Chương 752: Đại trưởng lão ẩn giấu. (Hạ)


Đường Phong vung Độc Ảnh Kiếm lên, khẽ cười nói:
- Đại trưởng lão cần gì phải tự hù doạ chính mình? Ngươi hỏi ta trả lời, Đường Phong cho tới hiện giờ cũng chưa từng muốn đem sư môn ra làm lá chắn!
Sư môn của hắn căn bản không có trên thế giới này, có lấy ra cũng không uy hiếp được ai!
Nghe những lời này, sắc mặt của Hàn đại trưởng lão không khỏi đỏ lên, trầm giọng nói:
- Hảo, tiểu tử ngươi rất tự tin. Vậy thì để lão phu nhìn xem ngươi có thể sống sót được dưới tay lão phu hay không!
Dứt lời, Hàn đại trưởng lão lại tiếp tục triển khai công kích, hai đạo nhân ảnh lại quấn lấy nhau khiến người bên ngoài không thể phân biệt được ai ra ai mà chỉ có thể nhìn thỉnh thoảng nhìn thấy tia lửa do vũ khí giao nhau. Ở trong đêm tối những tia lửa này quả thật rất chói mắt, những nơi hai người đi qua, hàn khí cùng sương mù đen kịt giăng đầy khắp nơi, chỉ có điều sương mù mang kịch độc vừa xuất hiện liền bị hàn khí làm đông kết lại biến thành bụi phấn rơi trên mặt đất.
Từ điểm này có thể nhìn ra Đường Phong đang bị Hàn đại trưởng lão áp chế. Dù sao một thân hàn băng kình khí của Hàn đại trưởng lão đã đạt tới đỉnh phong, hàn khí trợ giúp uy phong của hắn làm suy yếu thực lực của Đường Phong. Hơn nữa cảnh giới của hai người cũng chênh lệch nhiều, Đường Phong bị áp chế là chuyện bình thường. Bất quá Đường Phong lại tinh thông thủ pháp ám khí, một lần đều có thể từ trong tình huống nguy cấp vãn hồi cục diện khiến cho Hàn đại trưởng lão ném chuột sợ vỡ bình cho nên trong nội tâm hắn thầm hận không thôi.
Nếu không phải Đường Phong thỉnh thoảng từ những phương vị quỷ dị ném ám khí ra thì Hàn đại trưởng lão hoàn toàn có thể liều mạng bị thương đánh Đường Phong trọng thương. Những ám khí này có đủ các loại nào là phi châm, phi đao, phi tiêu ... tất cả đều từ những góc độ khó tin tập kích tới.
Tiểu tử này có một đôi bàn tay không xương sao? Hàn đại trưởng lão thậm chí không thấy được làm sao Đường Phong phóng khí ra mà chỉ ám khí tự dưng xuất hiện công kích hắn! Chuyện này quá quỷ dị!
Tốc độ của hai người đã nhanh đến cực hạn, chiêu thức cũng tàn nhẫn, hai người đều đang cố gắng tìm kiếm sơ hở của đối phương để một kích trí mạng.
Loại tốc chiến này nếu người có nhãn lực hơi kém một chút thì căn bản không thể nào theo kịp.
Mấy tên cao thủ Hàn gia đang ngồi dưỡng thương hoặc là áp chế độc tố đã hoàn toàn ngốc trệ, bọn chúng căn bản là không thể nào tin vào mắt mình.
Tên tiểu tử kia hiện giờ mới chỉ mười bảy tuổi vậy mà có thực lực đủ để chiến đấu với người mạnh nhất Hàn gia, mà người này đã là cao thủ Thiên giai thượng phẩm đỉnh phong, chỉ còn cách Linh giai một bước cuối cùng. Tuy xác thực là thực lực của tiểu tử này hơi kém hơn một chút nhưng có sự cách biệt đó mới đúng là hơi bình thường một chút.
Mấy tên cao thủ Hàn gia này tự nói nếu bản thân mình đi lên giao thủ với Hàn đại trưởng lão tuyệt đối không thể nào làm được tới trình độ này, vô cùng có khả năng chỉ trong vài một hai chiêu đã bị đánh bại.
Thật chỉ mới có mười bảy tuổi sao? Tên tiểu tử này có còn là người không vậy? Đám cao thủ này đều thấy lạnh cả người, càng thêm ghen ghét và hoảng sợ và một chút bội phục!
Chỉ mới thoáng một chút, Đường Phong và Hàn đại trưởng lão đã giao thủ hơn trăm chiêu, nhưng trận chiến vẫn đang tiếp tục, cản bản chưa có dấu hiệu ai chiếm thượng phong tuyệt đối. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hàn đại trưởng lão trong lòng đắng
