Chương 831: Từ biệt! (Hạ)


Mỗi ngày Thiết Lạc Hồng trưởng lão chưởng quản dược phòng bận rộn tối mắt tối mũi, nhân tài luyện dược trong Thiên Tú không nhiều, trừ Mạc Lưu Tô ra, cũng chỉ có hơn mười luyện dược sư mà thôi. Hiện tại có nhiều dược liệu như vậy, dùng thế nào cũng không hết, hơn nữa đệ tử rất nhiều, nhu cầu về đan dược rất khổng lồ. Rơi vào đường cùng, Thiết Lạc Hông phải tuyển lựa ra trong đám đệ tử mới nhập môn ra một ít người thích hợp luyện dược, bồi dưỡng các nàng.
Những đệ tử lên núi hái thuốc này bị động tĩnh của Đường Phong hấp dẫn, đều chạy đến xem, không ít người xấu hổ khi đáp vài câu với Đường Phong, sau đó ngượng ngùng chạy mất, làm cho Đường Phong có cảm giác rất buồn cười. Thêm nữa... Những người này rất thức thời, thấy Đường Phong bận rộn cũng không dám tới quấy rầy.
Năm ngày sau đó, Tứ Nương cùng Tiếu thúc đã đem ám khí chế tạo tốt, mỗi một kiện đều tương đương với Cương binh.
- Phong thiếu, ngươi nên dùng tốt một chút, mỗi một kiện đều là mồ hôi và tâm huyết của ta và Tứ Nương, đừng có ném loạn.
Thang Phi Tiếu mệt mỏi thở dốc nói.
- Đừng nghe hắn nói nhảm.
Tứ Nương cười một tiếng, thần thái cũng rất mỏi mệt,
- Ám khí thôi, khi nên dùng, thì phải dùng, đừng tiếc, dùng hết chúng ta sẽ chế tạo thêm cho.
Đường Phong nghiêm mặt nói:
- Tứ Nương yên tâm, Đường Phong nhất định sẽ dùng những ám khí này giết địch, sẽ không phụ sự vất vả của hai vị.
Ánh mắt Tiếu thúc tối sầm, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, nên lên đường rồi.
Lúc này, Đường Phong không định dẫn bất cứ ai theo. Dù sao địa phương như Linh Mạch Chi Địa Đường Phong chưa từng tiếp xúc qua, hoàn toàn không biết sâu cạn bên trong, duy nhất là lần vào Bạch Đế Bí Cảnh nhưng nơi đó không có người ở. Trong Linh Mạch Chi Địa Đường gia sinh sống, Linh giai không ít, Lại tỷ và các nàng dù là Thiên giai thượng phẩm, nhưng trước mặt Linh giai vẫn không đủ nhìn, đến khi đó vạn nhất đụng phải, có gì nguy hiểm thì có hối hận cũng đã muộn.
Đường Phong lại càng không dám nói với các nàng là mình muôn đi làm gì, cho nên phải lén lút chuẩn bị, chỉ nói một tiếng với Linh Khiếp Nhan, bảo nàng đồng hành cùng mình.
Đem toàn bộ dược liệu và đan phương trong Mị Ảnh không gian giao cho Mạc Lưu Tô, thực lực và tư chất hiện giờ của nàng, lại phục dụng Đoạt Thiên Tái Sinh Quả, đã đủ để luyện chế Luyện Cốt Đan và các đan dược khác. Những đan dược này là căn cơ của Thiên Tú, là nền móng cho các đệ tử tầng dưới chót, tài liệu không phải rất khó tìm, hiện tại Thiên Tú cũng có tích cóp ít nhiều, để cho sư tỷ luyện tập cũng tốt, ngày sau nàng còn phải luyện chế đan dược như Phá Thiên Đân và các loại đan dược nghịch thiên nữa.
Hơn nữa dược liệu của Đường Phong, không cái nào không phải trân quý tới cực điểm, tuy số lượng không bằng trong dược phòng của Thiên Tú, nhưng chất lượng lại không cùng cấp bậc.
Khi đối mặt với những dược liệu này, sư tỷ khó kiềm được kích động, Đường Phong có cảm giác nếu như mình biến thành một thiên tài địa bảo, nhất định sư tỷ sẽ nâng niu trong tay mỗi ngày.
Dưới yêu cầu quyết liệt của Đường Phong, ban đêm Lại tỷ, Phi Tiểu Nhã cùng Lưu Tô sư tỷ ngủ cùng một cái giường lớn. Chuyến đi này, không biết khi nào mới trở lại, trước khi đi phải an ủi vuốt ve các nàng một chút.
- Mắc cở chết người...
Cung chủ đại nhân cởi sạch quần áo, cầm chiếc chăn trải giường che thân thể, tròng mắt quét qua thân thể Lại tỷ cùng Mạc Lưu Tô một vòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói lời này, Lại tỷ và Mạc Lưu Tô có chút ngượng ngùng, nhưng khi nghe cung chủ đại nhân rên la một hồi, thân thể cũng nhen nhóm.
