao? Người được lựa chọn tham gia gia tộc đại bỉ lần này là Đường Long ta mà không phải là Đường Phong hắn!
- Đủ rồi!
Đường Phá Thiên giận dữ quát lên một tiếng:
- A Long, đều là huynh đệ một nhà, ai đạt được chỗ tốt lại không giống nhau, không được phép ở sau lưng chê bài này nọ. Đường Phong mặc dù mới vừa trở về từ thế tục, nhưng năm nay hắn chưa đầy mười tám đã là Thiên giai hạ phẩm, còn ngươi, tu vị của ngươi lúc mười tám tuổi ra sao?
Đường Long bị cha mình răn dạy, há to miệng nhưng không dám phản bác lời nào, vì hắn lúc mười tám quả thật không được như vậy.
- Bất quá quả thật cũng không công bằng.
Bụng của Đường Phá Thiên cũng tràn ngập oán khí.
- Không được, lần này nhi tử của lão Ngũ nhận được chỗ tốt, ta phải tìm lão Ngũ nói chuyện, ít ra cũng phải khiến hắn nôn ra một chút huyết mới được, không thì khó mà tiêu được cơn giận trong lòng ta.
Đường Chiến Thiên chính là như vậy, tuy rằng hiểu được đạo lý nhưng bụng dạ hẹp hòi, nói chuyện cũng hơi âm độc một chút.
Trong phòng Đường gia lão Nhị Đường Phệ Thiên. Đường Phệ Thiên lúc này đang nhìn nhi tử xuất sắc nhất của mình, mở miệng hỏi:
- Tử Thư, ngươi đối với việc hôm nay cảm thấy thế nào?
Đường Tử Thư khẽ cười một tiếng:
- Thập thất đệ rất được hai vị lão tổ ưu ái, tư chất bản thân lại bất phàm, qua một thời gian nữa thì địa vị của hắn ở Đường gia có lẽ còn cao hơn cả Ngũ thúc, việc tấn chức Linh giai trung phẩm cũng không phải là không thể. Nếu đến lúc đó, Đường gia có lẽ sẽ huy hoàng hơn giờ rất nhiều. Huống chi Ngũ thúc và ngũ thẩm cũng là Linh giai cao thủ, xem như là trụ cột vững chắc của Đường gia. Vậy nên hài nhi chuẩn bị thân cận với thập thất đệ hơn chút nữa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vẻ mặt Đường Phệ Thiên vui mừng, nói:
- Trong số tam đại để tử của Đường gia chỉ có ngươi là hiểu chuyện nhất, điều này khiến ta rất yên tâm. Ngươi có thể nhìn xa như vậy cha cũng rất vui, bất quá. . . Ánh mắt của mấy huynh đệ tỷ muội của ngươi còn thiển cận, đỏ mắt vì ban thưởng của hai vị lão tổ. Tử Thư ngươi thân là đại ca, phải ước thúc bọn hắn nhiều hơn mới được, đừng để bọn chúng đến Thính Tuyền Cư gây rối. Đều là ngươi một nhà cả, cũng không cần thiết phải làm căng quá. Phải nhớ kĩ, người có thể dùng tính mạng để bảo hộ ngươi lúc nguy hiểm chỉ có người nhà thôi!
- Vâng, hài nhi xin ghi nhớ trong lòng.
Đường Tử Thư đáp.
Đường Phệ Thiên thở dài một tiếng, không khỏi nhớ lại cảnh đại ca dùng thân ngăn địch trong trận chiến với Chung gia lúc trước. Năm đó năm huynh đệ lúc ở nhà đều có một chút xích mích với nhau, nhưng khi ra chiến trường thì mọi người là một chỉnh thể, là người một nhà chân chính.
Trong phòng của Đường gia lão Tứ giờ đã nháo nhào cả lên vì nha đầu bảo bối Đường Điểm Điểm của Đường Chiến Thiên đang phát tác tính tình đại tiểu thư của mình.
- Tức chết nhân gia rồi, tức chết nhân gia mất thôi, cha. . .
Đường Điểm Điểm xoa con mắt đỏ bừng vọt vào trong thư phòng của Đường Chiến Thiên, theo sau là cả một đám tỳ nữ, thần sắc của tất cả đều nơm nớp lo sợ.
Đường Chiến Thiên đang đọc sách lúc đêm, thấy bộ dáng của con gái như vậy không khỏi vừa sợ vừa giận, tranh thủ để quyển sách đang cầm trên tay xuống chạy ra đón nói:
- Điểm Điểm, Điểm Điểm của ta, có chuyện gì vậy? Nói cho phụ thân biết ai khi dễ ngươi, phụ thân sẽ đi vặn cái đầu của hắn xuống!
- Ô ô. . .
Hai bàn tay nhỏ bé của Đường Điểm Điểm nắm lại thành quyền, hốc mắt không hề có một giọt nước mắt, hơi mềm giọng lại nói:
- Thập thất đệ khi dễ người ta!
- Cái gì?
Đường Chiến Thiên giận tím mặt
- Tiểu tử vô liêm sỉ này, lớn lên bộ dáng cũng đường đường, sao mới vừa về Đường gia đã khi phụ ngươi! Quá ghê tởm. Nói cho phụ thân biết có phải hắn đã phi lễ ngươi không? Phi lễ chỗ nào rồi hả?
Sắc mặt Đường Điểm Điểm đỏ lên, dậm chân nói:
- Phụ thân, thập thất đệ không có phi lễ ta.
Đường Chiến Thiên thở phào một hơi, an ủi:
- Nữ nhi ngoan, vậy hắn khi dễ ngươi thế nào? Có muốn phụ thân giáo huấn hắn giúp ngươi không? Phụ thân giờ liền đi đánh gãy tay chân của hắn, cho hắn biết tại sao hoa lại hồng!
- Tốt tốt.
Đường Điểm Điểm vỗ tay nói
- Đừng đánh độc ác quá, chỉ cần cướp thanh Hoan Ca Kiếm về là được, ngàn vạn lần đừng đả thương thập thất đệ.

Vô Thường - Chương #849


Báo Lỗi Truyện
Chương 849/1679