Chương 795: Tĩnh An thành loạn. (Thượng)


Bạch Tiểu Lại nghe vậy, nặng nề gật đầu, hai tay ôm bên hông Bạch Nguyệt Dung, đem đầu vùi vào ngực nàng, chầm chậm chảy nước mắt.
Đợi một lúc sau, Đường Phong mở miệng nói:
- Nguyệt Dung tỷ, ta còn có một chuyện muốn ngươi hỗ trợ. ,
- Chuyện gì?
Bạch Nguyệt Dung ngẩng đầu hỏi.
Là về Lôi Tẩu, đến bây giờ hắn còn chưa trở về, ta đoán chừng hắn đã lạc đường, cũng không biết nên đi chỗ nào tìm hắn, đợi sau khi Bạch Đế thành ổn định trở lại, kính xin rút ra một ít nhân thủ, đi bốn phía tìm hắn một chút, hình dáng của hắn đặc thù, hơn nữa không rành thế sự, lại có thực lực siêu quần, cho nên rất dễ dàng tìm được tin tức.
Chuyện này không thành vấn đề, vị tiền bối này xem như là ân nhân cứu mạng của Bạch Đế thành, phải làm như vậy, nhưng mà... Ngươi xác định là hắn bị lạc đường?
Bạch Nguyệt Dung có chút dở khóc dở cười.
- Tám chín phần mười!
Đường Phong xác định.
Ban đêm nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày thứ hai, rửa mặt hoàn tất, dùng chút điểm tâm, liền có một nguời hạ nhân Bạch gia đến tìm Đường Phong, nói:
- Đường thiếu hiệp, xe ngựa đã chuẩn bị xong, lúc nào lên đường?
- Lại tỷ đâu?
Đường Phong hỏi.
- Thiếu thành chủ đã đợi lâu rồi.
Người nọ đáp.
- Hiện tại đi thôi.
- Mời đi theo ta.
Dưới sự dẫn dắt của hạ nhân Bạch gia, Đường Phong đi vào nơi đặt xe ngựa, vén rèm xe lên, nhìn thấy Lại tỷ ngồi bên trong, thần sắc ảm đạm, nhìn thấy mình cũng cố nặn ra một nụ cười.
Đường Phong đi vào, ngồi xuống cạnh nàng, cầm chặt tay nàng, cũng không biết nên an ủi như thế nào.
Ngoài xe, người hạ nhân Bạch gia hô lớn:
- Đường thiếu hiệp, thiếu thành chủ ngồi vững vàng, chúng ta xuất phát.
Tiếp theo đó có tiếng roi ngựa vang lên, xe ngựa vững vàngchạy về phía trước.
Trong Bạch Đế thành, góc Đông Nam, một thân bạch y, một nữ nhân tiều tụy đứng ở đó, trong mắt đầy vẻ không muốn nhìn xe ngựa dần dần rời đi, trên mái tóc đen nhánh của nàng, đã xuất hiện vài sợi tóc bạc. Hai tay nàng nắm chặt, cắn nhẹ môi, cố gắng không cho nước mắt chảy xuống.
Sau lưng truyền đến động tĩnh, Hạ Thì Vũ cùng Thu Dịch Túy hai người dắt tay nhau đến, lẳng lặng đứng ở sau lưng nàng, qua thật lâu, Hạ Thì Vũ mới nói:
- Nguyệt Dung tỷ, không nên thương tâm, bọn hắn sẽ trở lại.
Thu Dịch Túy nói:
- Tuy Tiểu Lại đi, nhưng vẫn còn hai tỷ muội chúng ta, chúng ta sẽ ở bên cạnh ngươi mà.
Bạch Nguyệt Dung xoay đầu lại, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, nhìn qua hai người nói:
- Đã rất lâu rồi, các ngươi mới xưng hô với ta như vậy.
Hạ Thì Vũ cùng Thu Dịch Túy liếc nhau, cười hì hì nói:
- Đó là bởi vì khi ngươi trở thành thành chủ lúc nào cũng xụ mặt, giống hệt lão thái bà, ta mới không dám xưng hô với ngươi như vậy.
- Nha đầu chết tiệt kia, khẩu khí vẫn như xưa không thay đổi chút nào.
Bạch Nguyệt Dung oán trách trừng mắt với nàng, đúng vậy a, từ khi mình làm thành chủ, mất đi quá nhiều thứ, bất quá hiện tại tao ngộ một hồi trắc trở, những thứ này đã trở lại.
Bên ngoài Bạch Đế thành, trong xe ngựa, Đường Phong nhìn Bạch Tiểu Lại cũng nói một câu giống vậy:
- Chúng ta sẽ trở lại.
- Đúng.
Bạch Tiểu Lại gật gật đầu.
Xe ngựa một đường hướng nam, không đến một ngày, đã ra khỏi phạm vi của Bạch Đế thành, dọc đường lưu lại những rảnh thật sâu, một đường đi tới, Đường Phong không ngừng thả ra thần thức cảm ứng bốn phía, muốn tìm dấu vết của Lôi Tẩu, dùng thực lực Thiên giai hạ phẩm hiện giờ của hắn, còn có cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất , nếu toàn lực khuếch tán thần thức ra ngoài, đủ để cảm ứng được gió thổi cỏ lay trong phạm vi mười dặm. Nhưng dù là vậy, cũng vẫn không tìm được tung tích Lôi Tẩu.
