Chương 819: Bốn người đi, chiến đấu hăng hái đến bình minh. (Hạ)


Ta chỉ quan tâm A Phong, hắn hôm nay chưa tới mười tám tuổi, phá đồng thân sớm như vậy, đối với tu luyện ngày sau của hắn không có lợi, ngươi thật là...
Phi Tiểu Nhã bị Bạch Tiểu Lại nói làm xấu hổ không chịu nổi, cho tới bây giờ, nàng mới phát hiện tầm nhìn của mình chênh lệch với Bạch Tiểu Lại, tuy hai người đều cho rằng Đường Phong chính là nam nhân trọng yếu nhất của mình, đều hi vọng hắn tốt, nhưng mình lại không có tầm nhìn sâu xa như Bạch Tiểu Lại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Ta sai rồi.
Phi Tiểu Nhã ủy khuất nói.
- Qua hôm nay, Tiểu Lại tỷ tỷ muốn răn dạy Tiểu Nhã thế nào cũng được, hiện tại phải giúp hắn bình tĩnh trở lại a.
- Bỏ đi!
Bạch Tiểu Lại thở dài, một bên cởi quần áo, một bên thấp giọng dò hỏi:
- Hắn như vậy... Đã bao lâu rồi?
- Không sai biệt lắm... Một giờ.
- Quá hồ đồ.
Bạch Tiểu Lại muốn tiếp tục răn dạy, nhưng ngữ khí yếu nhược hơn nhiều, bởi vì dù nàng tự phụ thế nào đi nữa, nhưng cho tới bây giờ nàng vẫn bảo trì tấm thân xử nữ.
Trước kia khi thân cận nhất với Đường Phong cũng chỉ là va chạm da thịt, chưa phát triển đến bước này.
Nếu như Đường Phong chủ động, nàng còn có thể tiếp nhận. Nhưng hiện tại, chính nàng tự cởi quần áo, dẫn đường cho Đường Phong. Loại chuyện này với nàng mà nói, chính là khảo nghiệm với nàng.
Nàng cũng là nữ nhân, làm sao mà không thẹn thùng chứ? Nhưng vì Đường Phong, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ qua.
Không mất bao lâu, Bạch Tiểu Lại đã cởi sạch quần áo trên người, một tay che ngực, một tay che thân, cắn chặt môi, chầm chậm đi tới bên giường.
Mạc Lưu Tô nghỉ ngơi lâu như vậy, cũng khôi phục một ít khí lực, chiếc giường thật sự quá nhỏ, nàng liền quấn chăn lại nhường vị trí.
Trong ba nữ nhân, chỉ có Phi Tiểu Nhã bị giày vò không còn khí lực thẹn thùng, còn lại Mạc Lưu Tô cùng Bạch Tiểu Lại, không ai dám nhìn thẳng đối phương.
Ánh mắt nhị nữ lơ đãng va chạm một cái, vội vàng bỏ qua một bên.
- A Phong, đến lượt Lại tỷ rồi...
Bạch Tiểu Lại nằm bên cạnh Phi Tiểu Nhã, dẫn dắt thân thể Đường Phong, âm thanh có chút run rẩy nói ra.
Đường Phong lại đổi người.
...
Rạng sáng ngày mới, thời điểm Tiếu thúc cùng Đoạn thúc toàn thân đầy mùi rượu trở về Yên Liễu Các, phát hiện vành mắt tất cả mọi người trong Yên Liễu Các đỏ bừng.
Nhìn thấy vành mắt Tứ Nương, thâm quằng rất lớn, đang rửa mặt cho tiểu Manh Manh.
Bảo Nhi đang bưng một chậu quần áo bẩn, đang muốn mang đi giặt, không ngờ đụng phải nha đầu Mộng nhi, hai nha đầu ngã xuống đất, một chạm mạnh xuống đất, cùng hét thảm một tiếng.
- Chuyện gì thế?
Tiếu thúc ngạc nhiên nói:
- Bộ tối qua ngủ không ngon sao, đi đứng phải cẩn thận chứ.
Tứ Nương liếc Tiếu thúc, âm trầm nói:
- Ngủ ngon? Cả đêm có người kêu to bên tai, lão nương có thể ngủ được sao?
Tiếu thúc trố mắt:
- Cả đêm?
Tứ Nương xoa xoa cái trán, nói:
- Mới yên tĩnh được một hồi.
Tiếu thúc không khỏi giơ ngón tay cái lên:
- Phong thiếu quá mạnh a! Quả thật không phải người thường có thể so sánh.
- Lão Thang, tối hôm qua ngươi đi đâu, tại sao cả đêm không về?
Tần Tứ Nương lạnh lùng nhìn hắn hỏi.
Thang Phi Tiếu dứt khoát chỉ vào Đoạn Thất Xích nói:
- Uống rượu với lão Đoạn, hắn lôi kéo ta đi, tình nghĩa huynh đệ nhiều năm, hắn muốn đi, ta phải phụng bồi.
Đoạn Thất Xích: "..."
Tứ Nương không dây dưa chuyện này, nàng biết rõ không thể quản nam nhân chặt quá, cũng phải cho hắn chút mặt mũi, tối qua Tiếu thúc đi uống rượu hay đi tìm cô nương khác, Tứ Nương cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở.
