Chương 773: Lôi Tẩu hung hăng càn quấy ? (Hạ)


- Lôi huynh đâu rồi?
Đường Phong quay đầu nhìn một chút, nhưng không nhìn thấy thân ảnh của Lôi Tẩu, không khỏi nghi hoặc mở miệng hỏi một tiếng.
Bạch Nguyệt Dung lắc đầu:
- Không nhìn thấy, từ hôm qua đến bây giờ, mấy người chúng ta cơ bản toàn bộ đang bế quan khôi phục thực lực bản thân, chỉ đến khi tiếng thét kia truyền tới chúng ta mới đi tới chỗ này, ngược lại không có nhìn thấy thân ảnh vị tiền bối kia.
Đường Phong không khỏi cau mày, nghĩ thầm không đúng, tính tình Lôi Tẩu chất phác trung thực, không có chuyện chưa lâm trận đã bỏ trốn, huống chi hắn là Linh giai, đến lúc đó cho dù Bạch Đế thành không địch lại Chung gia, hắn chạy cũng không muộn, chẳng lẽ gặp phải chuyện gì sao?
Có thể có chuyện gì gấp hơn chuyện bây giờ chứ?
Chính thời điểm suy tư, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng truyền âm của Bạch Nguyệt Dung:
- Đường Phong, cuộc chiến hôm nay không thể chủ quan, nếu là thấy thời cơ không đúng, ngươi có thể mang theo Tiểu Lại rời đi, Tiểu Lại sau này nhờ ngươi chiếu cố. Bạch gia ta nhân đinh đơn bạc, đến thế hệ này, chỉ có hai tỷ muội chúng ta, ta không hi vọng muội muội duy nhất của mình xuất hiện bất kỳ điều ngoài ý muốn."
Đường Phong nghe được, trong lòng rầu rĩ, biết rõ trong nội tâm Bạch Nguyệt Dung đã ôm chí tử chiến, ngẩng đầu lên, chỉ thấy nàng lẳng lặng đứng yên ở đó, mặt hướng ra ngoài, thân ảnh gầy yếu lại giống như một tòa núi lớn hùng vĩ, thay Bạch Đế thành chống đỡ mưa gió.
Nàng tuổi cũng không lớn, nhiều lắm cũng chỉ hơn ba mươi tuổi mà thôi, nhưng hôm nay, trên mái tóc đen nhánh của, cũng đã xuất hiện vài sợi bạc, giống như tuyết đọng trên đầu, nhìn rất chướng mắt.
Nữ nhân này, khi tuổi trẻ bị đau khổ vì tình, về sau lại vất vả vì Bạch Đế thành vài chục năm, không oán không hối, hiện tại Bạch Đế thành gặp phải cửa ải sinh tử, bậc cân quắc (phụ nữ) không thua đấng mày râu, làm người ta bội phục không thôi.
- Thành chủ cứ yên tâm đi, ta chắc chắn sẽ chiếu cố tốt Lại tỷ, hơn nữa hành tung của địch nhân không rõ, Bạch Đế thành sĩ khí hưng vượng, hôm nay chưa hẳn sẽ thua.
Đường Phong mở miệng an ủi.
- Cũng hi vọng như thế.
Bạch Nguyệt Dung gật đầu.
Đang nói chuyện, đường chân trời xuất hiện vài chấm đen, tuy còn chưa nhìn rõ, nhưng những chấm đen này là mười hai người, mọi người trong Bạch Đế thành vừa nhìn thấy, không khỏi hít sâu một hơi, nếu tất cả những người này đều là Linh giai, khi đó Bạch Đế thành không cần đánh, chỉ cần rửa cổ cho sạch, chờ người ta chém.
Tốc độ của những chấm đen này rất nhanh, chỉ mấy tức thời gian, chỉ còn cách Bạch Nguyệt Dung mười trượng, hạ xuống, nhìn chằm chằm vào bọn người Bạch Nguyệt Dung.
Có hai người cầm đầu, một béo một gầy, chính là hai người Chung gia Chung Sơn Chung Ảnh, hai cổ khí thế Linh giai cường hoành không thu liễm chút nào, áp tới đám người Bạch Đế thành, ý đồ làm cho đối thủ sợ hãi, mọi người trong Bạch Đế thành tự nhiên không cam lòng yếu thế, vận chuyển công pháp, phóng xuất ra uy áp của chính mình, hợp lại làm một, hướng đám người Chung gia áp tới.
Cả phiến không gian lúc này vặn vẹo, trong phạm vi khí thế phóng xuất, mặt đất run lên, linh khí hỗn loạn, khí thế của hai phe xung đột với nhau tại trung tâm, ai cũng không thể đột phá phòng tuyến của đối phương, tình thới nhất thời giằng co.
Nhưng chỉ cần là người sáng suốt cũng có thể nhìn ra được, Bạch Đế thành đang ở trong tình cảnh xấu. Dù sao người ta chỉ có mười mấy người, chỉ có hai vị Linh giai phóng xuất uy áp, những người còn lại đứng ở phía sau quan sát, mà bên phía Bạch Đế thành toàn lực xuất động, không có người nào lưu lực, dù vậy cũng chỉ có thể ngăn cản khí thế của hai Linh giai mà thôi.
