Chương 792: Ngũ Liễu Căn! (Thượng)


Đến cuối cùng, Đường Phong đã say đến bất tỉnh nhân sự, quả thực là rượu không say mà người tự say. Không biết lúc nào, hắn đã lăn ra bàn ngủ say như chết.
Đến thời điểm tỉnh lại, Đường Phong chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng khó chịu một chút, ngoài cửa sổ đã sáng rõ, hơn nữa chính mình lại nằm trên giường, trên người còn đắp một chiếc chăn, trong phòng vẫn tràn ngập mùi rượu, còn có một tia hương thơm nhàn nhạt.
Cái mùi thơm này rất quen thuộc, tràn vào lỗ mũi, Đường Phong cảm thấy tâm thần yên ổn, mở to mắt, quả nhiên nhìn thấy Lại tỷ đang yên vị trên một chiếc ghế không xa, hai cánh tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn qua ngoài cửa sổ, mặt mày lưu chuyển, ánh mắt xa xăm, nhưng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nghe được động tĩnh, Bạch Tiểu Lại quay đầu, cười nói:
- A Phong ngươi tỉnh?
Đường Phong cười cười, một tay với Bạch Tiểu Lại, Bạch Tiểu Lại đứng lên nói:
- Chờ một chút, ta lấy nước ấm đến lau mặt cho ngươi.
- Đến đây.
Đường Phong cố chấp duỗi tay mình ra.
Bạch Tiểu Lại thở dài một tiếng, chậm rãi đi đến bên hắn, khi đi đến bên giường, liền bị Đường Phong kéo lại, một cổ lực đạo truyền đến, Bạch Tiểu Lại kinh hô một tiếng, cả người ngã vào lồng ngực của Đường Phong, bị một tay của hắn nắm hông, một tay phủ sau ót.
Bộ ngực sữa Bạch Tiểu Lại phập phồng, trên khuôn mặt hiện ra một vòng đỏ ửng, nói khẽ:
- A Phong muốn làm gì?
Đường Phong nhếch miệng cười, lộ ra một răng nanh trắng hếu, âm trầm nói:
- Tỷ nói đi?
- Không làm chuyện xấu, hiện tại đang là trời sáng...
Hô hấp của Bạch Tiểu Lại có chút khó khăn, cảm thấy huyết dịch toàn thân như hướng chảy lên ót, nhìn thấy biểu lộ của Đường Phong, làm sao không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì? Lại cảm nhận một cổ khí tức cực nóng trước mặt, càng bất an.
Đường Phong nói:
- Ban ngày thì thế nào? Đóng cửa lại, ở đây phát sinh chuyện gì thì có trời biết đất biết, ngươi biết ta biết mà thôi, chẳng có người thứ ba biết đâu.
- Nhưng chúng ta còn chưa kết hôn, ngươi đã khinh bạc ta như vậy, nếu thật sự kết hôn. . . A.... . .
Lời Bạch Tiểu Lại còn chưa nói hết, cặp môi thơm đã bị dán lại.
Đây chính là xuân sắc đầy phòng a, đem một mỹ nhân biến thành thiếu phụ.
Từ đầu đến cuối, Bạch Tiểu Lại không có giãy dụa, rất lâu sau, nàng mới cắn bờ môi Đường Phong một cái, thừa dịp Đường Phong bị đau liền nhanh như thỏ nhảy ra, kéo dài khoảng cách với hắn, một bàn tay nhỏ bé che ngực nhịp thở gấp gáp, đôi má nóng như đốt, oán trách nói:
- A Phong, hôm nay ngươi đã biết khi dễ ta rồi.
- Hắc hắc
Đường Phong bụm bờ môi bị cắn lại, cười rất đắc ý.
Ủy khuất một lát, lúc này Bạch Tiểu Lại mới thở dài một tiếng, trong lòng nghĩ mình đã gặp khắc tinh rồi, bị nam nhân nhỏ hơn khi dễ, trong lòng như ăn được mật, rất ngọt ngào. Đi đến bên cạnh bàn nâng một chén trà lên, rót một cốc trà nóng còn đang bốc khói, đi đến trước người Đường Phong, sau đó dìu hắn ngồi dậy nói:
- Trước ngươi uống giải rượu đi, ta đi lấy nước nóng lau mặt cho ngươi.
Nằm trên giường một lát, Bạch Tiểu Lại đã đem nước ấm tới, tỉ mỉ dùng khăn nóng lau mặt cho Đường Phong, ôn nhu thay quần áo cho hắn, giúp hắn chải lại mái tóc loạn, giống như một thê tử hiền lương thục đức.
Trong lòng Đường Phong rất hạnh phúc.
- Đi, đệ mang tỷ đi gặp mặt cha mẹ chồng!
Đường Phong hăng hái.
Bạch Tiểu Lại cười nói:
- Bọn họ đã đi.
- Đi?
Đường Phong tiến nhanh về phía trước, nghiêng đầu nhìn Bạch Tiểu Lại hỏi:
- Đi khi nào?
- Lúc hừng đông, họ nói chuyện với tỷ tỷ của ta xong rồi đi.