Ngươi cho hắn mặt mũi, sau này hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi, dục cầm cố túng mới là vương đạo, đây là tâm đắc của Tứ Nương, dù hắn ở ngoài có náo loạn cỡ nào, nhưng hắn sẽ luôn trở về nhà. Hơn nữa ngày bình thường hắn không ra ngoài làm loạn.
Ban ngày, cả Yên Liễu Các đều im ắng, động tác của tất cả mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, giống như sợ quấy rầy ai đó. Hơn nữa mọi người vô tình hay hữu ý đều tránh gian phong của Đường Phong.
Dù sao người trong phòng bị giày vò cả đêm, cần phải nghỉ ngơi.
Đến lúc chạng vạng tối, trong phòng vẫn không có động tĩnh.
Hai người Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích ngồi trong sân, đưa mắt nhìn về phía phòng của Đường Phong, ánh mắt nhìn rất chăm chú.
Đoạn thúc nói:
- Lão Thang, ngươi đoán trong phòng có mấy người?
Thang Phi Tiếu đưa ngón tay lên, chắc chắc nói:
- Bốn!
- Nói như vậy, Tiểu Lại cô nương...
- Còn phải hỏi sao?
Thang Phi Tiếu cười lạnh.
- Tất nhiên cũng dính độc chưởng của Phong thiếu rồi. Ai, thật sự là hâm mộ Phong thiếu muốn chết, nếu lão Thang có thể như vậy một lần, cho dù chết cũng cam tâm ah!
- Không phải tối hôm qua ngươi...
- Tối hôm qua ngươi nằm mơ, cái gì cũng không phát sinh, chúng ta chỉ uống rượu thôi.
Sắc mặt Thang Phi Tiếu nghiêm túc đến cực điểm.
Trong phòng Đường Phong, ngọc thể hiển hiện trên giường, tình hình chiến đấu thảm thiết, trong phòng tràn ngập khí tức và hương vị mê loạn.
Đường Phong đã tỉnh lại được nửa canh giờ, sau khi nhìn rõ màn trước mắt, thiếu chút nữa đã giật mình, bởi vì hắn hoàn toàn không biết đã phát sinh chuyện gì.
Nhìn thấy thân thể trần truồng của Lại tỷ và Phi Tiểu Nhã nằm bên cạnh mình, Đường Phong còn có thể tiếp nhận, dù sao bất luận là Lại tỷ hay cung chủ đại nhân, hắn đã sớm xem là nữ nhân của mình.
Nhưng khi nhìn thấy Lưu Tô sư tỷ nằm bên cạnh, thiếu chút nữa ba hồn bảy vía của Đường Phong bay ra ngoài.
Cái này... Rốt cuộc là như thế nào? Tối hôm qua đã phát sinh chuyện gì?
Nằm trên giường đau khổ suy tư, nhưng hắn có làm thế nào cũng không nhớ được, trí nhớ trong đầu chỉ dừng lại khi ăn chén chè hạt sen và bị Phi Tiểu Nhã đẩy vào trên giường, sau đó... Trống rỗng.
Vì cái gì Lưu Tô sư tỷ và Lại tỷ cũng bị cuốn vào chuyện này?
Không tốt chính là, trong ngực hắn đang ôm một người, không phải ai khác chính là Lưu Tô sư tỷ.
Gần trong gang tấc, khí tức trong phòng không cách nào che dấu hương khí trên người sư tỷ, khoảng cách gần như thế, sư tỷ đang ngủ cũng nhíu chặt lông mày, thân thể đầy đặn như con mèo nhỏ rúc vào trong lòng ngực của mình, làm cho hắn rất đau lòng.
Đường Phong không dám động, dù hắn đã tỉnh nửa canh giờ, vẫn bảo trì tư thế này đến giờ, yên lặng ôm nàng.
Sư tỷ đang nằm trên cánh tay phải của mình, phía bên phải chính là Phi Tiểu Nhã đang ngủ, cung chủ đại nhân khi ngủ có hương vị ngọt ngào, trên tuy trên mặt vẫn còn chút thống khổ, nhưng không biết đang mơ cái gì, khóe miệng đang mỉm cười.
Bên trái chính là Lại tỷ, tiếng hô hấp nhẹ nhàng, Đường Phong đã biết rõ đó là Lại tỷ, một tay của Lại tỷ đang để lên hông của hắn, bộ ngực co giãn mèm mại đang dán vào trên lưng của hắn, làm cho người ta sinh ra mơ tưởng.
Thân thể Đường Phong, không tự chủ làm ra phản ứng. Tối hôm qua đã xảy ra cái gì, hắn hoàn toàn không nhớ rõ, nhưng bây giờ, chỉ cần là một nam nhân bình thường, chỉ sợ đều khó có thể giữ được tỉnh táo.
Vì cái gì mà buổi tối hôm qua thiếu gia lại đần độn, u mê vượt qua chứ? Đường Phong nghĩ tới điều này liền hối hận muốn chết.

Vô Thường - Chương #819


Báo Lỗi Truyện
Chương 819/1679