Chương 780: Xem thường Đường gia ta không có người sao? (Thượng)


Chỉ cần là người sáng suốt sẽ nhìn ra, đây là hai con linh thú, cũng không phải Chân Linh thú, mà là năng lượng biến ảo mà thành. Chúng chẳng qua là hai đạo hư ảnh mà thôi, căn bản không có thật thể. Ngược lại bên trong hư ảnh, cất dấu một thanh U Lam trường kiếm, một thanh trường thương đỏ thẫm, nhuệ khí bức người.
- Băng hoàng! Giao Long!
Chung Sơn thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi của mình, hắn đã biết hai đạo hư ảnh này là vật gì.
Hư ảnh Băng hoàng cùng Giao Long tốc độ cực nhanh, cơ hồ khi âm thanh vừa tới, cũng đã xuất hiện trước mặt mọi người, giữa không trung, có một đạo hào quang màu lam sắc cùng một đạo hào quang màu hồng sắc kéo dài, xa hoa cao quý, cả bầu trời cũng trở nên ảm đạm thất sắc.
Đầu cự xà có hai sừng của Giao Long lao về phía Chung Sơn, trong hư ảnh Giao Long, chính là thanh trường thương đỏ thẫm tản ra một cổ khí phách cuồng bạo cùng sát khí.
Dù Chung Sơn là Linh giai cao thủ, cũng không dám đón đở một kích như vậy, bối rối né tránh, cấp tốc rút đi. Giao Long dựng đứng trước người Bạch Nguyệt Dung mấy thốn, không làm nàng bị thương chút nào, sắc mặt nàng trì trệ, giống như không kịp thích ứng với những gì đang phát sinh.
Về phần Băng Hoàng, thì bay về phía Đường Phong, hai cánh khổng lồ mở ra, xẹt qua bên người Đường Phong.
Đường Phong còn chưa kịp có cảm giác gì, chỉ thấy hai tên Thiên giai Chung gia đang giáp công hắn, trước ngực xuất hiện một lỗ thủng, lập tức đông thành tượng băng, ngay cả máu tươi cũng không chảy ra.
Trong nháy mắt vừa rồi, Đường Phong phát giác trong hư ảnh Băng Hoàng là một thanh trường kiếm, đâm xuyên qua thân thể hai tên Thiên giai này.
Bức lui Chung Sơn, đánh chết hai tên Thiên giai thượng phẩm Chung gia, Băng Hoàng cùng Giao Long đảo quanh không trung một vòng, liền bay trở về.
Mọi người nhìn theo phương hướng đó, chỉ thấy một nam một nữ đi tới, hai người thò tay bắt một cái, liền đem Băng Hoàng cùng Giao Long cầm trên tay, hư ảnh tiêu tán, xuất hiện một thanh u lam trường kiếm cùng trường thương đỏ thẫm, nằm trong tay hai người.
Nam nhân thân mặc một bộ trường bào màu xanh, dáng người cao ráo, khí độ trầm ổn, tinh mâu mày kiếm, nơi khóe mắt hiển lộ một nếp nhăn hiện ra một tia tang thương, làm tăng thêm lực hấp dẫn, dáng người này cũng không quá mức cao lớn, nhưng khi cầm trường thương trong tay, làm cho người ta cảm thấy hắn to lớn như trời. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mà nữ nhân bên cạnh nam nhân này, ăn mặc như một thiếu phụ, mặc một bộ váy dài màu trắng, mái tóc trên đầu bạc trắng, rủ thẳng xuống tận thắt lưng, xinh đẹp đến cực điểm, gương mặt lạnh như băng, trong mắt ẩn ẩn đè nén một tia tức giận, giống như tuế nguyệt không vương lại trên gương mặt của nàng bất cứ thứ gì, ngược lại làm cho nàng sinh ra một loại khí chất thành thục mỹ mạo.
Ánh mắt nàng đảo qua Đường Phong, trong mắt xẹt qua một tia lo lắng cùng áy náy, nhìn Đường Phong cười một cái.
Thấy nàng cười với mình, Đường Phong nhịn không được thả lỏng một cái. Vừa rồi hắn còn suy đoán, rốt cuộc là ai đã cứu mình và Bạch Nguyệt Dung, lại không nghĩ tới người này là Diệp cô cô.
Ánh mắt xẹt qua Diệp Dĩ Khô, ánh mắt Đường Phong nhìn về phía nam nhân bên cạnh nàng, trùng hợp là, nam nhân kia đang đi về hướng này, đôi mắt nhìn chằm chằm lên hắn.
Đôi mắt hai người nhìn nhau, trong lòng Đường Phong dâng lên một cảm giác khó hiểu, bởi vì gương mặt và thân ảnh của người này, quá giống bóng dáng của mình. Loại cảm giác này đối với một nam nhân mà nói, có điểm rất khác thường, nhất là trước đó, hai người chưa bao giờ gặp mặt nhau.