Bạch Tiểu Lại vừa nói, vừa đi đến bên cạnh bàn cầm lấy một bao đồ, nói:
- Đây là Đường tiền bối cùng Diệp tiền bối trước khi rời đi đưa cho ta bảo chuyển lại cho ngươi.
Đường Phong vội vàng tiếp nhận, mở bao đồ ra xem xét, thấy bên trong có một tín phiệt, còn có một khối linh thạch hạ phẩm năng lượng chưa hao hết, còn có một ít cây và rễ cỏ giống như dược liệu.
Đường Phong mở tín phiệt ra cẩn thận xem xét một lần, trên đó viết rất nhiều lời dặn dò của Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, từng chữ, từng chuyến đi, giống như phụ mẫu cũng không muốn rời đi.
Lời nói tuy không nhiều lắm, nhưng Đường Phong có thể cảm nhận được tình cảm tràn ngập trong đó. Nhất thời khóe mũi của hắn có chút cay cay.
- A Phong...
Bạch Tiểu Lại đi tới, giữ chặt bàn tay hắn, nhưng không biết phải an ủi như thế nào.
- Đi đã đi rồi, bọn họ thật tiêu sái.
Đường Phong cười khổ một tiếng, đem tín phiệt cất giữ cẩn, cất vào trong ngực. Bất quá Đường Phong biết, lần này Đường Đỉnh Thiên cùng Diệp Dĩ Khô tới Bạch Đế thành, tao ngộ Chung Sơn Chung Ảnh, lại đả thương Chung Sơn, Chung Sơn trước khi bỏ chạy mở miệng uy hiếp, hơn nữa Đường gia cùng Chung gia vốn có cừu hận, thù mới hận cũ cùng tính một lượt xuống, có khả năng Đường gia cùng Chung gia sẽ khai chiến.
Lần này nhất định là họ sẽ trở về Linh Mạch Chi Địa, hiệp trợ Đường gia thủ hộ lợi ích của gia tộc. Nếu trở về muộn, Đường gia có thể gặp tổn thất lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Ngày sau sẽ gặp lại, không nên thương tâm.
Bạch Tiểu Lại nhẹ giọng nói.
- Không có, chỉ hơi phiền muộn mà thôi.
Bạch Tiểu Lại nhìn vào mắt hắn thấy có chút ửng đỏ, Đường Phong nói:
- Ở ngoài sáng quá, là chói mắt ta, bất quá loại cảm giác này... Cũng không tệ lắm.
Nói đến đây hắn mới nhớ là hắn vẫn chưa gọi họ một tiếng phụ mẫu, thật là đáng tiếc, bất quá... Lần sau gặp lại, nhất định mình sẽ gọi.
Quay đầu nhìn trong bao quần áo có một khối tinh thạch, Đường Phong nhịn không được thở dài một tiếng, thứ đồ này, có thể bọn họ chỉ còn lại một khối, hẳn bọn họ muốn lưu lại cho hắn tu luyện, nhưng bọn họ lại không nghĩ đến, trong Mị Ảnh không gian của mình đâu chỉ có một khối linh thạch cấp thấp? Lần trước bên trong thạch quật, mình tổng cộng kiếm được hai trăm bốn mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch bảy mươi tám khối, ba khối cao cấp linh thạch, hơn nữa trước khi trước khi đi vào thạch quật cũng kiếm được năm mươi khối hạ phẩm linh thạch, khoản tài phú này, dù là nhưng gia tộc trong Linh Mạch Chi Địa, chỉ sợ không có được.
Chỉ là, Đường Phong vốn muốn để mấy ngày nữa sẽ đem chuyện này nói với Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, thuận tiện cho bọn họ một ít linh thạch tu luyện, nào biết rằng bọn họ đi nhanh như vậy, ngay cả tạm biệt cũng chưa nói.
Còn có hai quả Băng Nguyên Quả, vốn là đồ vật mà Đường Phong chuẩn bị cho Tuyết Nữ, cũng chưa kịp cho nàng.
Đem khối hạ phẩm linh thạch được phụ mẫu ban cho cẩn thận từng li từng tí thu vào Mị Ảnh không gian, an trí trong góc, Đường Phong mới đem ánh mắt nhìn về phía cây cỏ và rễ cây giống dược liệu kia, liếc mắt nhìn, Đường Phong vui mừng quá đỗi, vội vàng triệu hoán Linh Khiếp Nhan hỏi:
- Nha đầu nha đầu, thứ này có phải là Ngũ Liễu Căn hay không?
Linh Khiếp Nhan oán trách nói:
- Thời điểm cần dùng mới gọi người ta, sao ngươi không đi hỏi Lại tỷ của người đi? Vừa rồi các ngươi tình ý nồng đậm, thiếu chút nữa làm bẩn con mắt trong sáng của bổn cô nương.

Vô Thường - Chương #792


Báo Lỗi Truyện
Chương 792/1679