Mấy ngày sau, Đường Phong đành phải buông tha, dù sao Lôi Tẩu là một Linh giai cao thủ, ở thế giới bên ngoài không ai làm gì được hắn. Duy nhất Đường Phong lo lắng là, hắn sẽ hù người khác. Dù sao không ai rãnh rỗi liền mặc quần cộc đủ màu sắc như vậy đi ra ngoài? Hơn nữa Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm của hắn cũng làm cho người ta sợ hãi.
Mấy ngày nay tâm tình ưu thương của Bạch Tiểu Lại cũng dần dần chuyển biến tốt đẹp, hơn nữa Đường Phong tận lực khuyên nàng, cho nên cảm xúc cũng đã khôi phục lại, hai người cười cười nói nói, hạ nhân Bạch gia đánh xe cũng là lão giang hồ, thực lực tuy không cao, nhưng quanh năm vào Nam ra Bắc, kiến thức không ít.
Đường Phong thỉnh thoảng chạy ra ngoài ngồi đánh xe chung với hắn, cùng chè chén một phen, nghe được từ hắn một ít kỳ văn dị sự, bất tri bất giác, xe ngựa đã tiến vào Tĩnh An thành, cách Thiên Tú mười dặm đường.
Lúc này, ba người ly khai Bạch Đế thành đã hơn một tháng, cũng may cước lực của ngựa Bạch Đế thành bất phàm, nếu không không cách nào đến đây nhanh như vậy.
Cách Thiên Tú càng gần, Đường Phong càng là có chút đứng ngồi không yên, bởi vì cho tới bây giờ, hắn cũng không biết nói thế nào với Lại tỷ về Phi Tiểu Nhã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không phải không dám, mà là khó mở miệng, dù sao việc này là mình không đúng. Trước kia có thể kéo dài một chút vì chưa trở về nhà, nhưng đợi về đến Thiên Tú tông, còn có thể dấu giếm được sao? Làm như vậy là không công bằng với Phi Tiểu Nhã.
Khó mỡ miệng, đột nhiên Đường Phong nhớ lại đêm hôm đó lúc nói chuyện với Diệp Dĩ Khô về nam tử khựa đại trượng phu, dám làm dám chịu, lo trước lo sau không quả quyết không phải là chuyện nam tử nên làm.
Trong nhất thời, Đường Phong thật sự có chút hổ thẹn!
Chính mình đem chuyện này làm chìm xuống, hiện tại lại không có dũng khí đối mặt với nó.
Lập tức, sắc mặt Đường Phong nghiêm túc, vẻ mặt thà chết không sờn, con mắt nhìn qua ngoài cửa sổ, hai ngón tay cục xúc bất an vân vê sợi ria mép dưới cằm, giả bộ như không đếm xỉa tới bộ dáng nói:
- Lại tỷ, ta có chuyện muốn nói với ngươi.
Bạch Tiểu Lại đang thưởng thức náo nhiệt ven đường và phong cảnh nên khi nghe Đường Phong nói, quay đầu nhìn hắn, thấy biểu lộ của hắn kỳ quái, nghi ngờ nói:
- Chuyện gì?
- Nhưng khi ta nói ra ta sợ ngươi sẽ đánh ta.
Đường Phong tiếp tục vân vê ria mép của mình.
Bạch Tiểu Lại bật cười nói:
- Lại tỷ ta không phải là mẫu dạ xoa, làm sao lại đánh ngươi? A Phong ta và ngươi đã là người một nhà, có lời gì cứ nói rõ, dù có chuyện gì ta cũng không trách ngươi.
- Thực sao?
Đường Phong xoay đầu lại, hai tay đặt trên đầu gối, làm ra vẻ rất nghiêm chỉnh.
- Tự nhiên là thật.
Bạch Tiểu Lại nghiêm túc gật đầu.
Đường Phong biểu lộ gian nan, đang muốn mở miệng nhận tội, con ngươi Bạch Tiểu Lại đảo một vòng, khẽ cười nói:
- Ngươi muốn nói với ta, là chuyện của ngươi với vị tân cung chủ Đại Tuyết Cung phải không?
Thân thể Đường Phong chấn động, cả người run lên, sau khi run một lát, sắc mặt hổ thẹn rất nhiều, than thở nói:
- Xem ra Lại tỷ đã sớm biết rõ.
Lúc ấy tại Bạch Đế thành, Bạch Tiểu Lại ngay trước mặt Đường Phong đề cập tới danh tự Phi Tiểu Nhã, có thể bị Đường Phong bỏ qua, hiện tại mình và nàng không gặp hai năm nay, không nghĩ tới nàng vẫn biết rõ chuyện của mình đến như vậy.
- Sắc mặt ngươi không tự nhiên và biểu lộ khó mở miệng như vậy, mà ta là người biết rõ tính cách của ngươi, chuyện mà ngươi không dám nói chỉ sợ chỉ có chuyện này, làm sao mà ta không đoán ra chứ?

Vô Thường - Chương #795


Báo Lỗi Truyện
Chương 795/1679