Chương 833: Chung gia Chung Lộ. (Thượng)


Đường Phong biết rõ lần này phải quẹo trái, nhưng hắn vẫn phải quan sát cẩn thận thông đạo bên trái, thông đạo bên trái hơi nghiêng, có khắc mấy chữ sinh, mà bên phải, khắc chữ tử.
Nhất niệm sinh, nhất niệm tử! Sinh Tử Chi Môn, hai cái thông đạo phân nhánh này, chính là khảo nghiệm đơn giản nhất, đi Sinh môn là chính xác, đi tử môn... Đường Phong không biết sẽ có hậu quả gì, bên trong có khả năng sẽ có bẫy rập tồn tại, nhưng chắc chắn một chuyện, đó là lạc đường.
Cửa vào Linh Mạch Chi Địa này, chính là một cái mê cung khổng lồ! Có vô số phân nhánh, vô số lối đi, nếu không có khẩu quyết, căn bản không tìm được con đường chính xác, hiện tại chủ mới gặp hai cái phân nhánh mà thôi, vận khí tốt có lẽ sẽ đoán đúng, nhưng kế tiếp, sẽ có ba đoạn rẽ, bốn đường rẽ... Nhiều nhất là tám đường rẽ.
Hưu, Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai, kỳ môn độn giáp nhân sự bát môn. Đây là trình tự bí quyết, nếu gặp đường rẽ sẽ phát hiện ra phương hướng chính xác nhất.
Lần thứ nhất đụng phải đường rẽ, tiến vào Sinh môn, lần thứ hai đụng phải đường rẽ, tiến vào Khai môn, Đường Phong biết chính xác bí quyết tiến vào.
Càng đi về phía trước đi, ước chừng một khắc, Đường Phong lại gặp một đường rẽ khác, lúc này có ba đường rẽ, phân thành trái phải và giữa, phân biệt khắc Sinh Đỗ Khai ba chữ, Đường Phong quyết đoán tiến vào Khai môn.
Nếu là người không biết rõ về nơi này, dù đoán đúng được đường rẽ thứ nhất, khi đi đến đây, có thể sẽ tiếp tục chọn tiến vào Sinh môn, nhưng nếu tiến vào đó, chính là bi kịch, ngươi sẽ bị giam vào bên trong, cũng có khả năng vĩnh viễn không thể thoát ra.
Lần thứ ba đụng phải bốn đường rẽ, có khắc Đỗ Hưu Tử Kinh, Đường Phong đi vào Kinh môn.
Không biết trải qua bao lâu, Đường Phong bị sơn động quấn đến đầu choáng mắt hoa, thậm chí hoài nghi không biết mình có lạc đường hay không, nếu không phải mỗi lần đụng phải đường rẽ số lượng tăng thêm một đường, Đường Phong có cảm giác mình đã lạc đường thật sự, hơn nữa phương hướng đi về phía dưới càng dài ra, hẳn là đi đến vị trí chân núi.
Thời điểm trước mặt Đường Phong xuất hiện tám đoạn đường rẽ, hắn không tự chủ được rùng mình một cái. Đi trong một con đường âm u như vậy, mỗi một bước đều phát ra tiếng vang, dù Đường Phong là kẻ tài cao gan lớn, cũng bị áp lực rất lớn.
Đây là lần lựa chọn cuối cùng, chỉ cần qua được tám cửa này, đi thêm một đoạn ngắn, sẽ nhìn thấy cừa vào Linh Mạch Chi Địa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bộ pháp nhẹ nhàng bước vào Tử môn, tâm tình Đường Phong nhẹ nhõm.
Cảm giác bốn phía, Đường Phong rất nhanh cảm giác được có điểm cổ quái. Nơi này là một mảnh hư vô, giống hệt cửa vào của Bạch Đế Bí Cảnh, thời điểm Đường Phong dưỡng thương ở Bạch Đế thành, đã từng thần du quanh Bạch Đế thành một lần, khi đó xem xét cửa vào của Bạch Đế Bí Cảnh, chính là một mảnh hư vô, không tồn tại bất kỳ vật gì, cũng không có bất kỳ tia linh khí nào, đây hẳn là điểm chung của bất kỳ cửa vào Linh Mạch Chi Địa nào.
Đến! Cửa vào xuất hiện, một cánh cửa to lớn xuất hiện, một tia sáng chói mắt lóe lên trước mặt Đường Phong, đem cả sơn động chiếu sáng như ban ngày.
Đây là cửa vào Linh Mạch Chi Địa.
Lần này Đường Phong thay cổ thân thể này nhận tổ quy tông, dù nói thế nào, thân thể cũng là hậu nhân Đường gia. Bản thân Đường Phong dù không có bao nhiêu lòng trung thành với Đường Phong, nhưng họ Đường làm cho hắn cảm thấy thân thiết. Hơn nữa phụ mẫu còn tại thế, cũng có một chút chờ mong và kích động.
Hít sâu một hơi, Đường Phong điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất, một bước tiến vào bên trong quang cầu. Hắn không biết khi tiến vào Linh Mạch Chi Địa có nguy hiểm gì hay không, nhưng Đường Phong không phải là kẻ gan bé sợ trước sợ sau.
