Chương 834: Chung gia Chung Lộ. (Hạ)


Chung Lộ lên giường với đám thiếu gia kia, già trẻ đều phục thị, ai cũng có thể làm chồng. Nàng có tư sắc và bổn sự trên giường, cho nên được cao tầng vừa ý thu đi không phải việc khó, nhưng thanh danh của nàng tại Chung quá thối, những nam nhân kia tuy thèm thuồng sắc đẹp của nàng nhưng không ai không biết xấu hổ dám thu nhận nàng.
Có một lần Chung Lộ đang phục thị một chấp sự Chung gia, tên chấp sự kia cao hứng truyền cho nàng bộ Vô Cực Mị Công. Vốn tên chấp sự kia chỉ tùy tiện truyền thôi, vốn Vô Cực Mị Công ở Chung gia không phải là cơ mật quan trọng gì. Tuy cấp bậc không tệ, nhưng không người tu luyện, truyền cho nàng cũng không phải đại sự gì.
Nhưng ngoài ý muốn, sau khi Chung Lộ tu luyện Vô Cực Mị Công, công lực ngày đi ngàn dặm. Thực lực bạo tăng. Một năm sau, Chung Lộ gần mười bảy tuổi.
Trong tám năm ngắn ngủi, Chung Lộ từ một luyện cương kỳ, đạt đến cảnh giới Thiên giai thượng phẩm! Ẩn ẩn có thể so sánh với Chung Minh.
Nhưng vì cương tâm của nàng không tốt, tuy cảnh giới không tệ, nên vẫn bị Chung Minh áp một đầu.
Thực lực phát triển nhanh như vậy. Chung Lộ tự nhiên bị đám cao tầng Chung gia chú ý, địa vị Chung Lộ lập tức tăng lên, được Chung gia đại lực bồi dưỡng. Đan dược tốt, linh thạch, vũ khí Thiên binh, cái gì cần đều có.
Chung Lộ sau khi đạt được địa vị của mình, chuyện thứ nhất nàng làm chính là tính sổ với đám người từng khi dễ nàng trước kia.
Nàng đem tên thiếu gia thu nhận mình trước kia đánh thành bánh thịt, sau đó chưng thành một cái bánh bao lớn, mời đám đệ tử Chung gia từng khi dễ mình ăn một bữa cơm.
Chuyện này qua đi, rất nhiều đệ tử Chung gia nửa tháng không ăn ngon, nghe thấy vị thịt liền muốn ói.
Chung Lộ vũ mị cùng tâm ngoan thủ lạt bởi vậy thành danh, không chỉ người Chung gia biết rõ, tất cả mọi người trong Linh Thạch Chi Địa đều biết rõ, nhưng tên thiếu gia bị đập thành bánh thịt địa vị không cao, chết cũng đã chết, không ai tìm nàng tính sổ.
Sau khi báo thù, Chung Lộ lại không thu liễm, trước kia là nam nhân khi dễ nàng, bây giờ thì trái lại, nàng đi khắp nơi săn bắt nam nhân có tướng mạo và có thực lực không tệ, ân ái với những nam nhân đó một đêm. Hưởng thụ xong, thấy thuận mắt thì để lại, thấy không vừa mắt liền giết. Đối với người từng bị khi dễ như nàng, nam nhân đều không phải là người tốt, giết nam nhân đơn giản như giết chó.
Chung Lộ từng muốn đem Chung Minh lên giường, muốn thân mật với hắn. Nhưng Chung Minh không phải hạng người ham mê nữ sắc, không bị nàng hấp dẫn, điều này làm cho Chung Lộ cảm thấy thất bại.
Trong đầu Đường Phong hồi tưởng về những gì biết về Chung Lộ một lần, không khỏi cảm thán một tiếng, người này đáng thương cũng đáng hận.
Chung Lộ vốn là nữ hài trẻ trung đơn thuần, nhưng vận mệnh lại đẩy này như thế, điều này có thể trách ai, trách thiếu gia thu nàng, hay trách đám nam nhân khi dễ nàng? Hoặc trách chính cô ta?
Ai cũng nói không rõ.
Đối với Đường Phong mà nói, nữ nhân này chẳng qua là người xa lạ, nếu nàng ta đã đánh lén mình, mình cũng không ngại giết nàng. Bởi vì nàng là người Chung gia, giết một người liền ít đi một địch nhân.
Nhưng hiện tại, Đường Phong phát hiện dường như Chung Lộ không phải cố ý công kích nàng, mà là đang đánh nhau với người, người này là nam nhân, tướng mạo rất suất (đẹp trai), Đường Phong không phải nhận thức hắn, thực lực đạt tới Thiên giai trung phẩm, thần sắc có chút kinh hoàng. Hắn không phải đối thủ của Chung Lộ, đánh được đến thời điểm này, vốn hắn muốn lao ra khỏi Linh Mạch Chi Địa, nhưng lại bị Chung Lộ cản lại, cho nên cây roi kia thuận thế đánh về phía Đường Phong, xét đến cùng, chẳng liên quan gì đến Đường Phong.
