Chương 776: Chung Sơn cường thế. (Hạ)


- Không biết lượng sức! Hôm nay ta sẽ cho những con sâu con kiến các ngươi nhìn thấy lửa giận của Chung gia ta!
Hai chân Chung Sơn dậm mạnh lên mặt đất, đại địa run lên, mặt đất dưới chân hắn bị lõm xuống một hố sâu vài chục trượng, lao người tới như mũi tên, lập tức vọt tới trước mặt Bạch Nguyệt Dung.
Một quyền đầu xuất hiện, đánh về phía khuôn mặt mỹ lệ của Bạch Nguyệt Dung. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Một quyền này, không hoa mỹ chút nào, thời điểm hắn xuất quyền, tất cả mọi người cảm giác được một cổ uy áp trầm trọng, giống như có một ngọn núi ép tới, làm cho người ta có cảm giác hít thở không thông, uy lực một quyền này, đủ để dời sông lấp biển, hủy thiên diệt địa.
Sắc mặt Bạch Nguyệt Dung biến đổi, một quyền nhỏ bé trước mắt giống như đang phóng đại vô hạn, căn bản không thể tránh khỏi, dưới tình thế khẩn cấp, song chưởng xuất ra, trên bàn tay trắng nõn xuất hiện một màn nước như sóng biển, Tam Điệp Nhất Biến, màn nước trong lòng bàn tay hướng về phía trước nghênh đón quyền đầu của Chung Sơn.
- Xuân huy!
- Hạ viêm!
- Thu thủy!
Trong nháy mắt ba người Dương Xuân xuất ra Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm, ba thanh trường kiếm dẫn dắt Tam Quý Chi Lực hòa vào nhau hóa thành kiếm quang vô hạn, bao phủ quyền đầu của Chung Sơn vào bên trong.
Hiện giờ khuyết thiếu Hàn Đông nên không thể tổ hợp thành Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm Trận, uy lực Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm Trận giảm mạnh, làm sao có thể chống lại Linh giai cao thủ chứ?
Trong chốc lát, quyền đầu của Chung Sơn chỉ còn cách song chưởng của Bạch Nguyệt Dung ba tấc, cũng không tiếp xúc với bàn tay của nàng.
Ầm một tiếng, quyền kình bạo phát ra , Tam Quý Chi Lực lập tức sụp đổ, màn nước trong lòng bàn tay Bạch Nguyệt Dung tiêu tán, bốn người kêu thảm một tiếng, bay ra ngoài, té xuống nơi cách đó mười trượng.
Cùng lúc đó, một nơi sau lưng cách Bạch Nguyệt Dung ba mươi trượng, là một tòa nhà có kiến trúc rất lớn run lên bần bật, trên bức tường lưu lại dấu vết một nắm tay, sau đó sụp đổ, tro bụi bay ra bốn phía.
Một quyền bại bốn người! Hơn nữa là bốn vị Thiên giai Thượng phẩm!
Không cho Chung Sơn cơ hội thở dốc, mười mấy Thiên giai thượng phẩm còn lại cũng động thân, xông về phía Chung Sơn, bao vây hắn lại, cùng thi triển tuyệt học đánh vê phía hắn. Chung Sơn không chút sứt mẻ, hai quyền huy động, đánh trái một cái đánh phải một cái, vô cùng có quy luật, quyền ảnh hiện ra đầy trời, chỉ nghe một hồi đinh đinh đang đang vang lên, không ngừng có Thiên giai cao thủ bị Chung Sơn đánh bay ra khỏi vòng chiến, chỉ ba mươi tức thời gian, những người bị Chung Sơn đánh bay toàn bộ.
Đường Phong bởi vì che chở Bạch Tiểu Lại, cũng ăn một kích, dù hắn mặc Bất Phôi Giáp, cũng bị một quyền này đánh cho đầu choáng mắt hoa, may mắn không bị thương tổn gân cốt, dù sao hiện tại thân thể đã được rèn luyện vô số lần, dù không mặc Bất Phôi Giáp hắn cũng không bị thương.
- Không hổ là phòng ngự dưới Linh giai vô địch!
Đường Phong hận đến nghiến răng nghiến lợi, Chung Sơn vận dụng một thân công pháp và cương tâm của mình, đủ để cam đoan hắn bị địch nhân dưới Linh giai công kích mà không bị tổn thương.
Bất quá trong cái rủi có cái may, Đường Phong nhìn trộm qua trí nhớ Chung Minh, nên có lý giải rất sâu về Chung Sơn và Chung Ảnh, biết rõ nếu đổi lại là Chung Ảnh đi đối phó đám người Bạch Đế thành, chỉ sợ hiện giờ đã xuất hiện tình huống thương vong. Chung Ảnh xác thực không có phòng ngự cường đại như Chung Sơn, nhưng tốc độ hắn quá nhanh, căn bản không phải cấp bậc Thiên giai có thể ngăn cản, đến lúc đó hắn cũng không cần đứng tại chỗ phòng thủ, chỉ bằng vào thân pháp và tốc độ của bản thân, tốn chút ít thời gian, đã có thể giết được không ít cao thủ của Bạch Đế thành.
