Chương 828: Ngươi đừng đánh chủ ý lên tiểu Manh Manh. (Hạ)


Nóng lạnh luân chuyển, làm cho mọi người ở đây run lên. Đây chỉ là một loại ảo giác, cũng không có nóng lạnh gì, nhưng khi mọi người nhìn thấy hai con mắt của hắn có màu sắc bất đồng, trong lòng không tự chủ được sinh ra cảm giác nóng lạnh.
- Manh Manh không nên nhìn Phong thúc thúc.
Tứ Nương vội vàng kéo Manh Manh vào trong lòng, ngăn cản ánh mắt của tiểu nha đầu.
Trong đám người ở đây, thực lực thấp nhất chính là Manh Manh và Mạc Lưu Tô, bởi vì Mạc Lưu Tô ngượng ngùng, không dám đối mặt với Đường Phong. Nhưng Thang Manh Manh tuổi trẻ vô tri, nếu nhìn thấy đôi mắt của Đường Phong lúc này nhất định sẽ bị dọa sợ.
Đường Phong sững sờ, chợt nhớ tới đôi mắt của cương tâm Tiểu Khô Lâu. Không cần hỏi, hắn cũng biết tình huống bây giờ của hắn giống hệt như Tiểu Khô Lâu.
Lại nói, đến bây giờ hắn còn chưa biết con mắt của mình phát sinh chuyện này.
Nhắm mắt lại, Đường Phong hít sâu mấy hơi, cắt đứt cảm ứng Băng Hỏa linh khí với ngoại giới, thời điểm mở mắt ra, đôi mắt của hắn đã khôi phục như ban đầu.
Mọi người phát ngốc, hoàn toàn không biết tại sao lại phát sinh chuyện này.
- Dược hiệu của linh đan?
Linh Khiếp Nhan không dám xác định. Nguồn: http://truyenyy.com
Lâm Nhược Diên ân cần hỏi han Đường Phong một hồi, xác định thân thể Đường Phong không có gì bất thường, lúc này mới buông hắn ra.
- Trở về rồi nói tiếp, không nên đứng ở nơi này.
Đường Phong vung tay lên, dẫn theo mọi người trở về Yên Liễu Các.
Lần này phục dụng và có thể hóa giải thành công dược hiệu của hai khỏa Linh Lung Biến Cương Đan có dược tính bất đồng, đây là một đại hỉ sự, người trong Yên Liễu Các vui sướng hớn hở, một đám nữ nhân vội vàng lao vào bếp, làm ra rất nhiều thức ăn ngon, lại có hảo tửu, đám ngươi ăn uống vui vẻ suốt nửa ngày. Một người không uống rượu như Mạc Lưu Tô cũng bị hào khí quấy nhiễu, uống được một chén nhỏ, uống vào làm gò má của nàng đỏ bừng, hai mắt mông lung, nhìn rất mê người.
Tiếu thúc uống hơi chút nhiều một chút, bởi vì ngày thường Tứ Nương quản giáo, cho nên hắn rất ít có cơ hội chè chén, lần này mượn việc vui của Đường Phong cho nên phải uống thả cửa, dùng sức một người đấu tửu lượng với người khác. Đường Phong đánh giá thời cơ, ôm bả vai Tiếu thúc nói:
- Tiếu thúc, lại làm một chén.
- Cảm tình thâm, nhất khẩu muộn!
Tiếu thúc lại uống cạn một chén, sau khi uống xong rung đùi đắc ý nói.
Tục ngữ nói, uống rượu tìm say, tuy Tiếu thúc có thể dùng công lực bức rượu ra, nhưng lại không làm thế, người uống rượu, thích nhất chính là cảm giác chóng mặt này.
- Tiếu thúc, ngày thường ta đối đãi với ngươi như thế nào?
Tròng mắt Đường Phong đảo một vòng, mở miệng hỏi.
Thang Phi Tiếu lau miệng, đập bàn một cái, âm thanh vang vọng nói:
- Ngươi không thể chê vào đâu được, có chỗ tốt gì đều nghĩ tới một nhà của lão Thang ta. Tuy Phong thiếu gọi ta một tiếng tiền bối, nhưng tình cảm của chúng ta thân như huynh đệ a!
Âm thanh của Thiên Sát có chút lớn, nhưng khi nói chuyện lại rất lưu loát. Đường Phong cho hắn và Tứ Nương mỗi người một khối linh thạch để tu luyện, lại nói khi sử dụng hết cứ đến tìm hắn lấy thêm, đồ vật quý trọng bực này mà hắn vẫn có thể tiện tay đem tặng, làm sao mà Thang Phi Tiếu lại không biết ơn chứ.
- Tiếu thúc nghiêm trọng rồi, tiền bối chính là tiền bối, hai chữ huynh đệ này Đường Phong không nhận nổi.
Đường Phong khiêm tốn, lời nói uyển chuyển, lại nói:
- Không biết Tiếu thúc có thể giúp ta một vài chuyện được không?
