Chương 789: Nguyên nhân gây ra thảm biến Thiên Tú. (Thượng)


Càng như vậy, cao tầng Thiên Tú càng cảm thấy Đường Đỉnh Thiên có ý đồ không thể để người ta biết, thêm nữa không muốn Diệp Dĩ Khô rời đi, một đám người liền giả bộ đáp ứng thỉnh cầu Diệp Dĩ Khô, đồng thời vây Đường Đỉnh Thiên, muốn bắt được hắn, tìm hiểu thân phận của hắn, xem xét hắn có mục đích gì.
Đường Đỉnh Thiên lúc ấy thân là Thiên giai thượng phẩm cao thủ, lại có thần binh tương trợ, sức chiến đấu không giống bình thường, nếu như bị thương, cao tầng Thiên Tú không có khả năng đánh lại hắn.
Nhưng hắn đã bị Bạch Nguyệt Dung gây thương tích, vẫn chưa khôi phục, thực lực bản thân không phát huy được một nửa. Mọi người Thiên Tú thấy hắn là cao thủ, ra tay tự nhiên không chút lưu tình, chiến đấu một phen, Đường Đỉnh Thiên bị một người của Thiên Tú một kiếm đâm xuyên tim.
Một kiếm này, làm cho mọi người của Thiên Tú phát mộng.
Diệp Dĩ Khô cấp tốc chạy đến thấy một màn này, cả người sụp đổ, đánh mất lý trí. Thần binh Thủy Hàn Kiếm cảm nhận được phẫn nộ của chủ nhân, nó liền bạo phát, thủ hộ chi linh biến hóa, dùng thần binh chi uy, sử dụng thân thể Diệp Dĩ Khô đại khai sát giới. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Khấp Huyết Thần Thương bị Thủy Hàn Kiếm ảnh hưởng, đồng dạng biến ảo thành Giao Long, khu động thân thể Đường Đỉnh Thiên trợ giúp Diệp Dĩ Khô.
Đêm hôm đó, cả Thiên Tú máu chảy thành sông, thi chất thành núi.
Có thể nói, lúc ấy người giết chóc tại Thiên Tú không phải là Diệp Dĩ Khô và Đường Đỉnh Thiên, một người tinh thần đã sụp đỗ, một người trọng thương hôn mê, căn bản không cách khống chế thân thể của mình, làm ra một màn này, chỉ có Thủy Hàn Kiếm cùng Khấp Huyết Thần Thương mà thôi.
Sau khi thần binh nhận chủ, liền tâm linh tương thông với chủ nhân, suy nghĩ trong lòng chủ nhân, sẽ trở thành phương hướng hành động của chúng.
Âm thanh Đường Đỉnh Thiên trầm thấp, cũng có một ít áy náy, uống một hớp rượu nói:
- Lai lịch thảm biến Thiên Tú! Chính là một hồi tai bay vạ gió.
Tuyết Nữ nghe được sắc mặt có chút trắng bệch, dù sao nàng vốn là đệ tử Thiên Tú, mặc dù không phải mình muốn, nhưng đều chết trong tay của mình, giết vô số đồng môn cùng sư trưởng. Những năm gần đây, nàng rất áy náy, mỗi lần ngủ luôn bị ác mộng làm tỉnh giấc.
Thiên Tú thảm biến, thực lực Thiên Tú tông giảm lớn, mấy đại đệ tử còn sót lại cũng biết mình sai, nản lòng thoái chí phía biến mất không thấy nữa, đem tất cả cục diện rối rắm đều ném cho Bạch Tố Y và các nhị đại đệ tử.
Đường Phong nghe được thổn thức không thôi, Thiên Tú thảm biến nguyên lai là như vậy, bởi vì hai kiện thần binh bạo phát mà xảy ra giết chóc.
Trách không được ngày sau Diệp Dĩ Khô đem mình còn trong tã lót đưa về Thiên Tú, Lâm Nhược Diên lại nguyện ý nuôi mình. Bởi vì tất cả mọi người biết rõ, sai không phải là ở Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô, nếu là lúc ấy cao tầng Thiên Tú có thể lại rộng rãi một ít, cũng không phát sinh chuyện này.
Nửa đêm đó, Diệp Dĩ Khô cuối cùng phục hồi tinh thần, trong lòng áy náy không chịu nổi, thậm chí muốn chết đi, nhưng khi đó, nàng đang mang bầu, vì hài tử trong bụng mà suy nghĩ, nàng không thể chết như vậy.
Hơn nữa, thời điểm tuyệt vọng nhất, nàng phát hiện Đường Đỉnh Thiên bị một kiếm đâm xuyên ngực vẫn chưa chết, xem xét cẩn thận thì biết do Khấp Huyết Thần Thương thủ hộ tâm mạch Đường Đỉnh Thiên, vội vàng dùng toàn bộ công lực của bản thân, đóng băng thân thể Đường Đỉnh Thiên, giữ lại một tia sinh cơ cho hắn.
Bất quá dùng thực lực lúc ấy của Tuyết Nữ, chỉ có thể làm được một bước này, nếu không tìm được cách cứu Đường Đỉnh Thiên, Đường Đỉnh Thiên phải chết không thể nghi ngờ.
Rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể mang theo Đường Đỉnh Thiên đang hôn mê, tiến vào Băng Hàn Chi Địa, dùng hàn khí tăng cường công lực bản thân, duy trì tính mạng cho Đường Đỉnh Thiên.
Cũng may Đường Đỉnh Thiên mạng lớn, hơn nữa một kiếm của cao tầng Thiên Tú cũng chưa đâm vào tim, nếu không có làm cách nào cũng không thể cứu.
Mấy tháng sau, Diệp Dĩ Khô sinh hạ một đứa con, gọi là Đường Phong, mà khi đó Đường Đinh Thiên vẫn chưa tỉnh dậy. Bất quá trong hoàn cảnh giá lạnh này, làm sao một hài tử mới sinh có thế sống được? Mà trên thế gian này ngoài Thiên Tú ra, Diệp Dĩ Khô không biết phó thác cho ai.
Rơi vào đường cùng, chỉ có thể đem hài tử mang đến Thiên Tú tông, giao cho Lâm Nhược Diên người ngày thường có quan hệ tốt nhất với mình nuôi dưỡng. Loại lựa chọn bất đắc dĩ này, đối với một người mẹ mà nói là một lựa chọn tàn khốc, nhưng Tuyết Nữ lúc ấy, ngoài làm như thế đầu còn lựa chọn nào khác.
Dù Đường Phong ở lại Băng Hàn Chi Địa và được nàng thủ hộ, dùng thân thể yếu ớt của một hài tử, chỉ sợ sống không được mấy ngày sẽ bị đông cứng mà chết.
Dù đau lòng, nhưng đây là biện pháp duy nhất bảo vệ tính mạng Đường Phong. Vì quyết định này mà chỉ trong mấy tháng đầu tóc của Diệp Dĩ Khô biến thành màu trắng, cho nên mới có bộ dạng như bây giờ.
Sau khi đưa Đường Phong đi, Diệp Dĩ Khô bất chấp thương tâm, nàng chú tâm vào việc cứu vớt Đường Đỉnh Thiên, băng hàn chi khí ở đây có tác dụng rất tốt với công pháp của nàng, trải qua mấy tháng cố gắng, cuối cùng Diệp Dĩ Khô đã đem tính mạng của Đường Đỉnh Thiên cứu trở lại, bất quá hắn vốn đã bị Bạch Nguyệt Dung đánh trọng thương, sau lại bị cao tầng Thiên Tú đâm bị thương, mất hơn nửa cái mạng, cho nên hắn vẫn một mực không tỉnh.
Sau đó vài năm, một mặt Diệp Dĩ Khô cố gắng tu luyện, một mặt đi khắp nơi tìm danh y, mong tìm được cách cứu Đường Đỉnh Thiên, trời không phụ lòng người, cuối cùng nàng từ trong miệng một danh y lánh đời tìm được một loại phương pháp cứu chữa, nhưng phương pháp này cần đại lượng linh đan diệu dược và thực lực thâm hậu làm hậu thuẫn.
Thực lực không phải là loại nói có là có, mà cần thời gian dài tu luyện tích lũy. Về phần linh đan diệu dược, Diệp Dĩ Khô không có bao nhiêu ngân lượng, mà cũng mua không nổi, huống chi loại vật từ trước tới nay đều được các tông môn bí mật cất giữ, người khác cho dù có tiền cũng không mua được.
Rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể dựa vào thực lực bản thân cao thâm mạnh mẽ xông vào tông môn người khác, lấy trộm đủ loại linh đan diệu dược trong các tông môn, cho Đường Đỉnh Thiên phục dụng.
Cũng chính khi đó, Diệp Dĩ Khô trở thành danh hào đạo tặc mới nổi, tất cả mọi người chỉ biết nàng có thực lực siêu quần và một đầu tóc bạc, mái tóc trắng như tuyết nên xưng hô nàng là Tuyết Nữ, nhưng không ai biết rõ thân phận thật sự của nàng.
Trong nhất thời, tất cả đại tông môn trên giang hồ đều lo sợ bất an, sợ đạo tặc vô sỉ này quang lâm tông môn của mình, cho nên đan dược của các tông môn được cất dấu rất kỹ, danh tiếng Tuyết Nữ , giống như Huyết Ma ngày nay, người gặp người đánh, mặc dù là thế nhưng không ai có thể ngăn cản bộ pháp của Diệp Dĩ Khô.
Từ trước tới nay, nếu không bị người khác phát hiện thì thôi, liền cầm linh đan diệu dược rời đi, nếu bị phát hiện, ít nhất cũng sẽ phát sinh đại chiến, bất quá trên tay nàng, cho tới bây giờ chưa giết qua ai bao giờ, bởi vì Diệp Dĩ Khô biết rõ mình trộm linh đan diệu dược của người ta là không đúng, nếu như giết người, lương tâm nàng sẽ bị cắn rứt.

Vô Thường - Chương #789


Báo Lỗi Truyện
Chương 789/1679