Chương 750: Truy tinh cản nguyệt. (Hạ)


Hắn cũng còn một chút may mắn là bản thân phản ứng nhanh, lúc kiếm quang chém xuống hắn đã ngưng tụ ra một cái hộ thân cương khí, nếu không dưới uy lực một kích có thể chém nát hộ thân cương khí của Thiên giai thượng phẩm cao thủ kia cũng có thể sẽ chém thân thể hắn thành hai khúc!
Tứ trưởng lão may mắn nhặt về một mạng, mà đám cao thủ Hàn gia kia cũng mất luôn tinh thần. Kiếm quang và hộ thân cương khí của tứ trưởng lão vừa biến mất thì cương khí tán loạn lưu lại đã đem đoàn sương mù màu đen cuốn lên bắn ra khắp nơi.
Vài tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên:
- Có độc, trong màn sương mù này có độc, nhanh tránh ra!
Thế nhưng đã trễ rồi, phạm vi bao trùm của đoàn sương mù này quá lớn, những người này đã phản ứng chậm một nhịp. Đã có không ít người hít phải khí độc, trong nháy mắt những người này liền cảm thấy đầu choáng mắt hoa, ù tai hoa mắt, bước chân không khỏi lảo đảo.
Cũng may nhân số của họ cũng tương đối nhiều, những người đang tránh đi cũng không quên kéo theo người bên cạnh. Trong chốc lát, đám Hàn gai cao thủ liền chạy tứ tán ra xung quanh.
Đường Phong đang muốn chém tiếp một kiếm thì bên tai đột nhiên truyền tới thanh âm phẫn nộ:
- Tiểu tử ngươi dám?
Khi thanh âm này vừa vang lên, Đường Phong liền cảm thấy trong đầu mình ong lên một cái, một cổ hàn ý lạnh thấu xương ập tới, Đường Phong không dám chậm trễ, dưới chân khẽ động hai ba bước đã trở về bên cạnh Bạch Nguyệt Dung.
Một thanh trường kiếm bình bình đạm đạm cắt qua chỗ Đường Phong vừa đứng lúc nãy, chặt đứt đôi tàn ảnh hắn lưu lại ở đó. Hàn khí lạnh như băng trực tiếp đem phạm vi gần đó đều đóng băng lại.
Hàn đại trưởng lão ra tay rồi. Khuôn mặt của hắn lúc này không còn vẻ thong dong như trước nữa mà thay vào đó lại lửa giận ngập trời.
Vừa rồi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi hắn cũng không kịp cứu viện, Đường Phong chém ra một kiếm, tứ trưởng lão bay ra ngoài, những người còn lại bị độc khí quấy nhiễu chạy tứ tán, tất cả những chuyện này cũng chỉ xảy ra trong nháy mắt mà thôi. Hắn có thể ngăn cản Đường Phong chém ra kiếm thứ hai cũng đã là rất giỏi rồi.
Sau khi bức lui Đường Phong, Hàn đại trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn xung quanh thì thấy tứ trưởng lão đang khoanh chân ngồi chữa thương, sắc mặt tái nhợt, đoán chừng không thể trong thời gian ngắn có thể khôi phục được. Còn những người khác cứ ba năm người tụ lại một chỗ, sắc mặt khó coi đến cực điểm, một tia khí tức màu đen chạy lòng vòng dưới da mặt bọn họ, rõ ràng la hiện tượng bị trúng độc.
Những độc chất này cũng không nguy hiểm đến tính mạng mà chỉ tạm thời ngăn cản bọn hắn thi triển thực lực thôi.
Vốn cao thủ lưu lại cũng không bao nhiêu, hiện giờ lại thiếu đi một nửa, làm sao mà Hàn đại trưởng lão không tức giân?
- Ai còn có thể động thủ thì đi chế trụ Bạch nha đầu kia cho ta, đợi lão phu giết tên tiểu tử này rồi tính tiếp. Nhớ kỹ, không được khinh địch!
Hàn đại trưởng lão hít sâu một hơi khôi phục lại bộ dáng lạnh nhạt ban đầu, mở miệng ra lệnh cho đám người Hàn gia.
- Vâng!
Bốn năm tên Thiên giai cao thủ lập tức hướng Bạch Nguyệt Dung tấn công, chỉ có mấy người này căn bản không thể đánh chết được Bạch Nguyệt Dung, bởi vì bọn chúng đều là Thiên giai trung phẩm và Thiên giai hạ phẩm, tuy nhân số chiếm ưu thế nhưng dù gì Bạch Nguyệt Dung cũng là Thiên giai thượng phẩm cao thủ. Nhất phẩm áp chế cũng đủ để nàng tư bảo vệ mình, vân khí tốt thì còn có thể giết sạch đám người này!
Bất quá nhiệm vụ mấy người này chỉ là tạm thời ngăn cản Bạch Nguyệt Dung cho nên chỉ cần thủ không cần cố công, chỉ cần không lộ ra sơ hở gì thì không cần phải lo lắng về tính mạng.
