Chương 786: Con có hận chúng ta không? (Thượng)


Duy nhất làm cho Đường Phong lo lắng chính là Lôi Tẩu.
Tên này ban ngày đuổi theo Chung Sơn, Chung Ảnh, cho tới bây giờ cũng không trở lại, không biết hắn đuổi theo chiến đấu với địch nhân hay là bị lạc đường đây.
Bất quá Đường Phong đoán là khả năng thứ hai lớn hơn, trong nội thành Bạch Đế thành hắn còn lạc, chớ đừng nói chi ra khỏi Bạch Đế thành, nếu thật là như vậy, muốn tìm rất khó.
Thiên hạ to lớn, ngày sau Đường Phong biết tìm Lôi Tẩu ở nơi nào? Tên này cầm Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm, thân là Thất giai hóa hình linh thú, một khi bị người ta nhìn ra đầu mối, chỉ sợ sẽ sinh ra đại phiền toái. Nói không dễ nghe, toàn thân của hắn là bảo bối, nhất là Thất giai nội đan, ai nhìn thấy cũng đỏ mắt. Bất quá hiện tại lo lắng cũng không làm nên chuyện gì, hắn tốt xấu gì cũng là Linh giai, đến câp độ này, người có thể gây tổn thương cho hắn rất ít, mà muốn giết hắn là cũng không dễ. Chỉ có thể mong Ngưu huynh tìm được đường trở về Bạch Đế thành.
Ban đêm khi đang nghỉ ngơi trong phòng khách, Đường Phong hồi tưởng lại nhưng chuyện phát sinh sau khi mình đến thế giới này, bắt đầu từ trai giả gái, phát triển đến mức giang hồ phong tặng danh hiệu Huyết Ma Đường Phong, không khỏi cảm khái một tiếng tạo hóa trêu người.
Lại nói, hai năm trước, Đường Phong biết được thân thế của cỗ thân thể này của mình, đó chính là nhi tử của Diệp Dĩ Khô.
Bất quá thời điểm gặp lại, nàng không dám nói gì, mà chỉ dùng cách xưng hô cô cô để gọi nhau, nghĩ đến, nàng cũng áy náy cùng sợ hãi, thân là mẫu thân, mười mấy năm qua mặc kệ nhi tử của mình không hỏi đến, trong nội tâm làm sao không day dứt chứ, làm gì có tư cách làm mẫu thân của người ta? Nếu Đường Phong phản nghịch một chút, ở trước mặt mắng nàng thì sao, cho nên nàng sợ hãi, không dám nói ra thân phận của mình, mà dùng thân phận cô cô để bảo hộ Đường Phong.
Chỉ là Đường Phong không ngờ, cổ thân thể của mình không phải cô nhi, mà song thân đều tại thế! Sau khi Đường Phong đến Bạch Đế thành, Đường Phong mới biết được danh tự Đường Đỉnh Thiên, nếu không Bạch Nguyệt Dung nhận lầm, chỉ sợ đến bây giờ hắn cũng không biết.
Suy nghĩ miên man, những chuyện xảy ra mấy năm nay cứ rõ mồn một như mới ngày hôm qua.
Đường Phong nhớ tới, lúc trước mình đại náo địa bàn Cự Kiếm Môn. Khi đó mình đem Lưu Vân Tông Tứ Tông giày vò đến chết đi sống lại, giết người như ngóe, chính là vào trận chiến này, mới có danh hiệu Huyết Ma.
Mà trận chiến cuối cùng, Đường Phong ở trước cửa Vạn Thú Môn bị Thiết Phong Cốt đánh trúng một chưởng, giả chết trốn thoát. Về sau người Tứ Tông không tìm được thi cốt Đường Phong, biết rõ hắn nhất định còn sống, có thể Tứ Tông vì mặt mũi tông môn, thả ra tin tức Đường Phong bị Thiết Phong Cốt đánh chết.
Tin tức này truyền ra ngoài, không đến một tháng, Vạn Thú Môn bị người ta diệt môn, Vô Ảnh Môn Lôi Kinh Thanh, Cúc Hoa Đường Nguyệt Cô Minh bị người ta giết trong tông môn, chỉ có Lưu Vân Tông Tư Không Thúy sống sót, nhưng nữ nhân này lại bị người ta một kiếm đâm nát đan điền, tu vi toàn thân bị phế bỏ, cuộc đời không còn khả năng tu luyện tiếp.
Tại sao Tư Không Thúy tạm thời không đề cập tới, bởi vì bản thân nàng cũng không rõ hình dáng của người đã tấn công mình, chỉ biết mình bị đâm một kiếm mà thụ thương thôi.
Ngược lại án diệt môn của Vạn Thú Môn, Lôi Kinh Thanh cùng Nguyệt Cô Minh chết, đều có bóng dáng của nam nhân này.
Bốn người này là nhân vật đầu não tham dự vây quét Huyết Ma Đường Phong, sau khi tin tức Đường Phong bị đánh chết truyền ra ngoài, bọn họ liền gặp nạn, chuyện này là thế nào thì Đường Phong không biết nổi, lúc ấy Đường Phong cũng có suy đoán, nhưng vẫn không biết tại sao.