Nam nhân kia sững sờ một chút, cố nặn ra nụ cười với Đường Phong, mặc dù dáng vẻ vẫn thong dong, nhưng trong nụ cười đó Đường Phong có thể cảm nhận được nó che dấu vẻ bất đắc dĩ cùng áy náy.
Lập tức, hắn liền thu hồi ánh mắt, đem trường thương đỏ thẫm khoác lên vai, bộ pháp nhẹ nhàng, vừa đi vừa nói:
- Vài chục năm không thấy, Chung Sơn trưởng lão càng ngày càng có năng lực. Xem Đường gia ta không có người sao? Khi dễ một hài tử cùng nữ nhân thì có bổn sự gì, đây là chuyện mà Linh giai cao thủ có thể làm sao?
Nghe những lời này, đột nhiên trong lòng Đường Phong dâng lên một cảm giác chua xót, loại cảm giác này hắn không hiểu, có chút nói không rõ, giống như có sẵn trong huyết mạch của mình.
Ngược lại Bạch Nguyệt Dung, kinh ngạc nhìn bóng dáng của nam nhân kia, vành mắt đỏ lên, suýt nữa rơi lệ, tuy bị nàng cố nén xuống, nhưng thân thể mềm mại nhỏ nhắn run lên, khẽ cắn môi, từ khi ly biệt, nàng không gặp lại hắn lần nào.
Mọi người trong tràng chăm chú nhìn Diệp Dĩ Khô và nam nhân này, hai vị Linh giai đột nhiên xuất hiện, làm cho thế cục trở nên vi diệu, không ai dám làm ra chuyện thiếu suy nghĩ.
Từ những lời nói trong miệng của nam nhân này, sắc mặt đám người Chung gia trở nên khó xem, chuyện cho tới bây giờ mà bọn họ còn không biết hai vị Linh giai này đến giúp đỡ Bạch Đế thành, vậy thì bọn họ tự sát đi cho rồi, mà mọi người của Bạch Đế thành, buông lỏng thở ra một hơi, Dương Xuân cười ha hả, nhìn qua mọi người.
- Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô, thần binh Thủy Hàn Kiếm!
Người trong Bạch Đế thành lập tức nhận ra thân phận của Tuyết Nữ, chỉ là mọi người nghĩ mãi không thông, tại sao Tuyết Nữ lại giúp đỡ Bạch Đế thành, hơn nữa nam nhân bên cạnh nàng là ai?
- Xuân Thành chủ, nam nhân này là ai?
Có người thấy Dương Xuân bật cười, biết rõ hắn biết cái gì đó, không khỏi mở miệng hỏi.
Dương Xuân liếc mắt nhìn thần thái cô đơn của Bạch Nguyệt Dung, thở dài một tiếng, lắc đầu không đáp.
Nhưng tất cả mọi người đều là người từng trải, tuy Dương Xuân không có trả lời, nhưng cái nhìn lúc nãy đã nói rõ thâm ý trong đó, huống chi thần thái cô đơn của Bạch Nguyệt Dung lúc này rơi vào trong mắt mọi người, hơn nữa từ việc lúc nãy của nam nhân này, mọi người còn không đoán ra thân phận của nam nhân này là ai sao?
Người này chỉ sợ chính là nam nhân năm đó làm tổn thương tấm lòng thiếu nữ của Bạch Nguyệt Dung, Đường Đỉnh Thiên! Cũng chỉ có cách giải thích này mới hợp lý.
Chỉ là, từ tình huống bây giờ mà suy xét, Đường Đỉnh Thiên nói với Chung Sơn là khi dễ Đường gia hắn không người, mà Đường Phong chính là đối tượng bị sỉ nhục, chẳng lẽ Đường Phong chính là nhi tử của Đường Đỉnh Thiên? Nhi tử bị sỉ nhục, lão tử tự nhiên muốn xuất đầu.
Nhưng mà, mười mấy năm trước Bạch Nguyệt Dung cùng Đường Đỉnh Thiên có chút ân oán không nói rõ, hiện tại Đường Phong cùng Bạch Tiểu Lại tình đầu ý hợp, Bạch Tiểu Lại và Bạch Nguyệt Dung là tỷ muội, Đường Đỉnh Thiên và Đường Phong là phụ tử, chuyện này...
Đám cao thủ Bạch Đế thành cản thấy quan hệ trong đó quá rắc rối phức tạp. Hơn nữa, Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô cùng nam nhân này thân mật như thế, chẳng lẽ lại. . . Tuyết Nữ là mẫu thân của Đường Phong.
Đám người Bạch Đế thành bị suy đoán lớn mật này dọa kêu to một tiếng, nếu thật là vậy, thế lực sau lưng Đường Phong khủng bố vô cùng, căn bản không phải Bạch Đế thành có thể đánh đồng, chỉ cần hai vị Linh giai này cũng đã đủ uy hiếp vô số người rồi.

Vô Thường - Chương #780


Báo Lỗi Truyện
Chương 780/1679