Trong tràng lập tức chỉ còn lại hai người Hàn đại trưởng lão và Đường Phong giằng co, một người tuy già nhưng vẫn cương mãnh, một người trẻ tuổi nhuệ khí phừng phừng.
Hàn đại trưởng lão vừa ngưng tụ hàn băng cương khí trong cơ thể vừa nói:
- Lần đánh lén vừa rồi, ngươi nếu tấn công những tên Thiên giai trung phẩm hay Thiên giai hạ phẩm có lẽ còn có thể giết được một hai người! Không giống như hiện giờ, ngay cả một người cũng không giết được!
- Không! Ta chính là muốn kết quả như vậy!
Đường Phong lắc lắc đầu cười nói.
Hàn đại trưởng lão sững sờ, lập tức tỉnh ngộ, gật gật đầu nói:
- Hảo, tính toán rất tốt, hảo thủ đoạn, rất can đảm!
Xác thực, nếu như vừa rồi Đường Phong công kích một tên Thiên giai trung phẩm hay Thiên giai hạ phẩm nào đó, như vậy tên tứ trưởng lão sẽ không bị tổn hao gì, đến lúc đó một tên Thiên giai thượng phẩm cao thủ như hắn cũng đã đủ để kiềm chế Bạch Nguyệt Dung, phối hợp thêm những người khác thì liền có thể thoải mái chế trụ nàng rồi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mà hiện giờ, tuy Đường Phong một người cũng không giết được nhưng lại tạo cho Bạch Nguyệt Dung một cục diện cân bằng.
- Chuyện cho tới bây giờ mà người còn có tâm tư lo cho người khác sao? Xem ra lão phu đã đánh giá thấp ngươi rồi!
Hàn đại trưởng lão cười lạnh một tiếng, thân hình thoáng cái đã xuất hiện trước mặt Đường Phong, giơ cao trường kiếm ẩn chứa phô thiên cái địa hàn ý lên, lạnh lùng nói:
- Ngươi nên cân nhắc một chút xem thử có thể tiếp lão phu được mấy chiêu!
Một kiếm cắt xuống, Đông Kiếm nhất thức Thiên hàng hàn sương điểu phi tuyệt!
Kiếm vừa tới nhưng Đường Phong đã mất bóng, lập tức Hàn đại tưởng lão cảm giác sau lưng có một cổ nhuệ khí đánh úp lại, mục tiêu ngay hông hắn. Hàn đại trưởng lão cũng không quay đầu, trở tay một kiếm đâm tới. Hàn khí từ trong thân kiếm bành trướng đánh ra vài chục trượng xa, hơi nước trên dọc đường đi đều bị đóng thành băng tinh.
Thân ảnh Đường Phong đột nhiên lại xuất hiện bên phải Hàn đại trưởng lão, sau đó lại lập tức loé lên biến mất. Hàn đại trưởng lão muốn truy kích thì bên tai đột nhiên truyền tới một âm thanh trầm thấp:
- Truy tinh cản nguyệt!
Lập tức vô số đạo phi đao được rót vào cương khí khổng lồ phô thiên cái địa không chút kẽ hở bắn tới trước mặt hắn.
Hai mắt Hàn đại trưởng lão khẽ híp lại, Đông Kiếm lập tức biến thành thủ thế. Ngạo tuyết mai ngạo vu tuyết khu ma tà!
Đồng thời thần hình hắn nhanh chóng lắc lư sang hai bên trái phải liên tục.
Một chiêu này là thủ chiêu vô cùng cường hãn, lợi dụng kình khí của hàn băng huy động kiếm chiêu bố trí bên thân mình một vòng phòng ngự kín đáo không kẽ hở. Đường Phong lúc trước đã từng thấy ngũ trưởng lão thi triển qua một lần, chỉ là lúc này đồng dạng một chiêu thức nhưng do Hàn đại trưởng lão thi triển ra uy lực mạnh mẽ hơn không biết bao nhiêu lần, năng lực phòng ngự tăng hẳn một trình độ.
Phi đao nhanh chóng phóng tới, tiếng đinh đinh đang đang vang lên liên hồi bên tai. Mỗi một tiếng vang lên đều là do trường kiếm trong tay Hàn đại trưởng lão đánh rơi một chuôi phi đao tạo ra. Thanh âm này nối thanh âm kia dồn dập liên tục.
Hơn nữa, cho dù Hàn đại trưởng lão muốn tránh như thế nào, những chuôi phi đao này đều liên tục không dứt đánh tới người hắn, phảng phất như vô cùng vô tận. Càng quỷ dị hơn là lộ tuyến công kích của những chuôi phi đao này rất kỳ dị, thỉnh thoảng có một vài chuôi lại từ giữa không trung cải biến phương hướng tập kích, thậm chí còn có chuôi tập kích từ sau lưng nên rất khó phòng bị.

Vô Thường - Chương #750


Báo Lỗi Truyện
Chương 750/1679