Chương 747: Ta muốn lấy đầu tiểu tử kia. (Hạ)


Cho nên Bạch Nguyệt Dung mặc dù phẫn nộ nhưng cũng biết nàng không được phép sợ hãi. Bạch Đế Thành không chỉ có một mình Hàn gia có Thiên giai cao thủ, chỉ cần bên này có động tĩnh thì các cao thủ của Bạch gia, Dương gia, Hạ gia và Thu gia sẽ chạy đến, lúc đó Hàn gia tuyệt đối ở vào thế yếu.
Dẹp bỏ tính toán trong lòng sang một bên, Bạch Nguyệt Dung cố gắng khiến bản thân bình tĩnh trở lại, nhàn nhạt nói:
- Hàn đại trưởng lão, Hàn gia bày ra trận thế thế này là phạm vào tội phản tặc, ngươi không quan tâm tới cơ nghiệp ngàn năm của Bạch Đế Thành sao?
- Phản tặc, phạm thượng làm loạn?
Hàn đại trưởng lão cười lạnh một tiếng:
- Không, từ hôm nay trở đi, Bạch Đế Thành chỉ có độc một mình Hàn gia ta sở hữu, Hàn Đông tuy bất tài nhưng để quản lý Bạch Đế Thành vẫn đủ, ít nhất so với tiểu nha đầu ngươi tốt hơn rất nhiều, hắn sẽ không để cho ngoại nhân đụng vào người của bổn thành!
Sắc mặt Bạch Nguyệt Dung vẫn bình tĩnh như trước, thản nhiên nói:
- Ta không hề thiên vị bất cứ ai, Hàn gia các ngươi làm sai trước, khắp nơi làm khó Đường Phong, sau lại bức Bạch Tiểu Lại phải tự phế bỏ tu vi, rồi đuổi giết Đường Phong bên trong Bạch Đế Cảnh. Hừ, các ngươi chết không có gì đáng tiếc! Chỉ là cách làm của Hàn đại trưởng lão chính là muốn cho ngũ đại gia tộc tự tương tàn lẫn nhau, ngươi không sợ thế nhân chê cười sao? Cho dù ngươi có được Bạch Đế Thành thì thế nào? Thiếu tứ đại gia tộc khác, Hàn gia ngươi cũng chẳng thể chống đỡ nổi cả Bạch Đế Thành này, làm sao có thể tiếp tục duy trì uy danh của Bạch Đế Thành ta?
- Uy danh có tác dụng gì?
Hàn đại trưởng lão cười nói:
- Lão phu năm nay đã một trăm hai mươi tuổi, mấy thứ như thanh danh ta không còn để vào mắt nữa!
- Vậy thì xin hỏi Hàn đại trưởng lão, ngươi đã không để tâm tới thanh danh thì cần gì phải hành động như thế này? Cần gì phải tự bôi xấu mặt mình, lại để cho mọi người đau khổ, biến thân nhân thành thù địch?
Bạch Nguyệt Dung thắc mắc nhất là ở chỗ này, kỳ thật nàng cũng hơi đoán được nguyên nhân Hàn gia hành động lần này rất có thể là vì Bạch Đế Cảnh. Đại khái chắc cũng là vì tài nguyên tu luyện phong phú bên trong Bạch Đế Cảnh.
Nhưng nếu chỉ là như thế, còn chưa đủ điều kiện để Hàn gia làm phản, dù sao thì Bạch Đế Cảnh xưa giờ vẫn có một phần của Hàn gia.
Thần sắc Hàn đại trưởng lão thoáng sửng sốt một chút, rồi mở miệng nói:
- Tới lúc này thì lão phu nói ra cũng không sao, cái lão phu muốn chỉ có một vật mà thôi!
- Là vật gì?
- Bạch Đế Ấn!
