Chương 787: Con có hận chúng ta không? (Hạ)


Đường Phong đứng dậy, đi tới bên bàn, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Khô đứng cách đó không xa, dưới ánh nến lờ mờ, một đạo ánh mắt tang thương, một đạo ánh mắt nhuệ khí và một đạo tràn ngập áy náy cùng vui mừng, trong đó có một đạo mang theo ý tứ thăm dò hỏi thăm.
Tuyết Nữ bị kẹp ở giữa, nhìn Đường Phong, lại quay đầu nhìn Đường Đỉnh Thiên, lén lút trừng mắt với hắn, lúc này Đường Đỉnh Thiên mới thu hồi ánh mắt, khẽ cười nói:
- Xem ra Phong nhi biết rõ chúng ta sẽ tới, cho nên mới chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ.
Tuyết Nữ nghe vậy khẽ giật mình, lúc này mới phát hiện trên bàn đã được bày sẵn vài bình rượu ngon.
Thở dài một tiếng, Tuyết Nữ nói:
- Ngồi đi.
Chuyện cho tới bây giờ, nàng cũng biết Đường Phong đang chờ đợi, chờ đợi lời giải thích của nàng.
Đợi đến lúc Đường Đỉnh Thiên cùng Tuyết Nữ ngồi xuống, Đường Phong mới ngồi xuống.
- Phong nhi...
Tuyết Nữ mở mồm, trong nhất thời không biết nên nói từ đâu.
- Người cùng chúng ta...
- Ta sẽ nói.
Đường Đỉnh Thiên ngắt lời Tuyết Nữ, có vài thời điểm nữ nhân xử sự không quả quyết, mà Đường Đỉnh Thiên lại biết, Đường Phong là một nam nhân kiên cường.
Lại nói, không quả quyết còn không bằng nói tất cả cho hắn minh bạch, như vậy hắn sẽ dễ tiếp nhận một chút.
Thò tay cầm một vò rượu, xé giấy, mùi rượu tràn ngập phòng, Đường Đỉnh Thiên đem vò rượu này để trước mặt Đường Phong, chính mình lại cầm một vò rượu khác, đưa lên trước mặt, như có ý chào với Đường Phong.
Đường Phong xoa bóp cái mũi, cũng ôm lấy vò rượu của mình, hai người đồng thời giơ lên, sau đó uống ừng ực, rượu vào miệng, nóng rát sảng khoái, trôi vào cổ họng, chui xuống bụng, toàn thân ấm áp.
Tuyết Nữ ngồi bên cạnh rất nóng vội, muốn ngăn cản Đường Phong uống rượu, nhưng thời điểm này không phải lúc ngăn cản thời cơ tăng tiến cảm tình của hai người, khẽ cắn môi, tự mình cầm lấy một vò.
Tốt xấu gì cũng là Linh giai cao thủ, Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô cũng không thua kém đấng mày râu, mặt không đổi sắc, mặc dù uống chậm hơn Đường Phong và Đường Đỉnh Thiên một chút, nhưng lại cùng uống xong một lúc với họ.
- Sảng khoái!
Đường Đỉnh Thiên cười lớn một tiếng, đem vò rượu không để một bên, lại cầm một vò khác, lại rót. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đường Phong cũng cười một tiếng, cầm lấy một vò khác.
Tuyết Nữ lau lau khóe miệng, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Tốt, hôm nay lão nương liều mình bồi quân tử, xem ta say trước hay các ngươi say trước!
Dứt lời, rất phóng khoáng, tiện tay cầm vò thứ hai.
Liên tiếp uống chín vò, mỗi người ba hũ, gọn gàng như lưu thủy hành vân, không kéo dài chút nào.
Đường Phong cảm thấy bụng căng lên, nhiều lắm chỉ có thể uống tiếp một vò, ngược lại Đường Đỉnh Thiên không sao cả, mặt không đổi sắc, bụng cũng không lớn, quả thực giống như cái động không đáy, không biết số rượu kia hắn để vào đâu.
Mà Tuyết Nữ, khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt hiện ra thủy quang, quyến rũ động lòng người.
Đây là uống rượu thuần túy, không có người nào vận công bức rượu ra ngoài cơ thể, Tuyết Nữ là Linh giai cao thủ, thân là nữ nhân có thể hào phóng như vậy thật là khó có được.
Một nhà ba người, lần đầu tiên gặp mặt lại dùng phương thức này đoàn tụ, có thể nói chỉ cái nhà này mới làm thế, đúng là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả.
Động tác Đường Đỉnh Thiên trì hoãn một chút, nhìn qua Tuyết Nữ ân cần nói:
- Ngươi uống ít một chút.
Tuyết Nữ thò tay bụm đôi má nóng hổi của mình, còn đâu hình dáng phụ nhân đoan trang nữa? Hiện tại chỉ còn lại bộ dáng thiếu nữ đáng yêu. Nghe Đường Đỉnh Thiên nói vậy nàng cũng gật đầu.
