Chương 816: Cô nương, ngươi muốn làm gì? (Hạ)


- Nhanh ăn đi, không ăn sẽ nguội đó.
Cung chủ đại nhân cố gắng điều tiết sắc mặt của mình, không để cho mình lộ ra bất cứ dị thường nào.
- Cùng ăn đi, ta không cảm thấy đói, không ăn nhiều như vậy được.
Đường Phong mời Mạc Lưu Tô.
- Chỉ có một chén!
Phi Tiểu Nhã vội vàng cầm chén chè hạt sen, giống như sợ Mạc Lưu Tô sẽ ăn vậy.
- Nha đầu Lưu Tô muốn ăn, tự mình đi làm đi.
Mạc Lưu Tô cũng biết không có ý tứ, ngượng ngùng nói:
- Lưu Tô không đói, thiếu gia ăn đi.
Đường Phong chỉ mời mà thôi, hắn biết chắc chắn cung chủ đại nhân sẽ không cho phép người khác ăn.
Hắn cũng không khách khí nữa, đây là đồ ăn mà Phi Tiểu Nhã mất công mang cho hắn. Cầm lấy, múc một muôi bỏ vào miệng từ từ nuốt.
Tâm hồn thiếu nữ của Phi Tiểu Nhã khẩn trương nhìn Đường Phong, sợ hắn phát hiện ra cái gì không đúng, Tiếu thúc đã nói cho nàng biết, Đường Phong rất mẫn cảm với các loại dược vật.
May mắn là, Đường Phong hình như không phát hiện ra cái gì dị thường, ăn một miếng cảm thấy trong miệng có vị khét, hình như bị nấu cháy.
Đây hình như không giống với thức ăn mà Tứ Nương làm ra a? Trong lòng Đường Phong nghi hoặc.
Hắn nào biết rằng, vì Phi Tiểu Nhã cố ý không để hắn cảm nhận ra vị thuốc, cho nên khi nấu xong chén chè hạt sen này, cố ý nấu cho khét.
- Như thế nào?
Phi Tiểu Nhã nuốt nước bọt hỏi.
- Khá tốt, còn phải cải tiến.
Đường Phong nào dám nói thật.
Cung chủ đại nhân thở ra một hơi, nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực.
- Khẩn trương như vậy làm gì?
Đường Phong liếc nhìn nàng một cái.
- Ah, ta. . . Ta sợ ngươi ăn không vô.
Phi Tiểu Nhã vội vàng kiếm cớ, trong nội tâm lại nhảy lên như con thỏ đang chạy.
- Ăn được mà.
Đường Phong an ủi nàng nói.
- Vậy thì ăn hết đi, không được bỏ sót.
Phi Tiểu Nhã sợ dược hiệu không đủ.
Một chén chè hạt sen, không lớn mất bao lâu đã được Đường Phong ăn xong, Mạc Lưu Tô đứng dậy, thò tay tiếp nhận cái chén không, chuẩn bị đem đi rửa, nhưng không ngờ Phi Tiểu Nhã đột nhiên vỗ đầu vai của nàng, Mạc Lưu Tô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, ngã xuống đất.
Phi Tiểu Nhã nắm eo của nàng, làm cho Mạc Lưu Tô dựa vào người của nàng.
Chen một tiếng, cái chén rơi xuống mặt đất.
- Tiểu Nhã ngươi làm cái gì?
Đường Phong quá sợ hãi, vừa định đứng dậy, liền cảm thấy toàn thân vô lực, dưới chân không còn sức, thiếu chút nữa ngã xuống đất, thậm chí cương khí toàn thân cũng không vận được.
Kinh mạch toàn thân Mạc Lưu Tô cũng bị Phi Tiểu Nhã phong kín, tuy có thể nhìn có thể nói, nhưng không thể động đậy, tựa vào ngực Phi Tiểu Nhã nghi hoặc hỏi thăm:
- Tiểu Nhã tỷ tỷ, vì sao làm thế?
Thần sắc Phi Tiểu Nhã có chút bối rối, dù sao lần đầu tiên trong đời làm chuyện này, tay chân có chút luống cuống, nghe hai người hỏi, cảm thấy trong đầu trống rỗng, sững sờ nửa ngày, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, nhìn Mạc Lưu Tô nói:
- Nha đầu Lưu Tô, nghỉ ngơi trước đi, tỷ tỷ sẽ không làm ngươi bị thương đâu.
Vừa nói, đặt Mạc Lưu Tô lên chiếc giường nhỏ, đắp chăn mềm cho nàng xong, lúc này mới xoay người, trong mắt có hai giọt nước mông lung, hít thở thật sâu, từng bước từng bước đến gần Đường Phong.
Đến bây giờ, Đường Phong cũng cảm giác không đúng, nhưng toàn thân vô lực, hơn nữa khí huyết đang chạy lên đầu, thân thể khô nóng muốn bạo động, dưới ánh đèn mông lung, Đường Phong cảm thấy cung chủ đại nhân đẹp mê người hơn bất cứ thời điểm nào.
- Ngươi cho ta ăn dược gì?
Đường Phong dở khóc dở cười.
- Là... Một chút mà thôi!
Phi Tiểu Nhã yếu ớt đáp.
