Chương 841: Gặp lại Đường Đỉnh Thiên. (Thượng)


- Tiểu đệ chớ trách, thật sự chuyện Ngũ thúc trở về gia tộc là đại sự, hơn nữa Ngũ thúc không nói trong thế tục có thân nhân. Tất cả là do đại ca đường đột, đại ca bồi tội với ngươi.
Đường gia đại thiếu cũng rất dứt khoát, biết rõ mình sai nên vội vàng xin lỗi.
- Ta không trách ngươi, ngươi vì lợi ích gia tộc mà cân nhắc.
Đại thiếu cởi mở cười cười:
- Điều này cũng đúng. Đại ca tên là Đường Tuấn, là thủ tịch trong hàng tam đại đệ tử Đường gia, không biết ta nên gọi đệ là gì?
- Đường Phong.
- Tốt, tốt, Phong đệ, người như gió, công phu như gió!
Đường Tuấn khen, khoa trương đến mức mặt Đường Phong hồng lên.
- Ngũ thúc cùng Ngũ thẩm biết ngươi đã tới, nhất định sẽ rất cao hứng, đi, ta mang ngươi trở về gia tộc.
Đường Tuấn nói một tiếng, dẫn Đường Phong đi đến nơi ở của Đường gia. Có hắn dẫn đường, cho nên không có người đi tới tìm phiền toái, trên đường đi có vô số người chào hỏi Đường Tuấn, hắn luôn mỉm cười đáp trả, gật đầu với mỗi người, Đường Phong nhìn thấy cũng cảm thấy tự ti mặc cảm.
Thời điểm Đường Phong ở Thiên Tú cũng rất được hoan nghênh, nhưng mỗi lần nhìn thấy các vị sư tỷ sư muội, Đường Phong chạy trốn còn nhanh hơn thỏ, đám nữ hài muốn đuổi theo còn không kịp, nếu so sánh, Đường Phong cảm giác thật không biết làm người a. Kỳ thật, các sư tỷ sư muội cũng rất đáng yêu...
Không bao lâu, hai người đi tới nơi ở của Đường gia. Tấm biển trên cửa chính ghi hai chữ Đường phủ, nhìn thấy trước mặt là một hàng kiến trúc to lớn, sâu trong đại viện, phong cách cổ xưa tĩnh nhã, nội tình của Đường gia không tính là quá mỏng.
Hai đệ tử thủ vệ thần sắc cung kính hành lễ với Đường Tuấn, ánh mắt có chút nghi hoặc đảo lên người Đường Phong, nhưng không dám mở miệng hỏi.
- Đã tới!
Đường Tuấn dẫn Đường Phong tiến vào trong Đường phủ, vừa đi vừa nhẹ giọng hỏi:
- Phong đệ, lần này tới Đường Gia Bảo là có chuyện gì không?
Đường Phong sững sờ, chợt đáp:
- Cũng không có chuyện gì, lần này ta đến là để thăm phụ mẫu thôi.
Đường Tuấn ah một tiếng, thấy thần sắc cửa hắn cổ quái, bước chân dừng lại, Đường Phong hỏi:
- Tại sao đại ca lại hỏi vậy?
Đường Tuấn chậm rãi lắc đầu:
- Không có gì, trong khoảng thời gian này không được yên ổn, thời điểm Phong đệ sinh hoạt sẽ có chút va chạm với một ít huynh đệ, điều này không cần để ý đến họ.
Đây là ý gì? Đường Phong có chút buồn bực, mình lên tiếng hỏi, Đường Tuấn lại trả lời qua loa, khiến cho Đường Phong nghi hoặc.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, thời điểm đi tới một đoạn đường rẽ, gặp phải một nam nhân mặc hoàng bào, nam nhân hoàng bào này khoảng chừng ba mươi tuổi, tuổi không kém Đường Tuấn bao nhiêu, chỉ là không có phong độ nhẹ nhàng như Đường Tuấn, ngược lại lộ ra vẻ âm lãnh.
Ánh mắt Đường Phong và hắn chạm nhau, trong nội tâm lập tức xuất hiện một cảm giác chán ghét.
Tương tùy tâm sinh, người này tướng mạo âm lãnh, đoán chừng tâm tính không tốt hơn chút nào.
Không phải mỗi người Đường gia đều tốt a. Đường Phong cảm khái một hồi.
Người này đi đến trước mặt Đường Tuấn, nhìn Đường Tuấn chào hỏi:
- Đại ca.
Đường Tuấn khẽ gật đầu:
- Nhị đệ, tại sao không đi tu luyện, lại có lòng dạ thảnh thơi đi dạo xung quanh thế?
Tên nam nhân này khẽ cười một tiếng nói:
- Không phải đại ca cũng thế sao? Tại sao không đi tu luyện, lại đi dạo giải sầu thế.
Lập tức đem ánh mắt quăng về phía Đường Phong, mở miệng hỏi:
- Người này là ai?
Đường Tuấn hạ giọng nói:
- Đây là nhi tử Ngũ thúc trong thế tục, Đường Phong. Phong đệ đây là người xếp thứ hai trong Đường gia trong Tam đại đệ tử, Đường Long, thực lực chỉ dưới ta, hai người các ngươi sau này phải thân cận với nhau hơn.