chát, trước khi bắt đầu chiến đấu, hắn còn dõng dạc nói Đường Phong tự cân nhắc có thể tiếp được hắn mấy chiêu nhưng thật không ngợ đã qua hơn trăm chiêu mà hắn vẫn chưa thế bắt được Đường Phong khiến nét mặt già nua của hắn càng thêm khó coi.
Hơn nữa ánh mắt theo dõi của đám tiểu tử Hàn gia bên kia càng khiến cho hắn tức giận thêm, mặt mo cũng nhịn không được mà đỏ lên. Nếu không thể nhanh chóng đem tiểu tử này giết chết thì hắn còn có uy nghiêm gì nữa chứ?
Mạnh mẽ chém ra một kiếm bức lui Đường Phong, Hàn đại trưởng lão lập tức dùng hai tay cầm kiếm dựng thẳng trước ngực, nhìn Đường Phong lạnh lùng nói:
- Ngươi là người trẻ tuổi xuất sắc nhất mà ta từng thấy, bất quá cũng chỉ có thể dừng lại ở đây. Bây giờ hãy tiếp một chiêu cuối cùng này của ta! Nếu ngươi tiếp được thì sống, không được thì chết đi!
Thần sắc Đường Phong ngưng tụ lại, hắn biết lão gia hoả này muốn thi triển chiêu thức đáy hòm rồi, tự nhiên không dám chậm trễ tranh thủ đề khởi toàn thân cướn khí tăng cường khí thế bản thân.
Hàn đại trưởng lão tiếp tục nói:
- Lão phu bế quan mười năm tìm hiểu cảnh giới Linh giai, đáng tiếc là không thành công, nhưng cho dù vẫn không tấn chức nhưng vẫn nắm được một tia chân ý của cảnh giới Linh giai, một chiêu này miễn cưỡng xem như là kết quả của mười năm bế quan của ta. Hôm nay liền dùng ngươi để thử chiêu!
Vừa nói, toàn thân hàn băng khí của hắn cũng liên tiếp đề thăng, xung quanh thân thể hắn tụ tập vô số băng hoa bằng mắt thường có thể thấy được. Trên thanh trường kiếm của hắn cũng ngưng kết ra băng sương, trường kiếm đẳng cấp Thiên binh liên hồi phát ra từng tiếng răng rắc.
Đưa mắt nhìn qua, phạm vi mười trượng xung quanh hắn đã trở thành một thế giới đầy băng tuyết, gió lạnh gào thét, hàn băng linh khí trong thiên địa đang không ngừng tụ lại nơi này.
Ngay cả vẻ mặt trắng hồng của Hàn đại trưởng lão cũng xuất hiện một chút dấu vết bị đông cứng, sắc mặt càng thêm đỏ thẫm. Từ đây có thể nhìn ra được với cảnh giới hiện tại của hắn vẫn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ hết một chiêu này, cho nên mới có loai hiện tượng như vậy.
Bất quá, chỉ sau một thoáng linh khí đã hỗn loạn cả thiên địa lúc này như chỉ còn mỗi một loại là hàn băng linh khí. Trên thanh trường kiếm của hắn có thể thấy được hàn băng linh khí đang điên cuồng tụ tập, càng lúc càng nhiều.
Chỉ mới là chiêu thức cũng đã khiến Đường Phong có một loại cảm giác không thể ngăn cản!
"Cái này là uy lực của võ học cấp bậc Linh giai?" Đường Phong thầm rầu rĩ.
- Băng Long Thăng Thiên!
Hàn đại trưởng lão quát lớn một tiếng, vung trường kiếm lên, hàn băng linh khí xung quanh điên cuồng kéo tới chỗ trường kiếm rồi lập tức từ mũi kiếm kích bắn ra.
Một con băng long thuần sắc trắng to như thùng nước phóng thẳng lên trời, cái đuôi to lớn của nó quẫy một cái rồi đột nhiên chuyển hướng chuối xuống mang theo uy lực thiên băng địa liệt ập xuống Đường Phong.
Chiêu này đúng là chưa được hoàn mỹ, bởi vì băng long hội tụ mặc dù có hình rồng nhưng cũng chỉ được cái hình dáng thôi, con băng long này vẫn còn mơ hồ chưa rõ ràng, long lân không đồng nhất sắp xếp loạn xạ.
Bất quá dù sao đây cũng là một chiêu đã vượt qua phạm trù Thiên giai, đối với Đường Phong hiện tại cũng có lực sát thương khổng lồ.
Đối mặt một chiêu như vậy, Đường Phong không dám đón đỡ trực diện, hắn vốn định xoay người tránh né nhưng không ngờ chiêu thức này cũng biết tự động chuyển hướng đuổi theo hắn chộp xuống.
Liên tiếp tránh né mấy lần mà không được, Đường Phong liền biết không thể tiếp tục tránh né một chiêu này nên chỉ có nước cắn răng đón đỡ!

Vô Thường - Chương #752


Báo Lỗi Truyện
Chương 752/1679