- Thiên giai Hạ phẩm?
Đôi mắt diễm lệ đến cực điểm của Chung Lộ nhìn về phía Đường Phong, thần sắc vui vẻ, âm thanh ngọt ngào ngả ngớn nói:
- Bộ dáng rất tuấn tú, ngoan ngoãn đợi ở chỗ này, đợi sau khi tỷ tỷ giết xong tên này sẽ tầm hoan với đệ đệ.
Đường Phong nhướng mày, cả người nổi da gà. Âm thanh Chung Lộ quá ỏn ẻn, ỏn ẻn đến mức người ta không chịu nổi.
Vừa nói, Chung lộ đem trường tiên cuốn tới, lao tới tập kích Đường Phong.
Trước mặt nàng có hai nam người, một Thiên giai trung phẩm, một Thiên giai hạ phẩm, đương nhiên, nàng muốn nhanh chóng chế trụ Đường Phong trước, rảnh tay đối phó người còn lại.
Chỉ là nàng không thể tưởng được, thực lực và cảnh giới của Đường Phong không có quan hệ với nhau, trường tiên run lên, giống như linh xà xuất động, bóng roi đầy trời chụp xuống Đường Phong, muốn trói hắn lại.
- Đúng là nữ tử không biết xấu hổ. Phong ca ca dẹp nàng đi!
Linh Khiếp Nhan trong cương tâm vẩy vẩy nắm tay nhỏ trợ uy, nàng không thích nhìn nữ nhân phóng đãng trước mặt Đường Phong.
Đường Phong khẽ cười một tiếng, cong ngón tay búng ra, đánh về giữa trường tiên.
Đinh một tiếng, trường tiên bay trở về, bóng roi đầy trời tiêu tán, Đường Phong vẫn không động đậy.
Thần sắc Chung Lộ sững sờ, trên khuôn mặt mỹ lệ lộ ra thần sắc khó hiểu, nàng không hiểu vừa rồi xảy ra chuyện gì. Nhưng nàng không nhụt chí chút nào, cánh tay trắng bóc run lên lần nữa, trường tiên đang bay trở về cuộn lại thành hình tròn cuốn trở lại.
Nhân cơ hội này. Nam nhân đang đối chiến với Chung Lộ cũng lao về phía nàng xuất ra một chiêu. Chung Lộ bất đắc dĩ thu hồi trường tiên, ngoài miệng cười mỉm nói:
- Đem linh thạch lưu lại, nô gia thả ngươi rồi đi!
- Nằm mơ!
Nam nhân kia hét lớn một tiếng, quay đầu nằm sấp xuống, chiêu vừa rồi dĩ nhiên là hư chiêu.
Vừa chạy, vừa quay đầu nhìn Đường Phong hô:
- Huynh đài chạy nhanh lên, nữ nhân này là người điên!
Gặp biến cố này làm Đường Phong cảm thấy dở khóc dở cười, nam nhân đúng là rất trung thực, những lời như vậy phải khéo đưa đẩy mới phải. Nhưng hắn cũng không giống đám người không biết đạo nghĩa, khi bỏ chạy sẽ kiếm người chịu trận thay mình, lấy Đường Phong làm lá chắn để tranh thủ ít thời gian, nhưng hắn trước khi bỏ chạy lại nhắc nhỏ Đường Phong, cũng được xem là người biết đạo nghĩa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Một Thiên giai trung phẩm cùng một Thiên giai hạ phẩm liên thủ, cũng không cách nào chiến thắng một Thiên giai thượng phẩm, hắn bỏ chạy cũng không sai.
Nhưng Đường Phong sẽ không để ý tới lời hắn nói, bởi vì hắn có thực lực chiến thắng Thiên giai thượng phẩm. Tốc độ người nọ không chậm, sau khi nói xong đã không còn thấy bóng dáng, tại chỗ chỉ còn lại Đường Phong và Chung Lộ.
Hai đầu lông mày của Chung lộ hiện ra một chút do dự, vốn định đuổi theo nam nhân kia, dù sao trên người nam nhân kia cũng mang theo một khối hạ phẩm linh thạch, làm cho nàng muốn chiếm được không thôi.
Nhưng suy tư một lúc, liền buông tha cho ý niệm trong đầu, uyển chuyển dậm chân một cái, nói:
- Thật sự chán ghét mà, chạy nhanh như vậy, nô gia sao ăn ngươi được.
Lập tức nghiêng đầu mỉm cười nhìn chằm chằm vào Đường Phong, tán thưởng nói:
- Ngươi có cốt khí hơn hắn nhiều, tiểu ca ca ngươi không sợ nô gia sao?
- Tại sao ta phải sợ ngươi?
Đường Phong khẽ cười một tiếng.
Chung Lộ vỗ tay nói:
- Tiểu ca ca quả nhiên là kẻ tài cao gan lớn, nô gia rất thích ngươi. Không bằng chúng ta tìm một chỗ uống chút rượu tâm sự, được không?
- Đề nghị này quả thực không tệ, nhưng sau khi uống rượu trò chuyện xong, ngươi có ăn tươi ta không?

Vô Thường - Chương #834


Báo Lỗi Truyện
Chương 834/1679