Hiện tại ngẫm lại, xuất đầu cho mình, không phải là Đường Đỉnh Thiên sao? Một nam nhân, cầm trong tay trường thương đỏ thẫm, thực lực siêu quần, trừ hắn còn có thể là ai?
Chỉ sợ khi Đường Đỉnh Thiên nghe tin mình bị giết, giận dữ giết đến Vạn Thú Môn, đem cả tông môn Vạn Thú môn phá hủy không còn, sau đó từ trong miệng Thiết Phong Cốt biết được tin tức chính mình còn sống, lúc này mới tiến về Cúc Hoa Đường cùng Vô Ảnh Môn đánh chết Nguyệt Cô Minh cùng Lôi Kinh Thanh, nếu không phải như vậy, Cúc Hoa Đường cùng Vô Ảnh Môn cũng sẽ bị diệt môn.
Linh giai cao thủ chi nộ, căn bản không phải thế lực thế tục có thể ngăn cản, huống chi những tông môn này không có Thiên giai thượng phẩm cao thủ tọa trấn.
Về phần Tư Không Thúy. . . Sợ rằng chính là kiệt tác của Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô, Tuyết Nữ là người dùng kiếm, hơn nữa đối phó một nữ nhân, Đường Đỉnh Thiên sẽ không ra tay.
Hai vị này mười mấy năm qua mặc dù không có quản Đường Phong, nhưng cũng đang âm thầm quan sát hắn, bằng không bọn họ sẽ đi báo thù cho Đường Phong sao?
Nói thật, Đường Phong cũng không bài xích Đường Đỉnh Thiên, cũng chưa bao giờ trách cứ hắn, bởi vì hiện tại Đường Phong, cũng không phải Đường Phong trước kia, mặc dù kế thừa toàn bộ trí nhớ và cảm tình của chủ nhân cũ thân thể này, nhưng thực chất, vẫn là Đường Phong Đường Môn chiếm vị trí chủ đạo.
Ngược lại đối với Diệp Dĩ Khô... Trước kia nàng dùng thân phận cô cô tiếp xúc với Đường Phong trong thời gian ngắn, quan sát hắn cẩn thận, Đường Phong cũng cảm thấy được. Nếu như nói còn có một tia chờ mong, Đường Phong sẽ chờ mong Diệp Dĩ Khô.
Đường Phong không phải tiểu hài tử, là một thiếu niên mười tám tuổi, trên thế giới này phần lớn đã cưới vợ sinh con, trở thành trụ cột gia đình, không có tư cách tùy hứng.
Có lẽ giống như Bạch Nguyệt Dung, bọn họ thật sự có nổi khổ tâm.
Trong phòng, trên bàn bày biện vài bình rượu ngon, trên mặt đất cũng có một loạt bình rượu, Đường Phong đang chờ đợi, hắn biết rõ tối nay Đường Đỉnh Thiên và Diệp Dĩ Khô sẽ tới tìm mình, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, tối nay sẽ rõ ràng, cũng cởi bỏ được nghi hoặc trong lòng mình.
Ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, đêm lạnh như nước, giờ Tuất canh ba, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, người tới có hai người, người đi đầu khí độ trầm ổn, nhưng thỉnh thoảng xuất hiện một tia bối rối, chắc hẳn trong nội tâm hắn rất khẩn trương. Sau đó một người có bộ pháp nhu hòa, nhưng mất trật tự, hiển nhiên không có trấn định trầm ổn như người đi đầu. Nguồn: http://truyenyy.com
Tiếng bước chân đi đến trước của phòng Đường Phong liền dừng lại, thậm chỉ Đường Phong còn nghe được tiếng thở dốc, ngay cả tiếng tim đập cũng nghe được rõ ràng.
Trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng, hiện tại người khẩn trương hẳn là mình mới phải, tại sao bọn họ lại khẩn trương?
Chờ đợi thật lâu, đang lúc Đường Phong muốn đứng lên mở cửa cho họ, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng của Diệp Dĩ Khô:
- Phong nhi, ngươi ngủ chưa?
- Vẫn chưa, mời vào.
Đường Phong buông lỏng một hơi, tranh thủ thời gian đáp lời, nếu để bọn họ cứ đứng ngoài cửa, mình cũng có chút xấu hổ.
Nghe Đường Phong nói, cửa phòng bị người đẩy ra, ánh trăng tràn vào, Tuyết Nữ đi đầu, Đường Đỉnh Thiên nấp sau lưng nàng.
- Muộn như vậy còn tu luyện sao?
Trên mặt Tuyết Nữ xuất hiện tia ôn hòa và tươi cười, tiện tay đóng cửa lại mở miệng hỏi.
- Không phải, chỉ là đang nghĩ vài chuyện mà thôi.

Vô Thường - Chương #786


Báo Lỗi Truyện
Chương 786/1679