- Có chuyện gì cứ nói! Nếu việc mà lão Thang ta có thể giúp dù lên núi đao biển lửa, quyết không từ nan.
Thang Phi Tiếu nói xong lời này liền cảnh giác nhìn Đường Phong, hắn nói:
- Phong thiếu, việc khác lão Thang ta có thể hỗ trợ, nhưng ngươi ngàn vạn lần đừng đánh chủ ý lên tiểu Manh Manh a.
- Manh Manh lớn lên sẽ gả cho Phong thúc thúc!
Sớm không nói muộn không nói, đúng lúc này tiểu nha đầu đang ăn lại chọt vào một câu này.
- Thang Phi Tiếu khóc không ra nước mắt.
Đường Phong cổ vũ nàng nói:
- Vậy thì Manh Manh ăn nhiều một chút, ăn nhiều chóng lớn, Phong thúc thúc chờ ngươi!
- Phong thiếu...
Thang Phi Tiếu kéo bàn tay Đường Phong, mặt mũi tràn đầy cầu khẩn:
- Làm người không nên làm thế, chuyện gì lão Thang ta cũng có thể giúp ngươi, nhưng ngươi nói ra lời này, ta thấy không thỏa đáng.
- Việc này không vội, đợi mấy ngày nữa ta sẽ nói với ngươi.
Đường Phong cười gian mấy tiếng, Thang Phi Tiếu cảm giác như mình bị lừa, buồn bực không thôi.
Ăn xong một bữa, mọi người trở về phòng nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, Đường Phong cái gì cũng không làm, mang theo chúng nữ đi dạo Tĩnh An thành, thuận tiện đến chỗ đó nhìn xem một chút, rất lâu rồi không thấy, người này lúc trước mượn danh tiếng Đường Phong và Thiên Tú để được che chở, trong Tĩnh An thành lập ra một Gia Xuân Lâu, hôm nay hắn đã chưởng quản vô số sản nghiệp trong Tĩnh An thành, doanh thu mỗi tháng, chỉ riêng lợi nhuận thuần đã kiếm được năm mươi vạn lượng bạc. Qua hai năm tích lũy, chắc chắn đã được một con số xa xỉ.
Nhưng tính cách của người này giống hệt tên của hắn, hắn là người rất trung thành, bởi vì hắn biết rõ, tất cả mọi thứ của mình bây giờ đều do Đường Phong ban cho, không có Đường Phong, không có Thiên Tú, một Địa giai như hắn có thể làm được sản nghiệp to lớn như vậy sao?
Hơn nữa, hắn từ chỗ Đoạn Thất Xích học được không ít thứ, hắn vẫn cho rằng mình là đồ đệ của Đoạn Thất Xích, cho nên không dám hai lòng.
Đi chỗ của hắn nhìn xem, chẳng qua Đường Phong muốn cho hắn biết là mình vẫn còn sống, thế là hắn liền cầm một bó to ngân phiếu đến, ít nhất cũng là năm trăm vạn lượng bạc cho Đường Phong, nhưng Đường Phong không cầm, bảo hắn lấy số tiền này mua thêm một ít sản nghiệp, sau đó Đường Phong liền rời đi.
Chúng nữ khó có cơ hội đi dạo phố cùng nhau, hơn nữa hiện giờ Đường Phong không thiếu tiền, cho nên tại Tĩnh An thành điên cuồng mua sắm, đợi đến khi trở về Thiên Tú, những thứ mua được chất đầy ba chiếc xe ngựa to.
Mang những thứ này trở về Yên Liễu Các, bọn người Lại tỷ cầm ra một ít, đưa tặng cho Lâm Nhược Diên cùng Thiên Tú cao tầng. Đường Phong cũng cầm đến một ít son phấn, châu báu đồ trang sức tặng cho Tứ Nương.
- Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo! (Không có việc gì mà ân cần, không gian sảo cũng là đạo chích)
Tứ Nương phong tình vạn chủng nhìn Đường Phong, tuy là nói vậy, nhưng vẫn rất vui sướng nhận lấy.
- Nói đi, lại có việc gì mà bổn sự thông thiên như Phong đại thiếu gia, cần đến tiểu nữ tử như ta giúp đỡ?
- Tứ Nương là phụ nữ nhưng không kém đấng mày râu chút nào, làm sao có thể là tiểu nữ tử chứ.
Đường Phong vội vàng vuốt mông ngựa.
- Kỳ thật ngươi không nói ta cũng đoán được.
Tứ Nương đắc ý cười một tiếng.
- Ngày hôm qua lúc trên bàn cơm ngươi đã nhờ lão Thang ra tay giúp đỡ, hôm nay cần ta hỗ trợ, việc mà phải nhờ đến phu thê chúng ta, chỉ có việc ngươi muốn chế tạo ám khí mà thôi.
Đường Phong lập tức bị Tứ Nương làm giật mình:
- Tứ Nương tuệ nhãn như đuốc.
- Ít vỗ mông ngựa đi !

Vô Thường - Chương #828


Báo Lỗi Truyện
Chương 828/1679