Chương 790: Nguyên nhân gây ra thảm biến Thiên Tú. (Hạ)


Nói đoạn chuyện cũ này, Đường Đỉnh Thiên nhịn không được nở nụ cười, hai người ôm bụng cười thoải mái.
- Hai người các ngươi, chớ lấy chuyện cũ giễu cợt ta.
Diệp Dĩ Khô dậm chân liên tục.
Đường Đỉnh Thiên nói:
- Đây không phải giễu cợt, Diệp nhi, ngươi vì ta cho nên mới đi ăn trộm như thế, trong lòng rất vui mừng, nhân sinh cưới được người vợ như vậy, ta còn mong gì nữa.
Đường Phong gật đầu nói:
- Khó trách.
- Ta nghĩ mãi cũng không rõ ngươi trộm nhiều linh đan diệu dược như vậu làm gì, mới bắt đầu còn tưởng ngươi hứng thú, nguyên lai là vì cứu người.
- Nếu không phải là như thế, ta còn lâu mới làm chuyện này.
Diệp Dĩ Khô thở dài một tiếng, nghĩ lại ngày xưa thật kinh khủng a.
- Nếu không phải vì đắc tội quá nhiều tông môn, ta cũng không mất nhiều năm như vậy mới dám trở về Thiên Tú nhìn ngươi, ta sợ làm lộ ra quan hệ giữa ta với ngươi, sẽ mang đến tai nạn cho Thiên Tú và ngươi.
Ngẫm lại, nhiều tông môn bị Diệp Dĩ Khô lấy trộm linh đan diệu dược không căm tức sao? Nếu lúc ấy bị bọn họ biết được Đường Phong cùng Tuyết Nữ có quan hệ, chỉ sợ không mất nửa tháng, Thiên Tú sẽ bị người ta diệt môn, Đường Phong cũng gặp nạn theo.
Cũng chính vì nàng là đạo tặc thành danh, nên khi nàng tiến vào Đại Tuyết Cung, đã gặp phải Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích.
Suốt năm năm sau, Đường Đỉnh Thiên được Diệp Dĩ Khô hết lòng chăm sóc, mới tỉnh lại, về sau Đường Đỉnh Thiên mang Diệp Dĩ Khô tiến vào một nơi, đem ra một ít thứ hắn tư tàng.
Những vật này đều do Đường Đỉnh Thiên mang ra khỏi gia tộc lúc chạy trối chết, trong đó có hai mươi khối linh thạch cấp thấp cùng một ít đan dược, đều do gia tộc hắn chuẩn bị lúc đi ra thế giới bên ngoài, bất quá hắn không đụng tới, hơn nữa mang trên thân thể rất bất tiện, liền tìm địa phương cất giấu.
Sau khi lấy những thứ này, Đường Đỉnh Thiên bất đầu bế quan chữa thương. Chỉ có điều năm năm nay hắn không nhúc nhích, thực lực bản thân không tăng không giảm, lại thêm thương thế đau nhức, cho nên tu luyện rất vất vả.
Bất quá khi đó lại có hi vọng, có hai mươi khối linh thạch cấp thấp cùng một ít đan dược tương trợ, thực lực của Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô tăng lên nhanh chóng.
Thẳng đến lúc đó, Diệp Dĩ Khô mới từ trong miệng Đường Đỉnh Thiên biết được thân phận chân thật của hắn, mà Đường Đỉnh Thiên cũng mới biết, chính mình hôn mê lâu như vậy mà đã có hậu nhân. Bất quá khi đó không phải là thời cơ tốt nhất đi tìm Đường Phong, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô cũng không cách nào ly khai cực bắc Băng Hàn Chi Địa, bởi vì mỗi ngày Diệp Dĩ Khô phải giúp hắn trị thương.
Thẳng đến hai năm trước, thực lực hai người tăng nhanh, trước sau đột phá Linh giai, bệnh tình của Đường Đỉnh Thiên được tiêu trừ không còn.
Tất cả những điều này là nhờ hai mươi khối linh thạch cấp thấp tương trợ, ở thế giới này, nếu không có loại bảo bối này tương trợ, chỉ sợ Tuyết Nữ không cách nào đột phá đến Linh giai, dù sao trình độ linh khí thật sự quá kém, căn bản không thỏa mãn điều kiện tấn chức Linh giai.
Đến Linh giai, tuy thực lực còn chưa vững chắc, không cách nào trở về gia tộc báo thù, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô nhịn không được nên đi tìm Đường Phong, vài chục năm không gặp, hai người đều muốn biết hài tử đã lớn như thế nào rồi.
Đáng tiếc hai người mới từ cực bắc Băng Hàn Chi Địa đi ra, chợt nghe đến Huyết Ma Đường Phong của Thiên Tú, hơn nữa nghe được tin Đường Phong bị Thiết Phong Cốt đánh chết.
Tin dữ truyền đến, Diệp Dĩ Khô thiếu chút nữa ngất đi.