Xoay đầu lại, Đường Đỉnh Thiên nhìn Đường Phong, mở miệng nói:
- Hôm nay, chúng ta dùng thân phận nam nhân để nói chuyện.
Đường Phong gật đầu nói:
- Được.
- Trước khi nói với ngươi những chuyện này, ta muốn hỏi ngươi một câu.
Sắc mặt Đường Đỉnh Thiên nghiêm túc đến cực điểm, thấp giọng nói:
- Ngươi hận chúng ta không? Thành thật trả lời đi.
Đường Phong cẩn thận suy nghĩ, cau mày nói:
- Lúc trước có một chút, nhưng hiện tại không có, bởi vì các ngươi đã đứng trước mặt ta.
Đường Đỉnh Thiên cười ha hả, trên miệng nói:
- Tốt, tốt! Hận chúng ta là đúng! Dù chỉ một chút, chỉ cần trong lòng có hận là được. Nếu là ta khi bị người sinh ra mình vứt bỏ mười tám năm, chỉ sợ ta sẽ hận đến cực điểm, bởi vì trong lòng có chờ mong, mới có hận, nếu không chờ mong, hận làm gì? Ngươi hận chúng ta, đã nói lên ngươi quan tâm chúng ta, hi vọng nhìn thấy chúng ta. Nếu như ngươi nói không hận, chúng ta sẽ không còn ngồi ở đây nữa.
Đường Phong sững sờ, không khỏi cười khổ một tiếng, không nghĩ tới chỉ một câu nói, liền có thể làm cho hắn sinh ra cảm khái đến như vậy.
- Ngươi muốn biết, ta sẽ nói cho ngươi biết, kể cả vì cái gì mà chúng ta lại mặc kệ ngươi mười bảy mười tám năm không hỏi đến.
Đường Đỉnh Thiên nói thế, có thể nhìn ra được, hắn đã bỏ được tảng đá lớn trong lòng xuống, sau khi nghe được câu trả lời, hắn liền minh bạch, hài tử của mình hiểu chuyện hơn bất cứ kẻ nào rất nhiều.
Đường Đỉnh Thiên còn chưa kịp nói, nước măt Tuyết Nữ đã rơi xuống, nhẹ giọng khóc thút thít, duỗi tay nắm chặt tay Đường Phong nói:
- Phong nhi, chúng ta thực xin lỗi ngươi, ngươi không nên trách hắn, muốn trách thì trách ta, khi ta sinh ra ngươi thì hắn vẫn còn hôn mê, thẳng đến vài năm sau mới tỉnh lại, là ta đã đem ngươi khi còn nằm trong tả lót đưa đến Thiên Tú.
Đường Phong nắm chặt cánh tay lạnh buốt của Tuyết Nữ, lắc đầu, an ủi nói:
- Không có việc gì, ta đã lớn rồi.
Đường Đỉnh Thiên thở dài một tiếng, buồn bực uống một hớp rượu, mở miệng nói:
- Diệp nhi, trước hết để ta nói xong đã.
Lúc này Tuyết Nữ mới thu hồi tay mình, lau sạch nước mắt trên mặt, lẳng lặng ngồi yên một chỗ, Đường Phong thu liễm tâm thần, cẩn thận lắng nghe.
Mọi người ở đây đều lắng nghe âm thanh chậm rãi êm tai của Đường Đỉnh Thiên.
Nguyên nhân là, đúng như Đường Phong suy đoán, năm đó khi thần binh xuất thế trong Linh Mạch Chi Địa nằm ở phần bụng Khúc Đỉnh Sơn, rất nhiều gia tộc trang đoạt nhưng Đường gia lẵng lặng đắc thủ, đáng tiếc thế gian không có tường nào là không lọt gió, không biết là nguyên nhân gì, tin tức lộ ra, truyền vào tai Chung gia.
Đường gia ở trong Linh Mạch Chi Địa kia, là một thế lực không nhỏ, nhưng cũng không lớn, ít ra nhỏ hơn Chung gia một chút. Một kiện thần binh hấp dẫn, đã đủ để Chung gia mạo hiểm.
Đại chiến xảy ra, song phương tử thương vô số, Đường gia chết mất một Linh giai cao thủ, tổn thất thảm trọng, bất quá Chung gia cũng không kiếm được chỗ tốt gì.
Đường gia vốn có ba vị Linh giai, chết mất một người, còn hai vị, mà Chung gia đã có sáu vị, thực lực áp đảo, Chung gia xem như chiếm thế thượng phong, nếu như Chung gia quyết tâm muốn tiêu diệt Đường gia, cũng không phải không có khả năng, nhưng nếu hai vị Linh giai còn lại của Đường gia phản công, nhất định Chung gia sẽ thương vong vô số, nếu cùng đồng quy vu tận với Linh giai cao thủ Chung cũng là chuyện có thể.
Hơn nữa sau khi thần binh Khấp Huyết biến mất không thấy, lúc này Chung gia mới dừng tay, bất quá phần thù hận này đã kết. Đã kết thù, tự nhiên Chung gia muốn trảm thảo trừ căn, đáng tiếc không tìm được cơ hội phù hợp, dù sao Đường gia còn lại hai vị Linh giai, vẫn còn một ít lực uy hiếp, chỉ có thể chèn ép sự phát triển của Đường gia.

Vô Thường - Chương #787


Báo Lỗi Truyện
Chương 787/1679