Chương 842: Gặp lại Đường Đỉnh Thiên. (Hạ)


Không đợi Đường Phong trả lời, liền cao giọng hét lên:
- Diệp tử, Diệp tử, mau ra đây, Phong nhi đến tìm chúng ta nè.
Trong phòng phát ra tiếng đinh đinh đang đang, ngay sau đó một đạo thân ảnh màu trắng chạy vội ra, Diệp Dĩ Khô lập tức xuất hiện trước mặt Đường Phong, cẩn thận dò xét hắn một phen, trên nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng:
- Thật sự là Phong nhi đến sao?
Bả vai Đường Phong bị Đường Đỉnh Thiên ôm đến đau nhức, thấy hai người cao hứng như vậy, trong lòng rất ấm áp, nói:
- Phong nhi đến thăm phụ mẫu.
Vẻ vui mừng trên mặt Đường Đỉnh Thiên cứng đờ, hắn ngây người ra, Diệp Dĩ Khô nhìn chằm chằm Đường Phong, con mắt dần dần trở nên ướt át. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đây là lần đầu tiên bọn họ được nghe Đường Phong gọi hai tiếng phụ mẫu, tuy lần trước ở Bạch Đế thành đã nói rõ, nhưng từ đầu đến cuối, Đường Phong không gọi họ một tiếng phụ mẫu.
Bọn họ còn tưởng rằng nhi tử còn trách mình, trong nội tâm áy náy vạn phần. Nhưng giờ phút này, sau khi nghe được câu này, trong lòng hai người tràn ngập vui mừng.
- Tốt, tốt.
Đường Đỉnh Thiên liên tục gật đầu.
- Ngũ thúc, Ngũ thẩm, Phong đệ ta đã đưa đến, chất nhi cáo lui trước, không quấy rầy cả nhà các ngươi đoàn tụ.
Đường Tuấn nhìn mặt mà nói chuyện, thấy không hợp hoàn cảnh liền cáo từ.
Trong nội tâm Đường Đỉnh Thiên tràn ngập kích động, thầm nghĩ muốn trò chuyện với Đường Phong nhiều một chút, cho nên không giữ lại.
- Đi, vào nhà nói chuyện.
Đợi Đường Tuấn đi rồi, Đường Đỉnh Thiên kéo Đường Phong bước nhanh vào trong phòng, ngay cả Khấp Huyết Thương cấm bên ngoài cũng quên luôn.
Diệp Dĩ Khô tự mình xuống bếp, làm mấy món ăn, một nhà ba người ngồi quanh một bàn, Đường Đỉnh Thiên cùng Đường Phong cao đàm khoát luận, Diệp Dĩ Khô ngồi bên cạnh rót rượu, ôn nhu mỉm cười nhìn hai nam nhân một lớn một nhỏ này.
Nói chuyện tào lao một hồi, Đường Đỉnh Thiên mở miệng nói:
- Phong nhi, làm sao ngươi biết cách tiến vào đây?
Tuy cửa vào Linh Mạch Chi Địa vẫn nằm ở đó, chỉ cần có người tìm được là có thể tiến đến, nhưng Bát Môn Mê Cung không phải bằng nhân lực là có thể phá giải, Đường Đỉnh Thiên không tin Đường Phong có vận khí tốt, mù mờ đều đoán đúng. Huống chi, hắn không có nói cho Đường Phong nghe cửa vào nằm ở vị trí nào, Khúc Đình Sơn lớn như vậy, làm sao hắn có thể tìm dược vị trí chính xác chứ?
- Ta có một loại bí pháp, có thể nhìn trộm trí nhớ của Chung Minh.
Đường Phong châm chước một lát, không có nói dối, nếu như cả người một nhà cũng không thể tín nhiệm, trên đời này hắn không thể tín nhiệm ai cả.
- Nguyên lai như vậy, con ta thật bản lãnh!
Đường Đỉnh Thiên khen, loại bí pháp có thể nhìn trộm trí nhớ người khác hắn chưa từng nghe qua, bây giờ được nhi tử của mình nắm giữ, hắn không thể tự hào sao được?
- Nhưng mà Phong nhi...
Diệp Dĩ Khô có chút lo lắng.
- Người trở về Đường gia lúc này, ta không biết là thời điểm tốt hay là thời điểm xấu đây.
- Có chuyện gì?
Đường Phong nghi hoặc hỏi thăm:
- Thời điểm ta trở về đụng phải Đường Long, hắn nói ta trở về vào thời điểm này đúng là thời điểm tốt.
- Ngươi gặp Đường Long?
Đường Đỉnh Thiên mỉm cười một tiếng.
- Đứa nhỏ này lớn lên chẳng có đức hạnh gì, giống hệt phụ thân của hắn...
Đường Đỉnh Thiên cười hắc một tiếng, không nói thêm lời nào, chỉ có Đường Phong trước sau vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Hai mươi năm trước, Đường gia ngẫu có được Khấp Huyết Thần Thương, người Chung gia muốn cướp đoạt, hai nhà đại chiến, Đường gia không địch lại, không thể không tìm một người trẻ tuổi trong hàng đệ tử mang Khấp Huyết Thần Thương tiến vào thế tục né tránh.