- Đêm hôm khuya khoắt, có cho người ta ngủ hay không!
Trong một gian phòng khác, Tứ Nương và Tiếu thúc bận rộn mấy ngày nay đang nằm trên giường, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nóc phòng.
- Tiếng kêu thật thê lương thảm thiết!
Tứ Nương nói.
Tiếu thúc dùng sức gật đầu.
- Lão Thang, ta ngủ không được!
Tứ Nương trằn trọc.
Tiếu thúc đề nghị nói:
- Chúng ta cũng... không ngủ nhé?
...
Ngày hôm sau, Đường Phong chuẩn bị xuất phát, lấy cớ đi lên Khúc Đình Sơn để tiếp tục tu luyện để xuất phát. Trước khi đi, hắn cẩn thận dặn dò mọi người nên chú ý đi tìm Lôi Tẩu, thuận tiện để lại cho bọn người Lại tỷ mười khối linh thạch.
Tiến vào Khúc Đình Sơn, hơi điều tra trí nhớ của hắc y nhân Chung Minh một chút, làm cách nào để tiến vào trong Linh Mạch Chi Địa kia. Lại nói cửa vào Linh Mạch Chi Địa kia nằm ngay phần bụng Khúc Đỉnh Sơn, nhưng người trong Linh Mạch Chi Địa không tiếp xúc với ngoại giới, cho nên không bị người ta phát hiện. Hơn nữa lối vào bí mật vô cùng, nằm trong một sơn động âm u phía đông bộ, trong sơn động có vô số phân nhánh, chín khúc và mười tám ngã rẽ, nếu không biết rõ lối vào, có khả năng sẽ bị lạc đường. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Linh Mạch Chi Địa này không giống với Bạch Đế Bí Cảnh, Bạch Đế Bí Cảnh cần thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm, dẫn đạo Tứ Quý Chi Lực, mới có thể mở ra, hoặc phải sử dụng Bạch Đế Ấn mới được. Nhưng chỗ vào của Linh Mạch Chi Địa này, luôn nằm cố định, chỉ có điều rất bí mật.
Không biết chỗ vào của Linh Mạch Chi Địa khác có gì bất đồng hay không, Đường Phong có chút tò mò. Nhưng địa phương có Linh Mạch Chi Địa rất ít, hơn nữa mỗi cái đều bí ẩn phi thường. Chỉ có hai nơi được người ta biết mà thôi, đó là Thiên Thánh Cung và Huyết Vụ thành, nhưng địa phương còn lại, cho dù có thể đi, nhưng không ai dám tiến vào, hai địa phương này Linh giai cao thủ vô số, đi vào chẳng khác nào tự tìm phiền phức.
Vừa mới tiến vào Khúc Đình Sơn, Đường Phong đang chuẩn bị triển khai thân pháp, nghe được sau lưng có tiếng gọi ầm ĩ.
Quay đầu nhìn lại, thấy Lưu Tô sư tỷ đang thở phì phò, đang chạy tới bên này, thực lực của nàng chỉ đạt Huyền giai, dốc toàn lực chạy, tốc độ ngược cũng không chậm, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn có chút mệt mỏi đỏ bừng.
- Sư tỷ!
Đường Phong chạy tới phía nàng, kinh ngạc nói:
- Có chuyện gì?
Mạc Lưu Tô thở gấp mấy hơi thở, bàn tay nhỏ bé vỗ ngực một cái, dũng cảm nhìn vào mắt Đường Phong, nói khẽ:
- Không có gì, sư tỷ đến tiễn ngươi.
Đường Phong sững sờ, cười khan một tiếng:
- Ta chỉ tiến vào Khúc Đình Sơn tu luyện mà thôi.
Nàng biết cái gì sao? Trong nội tâm Đường Phong lo sợ bất an.
Lưu Tô sư tỷ miễn cưỡng cười cười, từ trong lòng ngực xuất ra mấy cái chai, ôn nhu nói:
- Sư tỷ không có bản lãnh gì, chỉ biết luyện dược chữa thương, nhưng đan dược lần trước ngươi đã xài không còn bao nhiều phải không? Ngươi luôn bôn ba ở bên ngoài, làm không ít chuyện nguy hiểm, cầm những vật này lo trước khỏi họa, dược hiệu của những đan dược này tốt hơn lần trước rất nhiều, sư tỷ cũng có tiến bộ đấy chứ.
Nói xong , sư tỷ lại chảy nước mắt, nàng cũng không lau, mặc cho nước mắt chảy xuống, tiếp tục nói:
- Sư tỷ sẽ cố gắng tu luyện, cố gắng luyện dược, bởi vì như vậy, cho dù ta không ở bên cạnh ngươi, ngươi bị thương cũng sẽ nhanh chóng hồi phục.
Trong lòng Đường Phong run lên, thò tay ôm nàng vào lòng, lau sạch nước mắt trên mặt nàng, Mạc Lưu Tô giơ hai tay lên, chậm rãi mà kiên định ôm eo Đường Phong, hận không thể đem trọn thân thể dung nhập vào trong người của hắn.

Vô Thường - Chương #831


Báo Lỗi Truyện
Chương 831/1679