Tầm mắt hoa lên, thậm chí Đường Phong còn chưa kịp thấy rõ Linh Mạch Chi Địa là cái dạng gì, hắn cảm thấy có một luồng gió mạnh thổi tới, mang theo một cổ sát cơ âm lãnh.
Chẳng lẽ lọt vào công kích? Đường Phong nghĩ thầm thiếu gia không có chọc trêu ai, tại sao bị công kích? Cũng may mắn khi tiến vào hắn cũng không chủ quan, trong nháy mắt cảm giác được không đúng, bước chân Đường Phong xê dịch, tránh ra xa, đến khi xuất hiện thì đã cách chỗ cũ hai mươi trượng.
- Ồ?
Một tiếng âm thanh ngạc nhiên truyền đến, trong trong âm thanh ẩn chứa một chút oán trách và tức giận, hơn nữa âm thanh tương đối ngọt ngào, mặc kệ nàng oán trách hay tức giận, tránh trước là tốt nhất.
- Thật phiền phức.
Là nữ tử, nàng tức giận, Đường Phong càng tức giận hơn nàng, chính mình đang êm đẹp từ bên ngoài bước vào liền bị công kích, tâm tình sẽ dễ chịu sao?
Cau mày nhìn về phía âm thanh phát ra, thấy một dáng người yểu điệu, một nữ tử trên người mặc quần áo lụa mỏng như cánh ve.
Nhìn xuyên thấu qua tầng lụa mỏng, thậm chí Đường Phong có thể nhìn thấy bộ quần áo lót che bộ ngực cùng hạ thân màu đen, còn có da thịt sáng bóng trắng nõn như ẩn như hiện.
Phóng đãng, đại phóng đãng, Đây là cái nhìn của Đường Phong. Nữ tử kia vứt mị nhãn khắp nơi như muốn câu dẫn tất cả nam nhân nhìn thấy nàng.
Sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Đường Phong dở khóc dở cười. Hắn phát hiện mình nhận thức nữ nhân này. Đương nhiên. Nữ nhân này không biết hắn. Sỡ dĩ Đường Phong có thể nhận thức, vì trong trí nhớ Chung Minh đã từng gặp qua.
Nữ nhân này là người Chung gia, thực lực đạt đến Thiên giai thượng phẩm, trong Chung gia có địa vị gần với Chung Minh, miễn cưỡng được xem là thiên tài của Chung gia.
Hơn nữa cô gái này rất là đặc biệt, tu luyện công pháp tên là Vô Cực Mị Công, có chút quan hệ với mị thuật. Nhưng khi tu luyện lại chẳng khác gì giày vò người khác. Nàng phải ân ái với nam nhân để tăng công lực, thực lực nam nhân càng cao, công lực của nàng tiến bộ càng nhanh.
Đây không phải là tà công gì, chẳng phải công pháp thái dương bổ âm. Nhưng ý nghĩ của nó, chả khác gì nhưng công pháp trên, hơn nữa tốt hơn không ít. Đây là một công pháp đặc thù, căn bản người trên đời này không thể tu luyện.
Chung Lộ, đây là tên của nữ nhân này.
Nàng có thân thế rất đáng thương, sở dĩ nàng lựa chọn tu luyện Vô Cực Mị Công là có một ít nguyên nhân bất đắc dĩ, nàng vốn là cô nhi được Chung gia thu dưỡng, từ nhỏ đã lớn lên trong Chung gia, chỉ có điều tư chất không tốt, cương tâm cũng không có, trước mười lăm tuổi chưa từng tu luyện qua, cho nên tu luyện chẳng ra trò trống gì.
Nhưng vì tướng mạo xinh xắn, âm thanh ngọt ngào, được một đám thiếu gia Chung gia vừa ý, thu làm nha hoàn.
Đều này cũng không có gì, những nữ tử không có thực lực và chỗ dựa như Chung Lộ, thường thì sẽ nghe theo vận mệnh, nếu như các thiếu gia kia thu nàng thì nàng đỡ một chút, hạnh phúc sống hết cuộc đời không phải không được, nhưng vị thiếu gia thu nhận nàng lại chẳng có địa vị gì. Bởi vì thế, tên thiếu gia này vì nịnh nọt đám thiếu gia ăn chơi, để có thêm lợi ích, có một lần đánh thuôc mê Chung Lộ, đưa cho đám thiếu gia kia chà đạp vài ngày.
Chuyện này qua đi, Chung Lộ như biến thành một người khác, triệt để cam chịu. Vốn Chung Lộ trời sinh mị cốt, tuy không đạt tới cấp bậc như Thi Thi, nhưng cũng có thể khiến cho rất nhiều nam nhân hứng thú, công phu trên giường càng là vô sự tự thông, rất được, cho nên nàng biến thành quân cờ. Tên thiếu gia kia cũng theo đó nước lên thuyền lên, địa vị dần dần đề thăng.

Vô Thường - Chương #833


Báo Lỗi Truyện
Chương 833/1679