Nếu vào lúc này có người khác đánh sau lưng, đám người phe Bạch Đế thành chắc chắn không tiếp được.
Chính thời điểm giằng co, có một cổ khí thế ngang ngược cuồng bạo, đột nhiên xuất hiện sau lưng đám người Bạch Đế thành, mạnh mẽ hướng người Chung gia bên kia đánh tới, có cổ khí thế này gia nhập, đánh vỡ trạng thái giằng co lúc đầu, hai vị Linh giai Chung gia biến sắc, ánh mắt nhìn qua sau lưng đám người Bạch Đế thành, chỉ thấy cách đó không xa có một thân ảnh khôi ngô, mặc một cái quần cộc, thân trên để trần, chống một thanh mộc kiếm chạy tới.
Người này không phải Lôi Tẩu thì là ai? Chỉ thấy cái quần mà Đường Phong cho đã không thấy, đổi thành một cái quần mới. Cái này mới quần cộc này màu sắc rực rỡ, đủ mọi màu sắc, cái quần này Lôi Tẩu mặc vào càng có thêm một phần phóng đãng không trói buộc.
Lôi Tẩu một mặt chạy tới, một mặt lớn tiếng nói:
- Cuối cùng cũng tìm được các ngươi.
Có Lôi Tẩu gia nhập, người Chung gia không dám làm càn, vội vàng thu hồi khí thế bản thân, đám người Bạch Đế thành tốt hơn một chút, hồi phục khí huyết đang cuồng loạn trong thể nội. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lôi Tẩu đi hai ba bước đến bên người Đường Phong, vẻ mặt may mắn:
- Phong lão đệ, lại gặp mặt.
Đường Phong nhìn qua hắn, trầm mặc một lát, trầm ngâm nói:
- Ngưu huynh, không phải ngươi bị lạc đường chứ?
Nếu như không phải vậy, vì sao Lôi Tẩu lại không xuất hiện? Đến khi đám người này phát ra khí thế thì hắn mới xuất hiện.
Sắc mặt Lôi Tẩu ngượng ngập, ngập ngừng nói:
- Không có a. . . Làm gì có chuyện đó? Lão Ngưu ta làm sao mà lạc đường chứ, chỉ không quen đường mà thôi, mà cái địa phương khỉ gió đó một nóng một lạnh. . . Chỗ lạnh thì một bóng người cũng không thấy, hại ta tìm không được đường ra.
Chỗ lạnh mà hắn nói chỉ sợ là Đông thành, hôm nay đám người Hàn gia bị trục xuất ra khỏi Bạch Đế thành, chỗ đó có người mới là lạ.
- Tới được là tốt rồi, đợi chút nữa đánh nhau, Ngưu huynh kìm chế một người là tốt rồi.
Đường Phong chỉ vào hai người Chung Sơn Chung Ảnh nhỏ giọng nói với Lôi Tẩu.
Lôi Tẩu miệng lớn, không thu liễm chút nào, hét lên:
- Lát nữa lão Ngưu ta sẽ đánh đến mụ mụ của hắn cũng không nhìn ra hắn luôn.
Câu này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Chung Sơn Chung Ảnh khẽ biến, Linh giai cao thủ đều có uy nghiêm cùng phong phạm của Linh giai cao thủ, làm gì có chuyện ở trước mặt của nhiều người thế này nhục mạ người khác chứ.
Thần sắc Chung Sơn càng ngày càng âm trầm, mập mạp Chung Ảnh vẫn cười tủm tỉm, bất quá trong nụ cười kia ẩn chứa sát cơ, hiển nhiên cũng rất tức giận khi Lôi Tẩu khoác lác.
- Khẩu khí của vị huynh đài này thật lớn.
Chung Sơn hừ lạnh một tiếng.
- Không sợ gió vào đau bụng sao.
Lôi Tẩu bị hắn nói sững sờ, quay đầu nhìn bốn phía, vẻ mặt chân thành tha thiết nhìn Đường Phong nói:
- Hắn đang nói chuyện với ta sao?
Sắc mặt Chung Sơn vốn đã khó xem bây giờ càng khó xem hơn rất nhiều, hắn chính là Linh giai cao thủ, thân phận tôn quý, địa vị cao thượng, ngày bình thường người khác muốn nói chuyện với hắn còn không được, nhưng bây giờ ngược lại tốt rồi, tên nam nhân này lại không thèm nghe mình nói chuyện, mình đang nói chuyện với hắn mà hắn còn hỏi người khác, còn cố ý bày ra vẻ mặt thành khẩn vô tội, đây không phải là cố ý làm hắn mất mặt sao? Mặc dù hắn cũng là Linh giai cao thủ, nhưng như thế cũng quá mức hung hăng càn quấy rồi.

Vô Thường - Chương #773


Báo Lỗi Truyện
Chương 773/1679