Đâu chỉ một chút, hai bao dược vật kia đều được nàng cho vào chén chè hạt sen kia, dược vật vô sắc vô vị, hơn nữa chè hạt sen có sẵn hương vị khét, cho nên Đường Phong không thể phát hiện. Hơn nữa, hai bao dược vật này, là do Thang Phi Tiếu nhờ Thiết Lạc Hồng luyện chế ra, chỉ cần một chút là có thể làm cho một tráng hán thần trí mơ hồ, tinh trùng thượng não. Cũng chỉ có Đường Phong thể chất đặc thù, cho nên mới chờ đến bây giờ mới phát tác, hơn nữa thần trí vẫn còn thanh tĩnh.
Đổi lại người khác, dù có thực lực Thiên giai hạ phẩm, giờ phút này thần trí đã mê loạn.
Khó phòng nhất chính là người nhà! Đường Phong cảm khái ngàn vạn, hắn đâu nghĩ rằng, nữ nhân bên cạnh mình lại hạ dược mình? Nếu ở bên ngoài, hắn sẽ không dễ dàng trúng chiêu như vậy, cũng chỉ có bọn người Phi Tiểu Nhã, mới có thể vượt qua phòng tuyến tâm lý của hắn.
Trong lỗ mũi phun ra nhiệt khí, Đường Phong cảm thấy toàn thân khô nóng, mùi thơm nữ nhân phiêu đãng trong không khí càng ngày càng rõ ràng, quanh quẩn ở chóp mũi, câu dẫn tâm thần, giống như muốn đem hồn phách của hắn bắt đi.
Mà Phi Tiểu Nhã từng bước từng bước đi tới, càng ngày càng mê người, càng ngày càng chói mắt.
Đi đến bên giường, cung chủ đại nhân duỗi ngón tay run rẩy ra, chạm vào bờ vai Đường Phong, đẩy hắn ngã xuống giường, lập tức quỳ xuống, cưỡi trên người Đường Phong.
Đường Phong cố hết sức chống đỡ thân thể, hai tay bám lấy giường chiếu, cố gắng ngồi dậy, hoảng sợ nói:
- Tiểu Nhã, ngươi. . . Ngươi muốn làm cái gì?
Phi Tiểu Nhã thẹn thùng, khẽ cắn cặp môi đỏ mọng, trên gương mặt đỏ ửng mê người, hai tay tỳ vào lồng ngực của Đường Phong, làm cho hắn không cách nào động đậy được, nhẹ giọng đáp:
- Tiểu Nhã muốn trao thân cho phu quân... Qua tối nay, ta và ngươi sẽ thành phu thê, phu quân, thủ đoạn của Tiểu Nhã tuy đê tiện một chút, nhưng chuyện gì cũng có nguyên nhân, kính xin phu quân thứ lỗi.
Cung chủ đại nhân ngược lại rất trực tiếp, còn chưa động phòng, đã xưng hô là phu thê trước rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đường Phong thở hổn hển, cười khổ nói:
- Tiểu Nhã, ngươi ngàn vạn lần đừng xúc động, thừa dịp ta còn có thể khống chế cảm xúc của mình, nhanh chóng ly khai căn phòng này.
- Vậy không được.
Cung chủ đại nhân vội vàng cự tuyệt.
- Nếu ta ly khai, chẳng phải là tiện nghi cho nha đầu Lưu Tô sao.
- Thiếu gia.
Mạc Lưu Tô nằm trên giường nhẹ giọng nỉ non, âm thanh này hô mê hồn đến cực điểm, làm cho Đường Phong rung động, càng ngày càng mê loạn.
- Chịu đựng ah, Lưu Tô sẽ tới cứu ngươi!
Mạc Lưu Tô động viên Đường Phong.
Tiểu Nhã cười lạnh một tiếng.
- Hôm nay không ai có thể cướp được phu quân trong tay của ta! Nếu nha đầu Lưu Tô ngươi còn dám lên tiếng, ta sẽ đánh ngươi ngất xỉu! Vốn bổn cung chủ không muốn ngươi ở bên cạnh, nhưng chẳng qua cần một người chứng kiến, để cho nữ nhân Bạch Tiểu Lại biết được thủ đoạn của ta.
Nghe những lời này, Mạc Lưu Tô không dám lên tiếng nữa.
- Điều này đúng a.
Đường Phong vội vàng mở miệng nói:
- Lại tỷ đang ngủ bên cạnh, thính lực của nàng chắc chắn sẽ nghe được động tĩnh, Tiểu Nhã ngươi đi nhanh lên, bằng không Lại tỷ sẽ giáo huấn ngươi a.
- Ha ha!
Phi Tiểu Nhã cười rất sảng khoái.
- Nữ nhân kia đã bị tả hữu hộ pháp dẫn đi Tĩnh An thành rồi, phu quân, hôm nay không ai cứu ngươi đâu, ngoan ngoãn nghe lời ta.
Đường Phong như nhìn thấy một nữ sắc lang đang cưỡi trên người mình, điều này làm cho hắn hồi tưởng lại hai năm trước, Lại tỷ khi đó cũng làm giống như thế này, chỉ có điều khi đó mình không lợi dụng lúc người ta khó khăn, cho nên đánh nàng ngất xỉu.
Giờ này ngày này, cung chủ đại nhân lại muốn lợi dụng lúc người ta đang gặp khó khăn rồi.

Vô Thường - Chương #816


Báo Lỗi Truyện
Chương 816/1679