- Nhi tử Ngũ thúc?
Đường Long nhướng mày, liếc nhìn Đường Phong một cái thật sâu, bộ dáng có vẻ bài xích.
Sắc mặt Đường Phong không thay đổi, ôm quyền nói một tiếng:
- Đường Phong bái kiến nhị ca.
Dù sao đây là lần đầu tiên tới Đường gia, cấp bậc lễ nghĩa không thể thiếu, về phần người khác nhìn mình thế nào, đối đãi với mình thế nào, đó là chuyện của người khác.
- Ngũ thúc có thân nhân trong thế tục?
Đường Long quay đầu nhìn Đường Tuấn, trong lời nói ẩn ẩn có chút không quá tin tưởng
- Tại sao không nghe Ngũ thúc nhắc qua?
Đương nhiên Đường Đỉnh Thiên không nhắc tới, bởi vì hắn nhìn ra, nếu như mình không mang hắn vào Linh Mạch Chi Địa, hắn chắc chắn không thể tìm được cửa vào, Đường Phong không thể trở về nơi này, nhắc tới làm cái gì? Ngày sau mang hắn hồi tộc cũng không muộn.
- Tuy nhiên Ngũ thúc không đề cập qua, nhưng Phong đệ thật sự là nhi tử của Ngũ thúc, hiện tại vi huynh đang dẫn hắn đi gặp Ngũ thúc.
Đường Tuấn nhẹ giọng giải thích nói.
- Ha ha.
Đường Long nhìn chằm chằm vào Đường Phong, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười gật đầu nói:
- Không tệ không tệ, ở tại địa phương như thế tục mà có thể tu luyện tới Thiên giai hạ phẩm, tư chất Phong đệ rất được.
- Đường Phong chỉ có vận khí tốt, nhị ca khen nhầm rồi.
Đường Phong trả lời qua loa, trong suy nghĩ của hắn không muốn phát sinh bất cứ chuyện gì với người này.
- Tốt, Phong đệ trở về rất đúng lúc, thật sự là đúng lúc a.
Lời này Đường Long còn có hàm ý khác, Đường Phong nghe được liền cau mày.
Vị nhị ca này không nên kết giao nhiều!
- Đại ca dẫn Phong đệ đi thôi, tiểu đệ còn có việc cần làm.
Đường Long nói một tiếng với Đường Tuấn rồi nhìn Đường Phong nói:
- Phong đệ, mấy ngày nữa gặp lại.
Nhìn bóng lưng Đường Long dần dần đi xa, Đường Tuấn nói:
- Phong đệ ngươi đừng trách, tính tình lão nhị có chút kỳ dị, kỳ thật tâm tính của hắn rất tốt chỉ là lúc nói chuyện khó nghe mà thôi, hắc, khi hắn còn bé đã đáng yêu như thiếu nữ mười tám, lớn lên cũng giống nam hài mười tám thôi.
Đường Phong trầm mặc không nói, vừa rồi vị nhị ca kia nói chuyện không nhiều lắm, nhưng bao hàm nhiều ẩn ý bên trong, trong nhất thời Đường Phong không thể đoán được.
Vì sao lúc này mình trở về Đường lại đúng lúc? Tại sao hắn kết luận mấy ngày sau mình sẽ gặp lại hắn? Đường gia lớn như vậy, muốn chạm mặt không dễ chút nào. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hơn nữa thời điểm cùng nhau đi tới, người trong Đường phủ vội vội vàng vàng, giăng đèn kết hoa, rất náo nhiệt, giống như có đại hỉ sự sắp phát sinh.
Đường Phong muốn hỏi một chút, nhưng dù sao mình mới đến, cho nên không nói ra lời.
Tiếp tục đi theo Đường Tuấn vào Đường phủ, mất chừng thời gian uống cạn một chén trà, liền đi tới nơi ở của Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô.
Thính Tuyền Cư, đây là nơi mà Đường Đỉnh Thiên ở vào thời thiếu niên, hắn ly khai Đường gia hai mươi năm, nơi này vẫn như cũ, toàn bộ bày trí bên trong vẫn được giữ nguyên, mỗi ngày đều có người tới quét dọn.
Sau khi Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô trở về, hai người liền ở chỗ này.
- Ngũ thúc, Ngũ thúc.
Đi vào Tính Tuyền Cư, Đường Tuấn liền cao giọng hô:
- Xem ta dẫn ai đến nè.
Đường Đỉnh Thiên đang luyện một bộ thương pháp, nghe được thanh âm trường thương run lên, thu hồi chiêu thức, quay đầu nhìn sang, còn đang nghi hoặc, khi thấy khuôn mặt Đường Phong, thần sắc trở nên vui vẻ, đem Khấp Huyết Thương để qua một bên, chạy nhanh tới, hai tay ôm bả vai Đường Phong, kinh hỉ nói:
- Phong nhi? Làm sao ngươi tới được đây?

Vô Thường - Chương #841


Báo Lỗi Truyện
Chương 841/1679