Dưới sự phẫn nộ, Đường Đỉnh Thiên đơn thương độc mã giết đến tận Vạn Thú Môn, diệt môn Vạn Thú Môn, đến thời khắc cuối cùng, mới từ trong miệng Thiết Phong Cốt biết được tin tức Đường Phong còn sống, bất quá đã muộn, tông môn đã bị tiêu diệt, còn có thể làm gì bây giờ?
Đường Phong còn sống, tin tức này đối với họ mà nói là tin tức cực tốt, nhưng người tham gia vây quét Đường Phong thì không thể tha, cho nên Lôi Kinh Thành cùng Nguyệt Cô Minh chết không oan uổng, Tư Không Thúy do Tuyết Nữ hạ thủ nên nhặt được một mạng.
Về sau hai người cũng không đi tìm Đường Phong, bởi vì hài tử đã phát triển, bọn họ không dám quấy rầy, cho nên trở lại Băng Hàn Chi Địa củng cố tu vi, thẳng đến gần một năm trước, Diệp Dĩ Khô quay về Thiên Tú, trùng hợp đụng Thang Phi Tiếu, mới đưa nàng đến Ô Long Bảo, cùng Đường Phong tương kiến.
Nhưng khi đó, nàng đâu dám nhận thân? Chỉ có thể dùng thân phận cô cô tiếp xúc với Đường Phong, chiếu cố hắn, quan tâm hắn.
Sau chuyện Đại Tuyết Cung, Diệp Dĩ Khô liền đi Phiêu Linh đế quốc, thuận tiện dẫn theo Đường Đỉnh Thiên vừa mới xuất quan, đi Thiên Tú chuẩn bị tương kiến với Đường Phong. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhưng khi đến Thiên Tú, mới biết Đường Phong đã đi Bạch Đế thành. Thật là oan uổng, bởi vì thời điểm hai người từ cực bắc Băng Hàn Chi Địa đi Thiên Tú cần đi ngang qua phạm vi Bạch Đế thành, cách chỗ Đường Phong rất gần.
Ở lại Thiên Tú chờ mấy ngày, mãi vẫn không thấy Đường Phong trở lại, Đường Đỉnh Thiên sốt ruột muốn gặp nhi tử, hơn nữa năm đó có gút mắt tình cảm với Bạch Nguyệt Dung, liền dẫn Diệp Dĩ Khô đến Bạch Đế thành.
Nhưng hai người không nghĩ tới, lúc đến Bạch Đế thành lại đụng phải người Chung gia, vừa vặn giúp Đường Phong và Bạch Nguyệt Dung một đại ân, đúng là vô tâm cắm liễu liễu xanh um a.
Nếu không gặp Đường Đỉnh Thiên cùng Diệp Dĩ Khô, đoán chừng Đường Phong đã chết tại Bạch Đế thành, tổn thương vô số, đến lúc đó cho dù hắn mang theo Bạch Tiểu Lại trốn vào trong Bạch Đế Bí Cảnh, có thể trốn được nhất thời, nhưng có thể trốn được cả đời sao? Trừ phi đợi ngày sau tu luyện tới Linh giai, hắn mới có thể đi ra khỏi Bạch Đế Bí Cảnh.
Nói chuyện với nhau một lúc, đêm đã khuya, trong phòng đầy bình rượu ngổn ngang lộn xộn. Thành thật nói chuyện với Đường Đỉnh Thiên, đem toàn bộ chuyện mười mấy năm nay nói cho Đường Phong nghe, chính là sợ hắn trách mình.
Nhưng khi Đường Phong nghe được những lời này, cũng thông cảm với bọn họ, lúc ấy bọn họ không muốn rời xa mình mà giữ lại bên người, nhưng Băng Hàn Chi Địa quá lạnh, lúc đó mình làm thế sao sống sót?
- Nói như thế nào thì cũng là chúng ta sai, cho nên ngươi trách chúng ta cũng được, hận chúng ta cũng thế, đây là chuyện thường tình. Nhưng có một điểm không thể chối bỏ, ngươi là hậu nhân của Đường gia.
Đường Đỉnh Thiên nhìn qua Đường Phong nghiêm mặt nói.
Đường Phong gật gật đầu, làm sao hắn không rõ điểm này chứ? Ban ngày chỉ nhìn ánh mắt Đường Đỉnh Thiên, mình đã hiểu ý tứ muốn nói trong đó, nguyên nhân trong đó chính là do huyết dịch đang chảy trong thân thể nói cho hắn biết.
Sau khi nhắc lại những chuyện cũ, tâm tình hai người Đường Đỉnh Thiên cùng Diệp Dĩ Khô buông lỏng không ít, đã bỏ xuống được tảng đá đang đè nặng trong lòng.
- Chuyện trước kia đã qua, ta không trách các ngươi, các người đừng để ý quá nhiều.
Đường Phong cười cười, mở miệng an ủi.
Nhưng mà, biểu hiện Đường Phong càng kiên cường, càng hiểu chuyện, càng làm Đường Đỉnh Thiên cùng Diệp Dĩ Khô áy náy, loại áy náy này, cả đời cũng không thể đền bù được, bởi vì khi hài tử họ không chiếu cố được gì, điều này đối với người làm cha làm mẹ, chính là một thất bại cực lớn.

Vô Thường - Chương #790


Báo Lỗi Truyện
Chương 790/1679