Nhưng hiện tại, Chung Sơn đối mặt gần hai mươi Thiên giai thượng phẩm giáp công, dù bản thân không bị thương, nhưng muốn giết người, cũng không phải dễ dàng như vậy.
- Kiến thức thực lực của lão phu chưa, bọn ngươi còn muốn dựa vào nơi hiểm yếu chống lại sao?
Chung Sơn lạnh giọng hô.
- Còn không mau mau thúc thủ chịu trói, ít làm hao phí thời gian của lão phu.
Vừa nói lời này, Chung Sơn lại vọt tới trước mặt một Thiên giai thượng phẩm cao thủ , người này bị hắn đánh bay ra ngoài và thụ thương nặng, vừa bò dậy liền nhìn thấy khuôn mặt phẫn nộ của Chung Sơn, không khỏi quá sợ hãi, vội vàng huy kiếm hướng đánh về phía Chung Sơn.
Chung Sơn giơ cánh tay lên, một kiếm này trực tiếp đánh lên cánh tay hắn, đinh một tiếng, cánh tay Chung Sơn không chút tổn hại, Thiên giai cao thủ ở đằng kia không thể tin vào mắt mình, Chung Sơn đánh ra một quyền, một quyền này đánh vào ngực người này, cương khí hộ thân Thiên giai bị tổn hại, nắm đánh đánh xuyên qua người hắn, máu tươi bắn ra tung tóe.
Thần thái khủng hoảng trong mắt người này nhanh chóng biến mất không còn, trong thời gian ngắn mất đi sinh cơ.
- Chỉ cầm một thanh phàm binh, thế mà dám vọng tưởng muốn đả thương lão phu, Chung Sơn hừ lạnh một tiếng, tay run lên, thi thể ngươi này rơi xuống đất, xoay người lại, dùng ánh mắt hung thần ác sát nhìn đám địch nhân đang ngây ngốc.
Tràng diện lúc này vô cùng yên tĩnh, chẳng ai ngờ rằng, Thiên giai thượng phẩm, ở trước mặt Linh giai, lại yếu ớt không chịu nổi một kích như thế.
Sắc mặt Chung Sơn âm trầm, trong ánh mắt hiện lên một tia đắc ý không hề che dấu, đây là hiệu quả mà hắn mong muốn, dùng chiêu thức hung mãnh để đã kích ý chí của địch nhân, chỉ cần đám người kia đánh mất ý chí chiến đấu, không cho bọn hắn liên thủ, chẳng phải lúc đó mình muốn giết thế nào thì giết sao?
Nhưng một lát sau, Chung Sơn lại phát hiện mình sai rồi.
Bởi vì trong sự yên tĩnh, là khoảng lặng trước con giông bão, cương khí của đám Thiên giai cao thủ đang ngốc trệ chấn động mãnh liệt, tuy thuộc tính chấn động của họ không đồng nhất, nhưng lại truyền đạt cho Chung Sơn một ý tứ, đó chính là lửa giận!
Bạch Đế thành đứng trên đỉnh Lý Đường ngàn năm, chưa từng bị người ta khi dễ tận nhà. Hơn nữa ngay tại trước mặt mọi người, một Thiên giai thượng phẩm trưởng lão bị đánh chết, chỉ cần là người có tâm huyết, ai không phẫn nộ chứ?
Người vừa chết là một Hạ gia trưởng lão, cương khí nóng bỏng toàn thân Hạ Thì Vũ chấn động, thân như liệt diễm, đốt cháy cả mặt đất dưới chân.
Đối mặt với địch nhân mạnh như thế, không ai khiếp đảm, không ai lui về phía sau, ngược lại ý chí chiến đấu được kích phát tới vô hạn, Chung Sơn đã đi sai một bước cờ rồi.
Bạch Nguyệt Dung hít sâu một hơi, âm thanh không lớn, nhưng lại dị thường kiên định địa chậm rãi nói:
- Cường địch xâm lấm Bạch Đế thành, hôm nay dù ngọc thạch câu phần, chúng ta sẽ...
- Tử chiến không lùi!
Âm thanh của đám Thiên giai thượng phẩm cùng vang lên, giọng nói như chuông đồng, bay thẳng lên trời cao.
Nương theo những lời hô này, hơn mười đạo khí thế trực tiếp đạt đến đỉnh phong, ý chí chiến đấu lẫm liệt, cùng chung mối thù.
Dù Chung Sơn đã đạt đến cảnh giới Linh giai, khuôn mặt nhịn không được đỏ lên một chút. Lực ngưng tụ của một thế lực thế tục bình thường, không ngờ cường đại như thế, hắn thật sự đã đánh giá thấp năng lực của nữ nhân Bạch Nguyệt Dung này .

Vô Thường - Chương #776


Báo Lỗi Truyện
Chương 776/1679