Một đời trẻ tuổi lúc ấy, chính là Đường Đỉnh Thiên, chính là lão Ngũ trong hàng nam tự Đường gia, Đường Đỉnh Thiên là nhỏ nhất, cho nên là lão Ngũ, trên hắn còn bốn người. Phụ thân Đường Tuấn Đường Liệt Thiên là lão Đại, phụ thân Đường Long Đường Phá Thiên là lão Tam, còn có lão Nhị Đường Phệ Thiên, lão Tứ Đường Chiến Thiên.
Thực lực năm huynh đệ lúc ấy sàn sàn nhau, chênh lệch không lớn, tuyển ai là vấn đề rất khó. Hơn nữa, mang theo Khấp Huyết Thương đi thế tục tránh né đã là chuyện nguy hiểm lại may mắn.
Mặc dù sẽ lọt vào đuổi giết của Chung gia, nhưng thế tục lớn như vậy, chỉ cần tâm nhãn linh hoạt một chút, chưa hẳn không thể thoát thân. Huống chi, còn có thể đạt được Khấp Huyết Thương thừa nhận, thu phục được thanh thần binh này.
Cho nên lúc ấy, cho dù Đường gia Ngũ huynh đệ biết chuyện này dù không sống tốt, nhưng ai cũng muốn làm chuyện này, chỉ là cố kỵ tình nghĩa huynh đệ, không có ai nói ra mà thôi.
Cuối cùng vẫn là hai vị lão tổ Đường gia, hai vị Linh giai cao thủ này làm ra quyết định, để cho Đường Đỉnh Thiên có niên kỷ nhỏ nhất làm chuyện này.
Đường Đỉnh Thiên mang theo Khấp Huyết Thương tiến vào thế tục, bị người Chung gia phái ra đuổi giết một hai năm, cuối cùng dựa vào cơ trí cùng thực lực của mình mà biến nguy thành an. Trong Linh Mạch Chi Địa, Đường gia đại chiến một phen với Chung gia, trong Tứ huynh đệ, lão Đại Đường Liệt Thiên vì bảo vệ những người khác trọng thương bỏ mình, ba người còn lại bị trọng thương.
Sau cơn đại chiến, Đường gia thiệt hại rất nặng, Chung gia cũng không khá giả gì. Ân oán của hai nhà đã tác động đến cả vận mệnh của linh mạch chi địa nên cuối cùng Bố gia và Trang gia phải ra mặt để giảng hòa cho hai nhà, lúc này mới chịu thu binh lại.
Lại nói tiếp, cho đến giờ ngoại trừ một ít cao tầng của Đường gia và Chung gia, cũng không nhiều người biết được hai gia tộc này năm đó vì sao lại đánh nhau.
Trong hai mươi năm này, Đường gia thu mình lại để cố gắng phát triển, khôi phục lại nguyên khí gia tộc.
Đoạn thời gian trước, Đường Đỉnh Thiên trở về ngoài ý muốn khiến cho cả cao tầng Đường gia mừng rỡ liên tục. Bởi vì Đường Đỉnh Thiên chẳng những trở về, hơn nữa còn dùng thân phận của Linh giai cao thủ trở về, lại mang về cả Khấp Huyết Thần Thương đã nhận chủ, nếu so với lúc rời đi thì chênh lệch một trời một vực.
Huống chi, vợ của hắn Diệp Dĩ Khô cũng là Linh giai cao thủ, trên tay cũng có thần binh! Lần này, Đường gia một lúc liền nhiều thêm hai vị Linh giai, hai thanh thần binh! Thực lực của Đường gia được nâng lên một tầm cao mới, cũng phải gấp đôi so với trước kia. Chung gia cũng chỉ có sáu vị thôi, Chung Sơn thì bị đánh trọng thương vẫn còn đang dưỡng thương, hơn nữa trên tay cũng không có thần binh. Nếu so ra thì mặc dù Linh giai cao thủ của Chung gia nhiều hơn một hai vị nhưng Đường gia cũng có thể chống lại được
Nếu không vì gia tộc đại chiến mười năm một lần đã gần sát đến nơi, hai vị lão tổ của Đường gia thậm chí đã nhịn không được muốn tuyên chiến với Chung gia để trả lại mối thù hai mười năm về trước rồi!
Chỉ có điều gia tộc đại chiến mười năm một lần quá trọng yếu, khiến Đường gia không thể không bỏ ý niệm mê người này đi được.
Nơi Linh mạch chi địa này, gia tộc Linh giai có không ít, nhưng là linh mạch chỉ có một đầu, linh thạch được sản xuất ra làm sao để phân phối cũng là một vấn đề lớn. Cũng không biết vào bao nhiêu năm trước, những gia tộc này cùng thương thảo ra một phương án, đó chính là thông qua gia tộc đại chiến, dùng thực lực để quyết định xem nên phân phối linh thạch thế nào.

Vô Thường - Chương #842


Báo Lỗi Truyện
Chương 842/1679