Hàn đại trưởng lão trầm giọng nói:
- Lão phu bế quan mười năm nhưng vẫn không cách nào đột phá được Thiên giai tấn chức Linh giai. Mặc dù tu luyện ở bên trong Bạch Đế Cảnh cũng không được. Có lẽ là do tư chất của lão phu có hạn, nếu không có biện pháp khác thì cả đời này cũng chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới Thiên giai này. Nhưng là từ trong điển tịch của tổ tiên lưu lại ta đã thấy một con đường, nếu có thể tìm hiểu được sự huyền bí của Bạch Đế Ấn thì có thể tấn chức được Linh giai, cho nên ta muốn có nó. Chỉ có điều ta ở trong Bạch Đế Cảnh nhiều năm vẫn không tìm được chút tung tích nào của nó, thật sự đáng tiếc, cho nên ta chỉ có thể dùng biện pháp cho đại lượng nhân thủ vào Bạch Đế Cảnh để tìm kiếm!
Bạch Đế Cảnh mặc dù là ở trong Bạch Đế Thành cũng có rất ít người biết đến nó. Hàn đại trưởng lão nếu muốn phái số lượng lớn nhân thủ đi vào tìm tòi, căn bản là không được. Mà cho dù có thể làm được như vậy, nhưng Bạch Đế Ấn là tín vật của Bạch Đế Thành thành chủ, Hàn đại trưởng lão hắn làm gì có tư cách nghiên cứu Bạch Đế Ấn?
Cho nên chỉ có một biện pháp duy nhất là người Hàn gia phải trởi thành Bạch Đế Thành thành chủ, tự mình chưởng quản Bạch Đế Ấn!
Căn cứ vào những nguyên nhân này, những năm gần đây Hàn gia mới có vô số chuẩn bị. Còn lần này, thù hận giữa Đường Phong và Hàn gia, Bạch Nguyệt Dung thiên vị Đường Phong cũng chỉ là một cái ngòi nổ để cho Hàn gia tiến hành kế hoạch.
Đám người Hàn gia hiểu rõ sức ảnh hưởng của một Linh giai cao thủ so với một cái Bạch Đế Thành trọng yếu hơn nhiều. Nếu như Hàn đại trưởng lão có thể tấn chức Linh giai thì cho dù cả Bạch Đế Thành chỉ còn lại một mình Hàn gia thì thế nào? Bạch Đế Thành vốn là thế lực đứng đầu Lý Đường đế quốc, hơn nữa lúc đó Hàn gia còn có thể độc chiếm Bạch Đế Cảnh, thực lực của gia tộc chắc chắn sẽ đột tiến cực nhanh, so với tình huống hiện tại không phải tốt hơn rất nhiều sao?
Hiện tại Bạch Đế Thành do người của Bạch gia làm chủ, tài nguyên tu luyện trong Bạch Đế Cảnh cũng phải chia thành năm phần, Hàn gia cũng chỉ có thể chiếm được một phần năm mà thôi.
Thế nhân tất cả cũng chỉ vì một chữ lợi mà tồn tại!
Nếu không có lợi ích kèm theo, ai lại muốn làm mấy việc khiến người đời thoá mạ như phạm thượng làm loạn, phản tặc, tàn sát cốt nhục thân tình ...?
Chỉ là Hàn đại trưởng lão không thể nào có thể ngờ được Bạch Đế Ấn mà hắn muốn tìm kiếm bấy lâu này hiện giờ đã là vật trong tay Đường Phong rồi. Cho nên dù kế hoạch hôm nay của hắn thành công, Hàn gia thực sự trở thành Bạch Đế Thành chi chủ thì đến cuối cùng hắn cũng chỉ có thể ôm thất vọng mà chết!
- Như vậy à, ta đã hiểu rồi!
Bạch Nguyệt Dung chậm rãi gật đầu.
Hàn đại trưởng lão bước nhẹ tới trước một bước, mặc dù chỉ là một bước nhưng Đường Phong và Bạch Nguyệt Dung đều đồng thời cảm nhận được áp lực trên thân mình đang nặng thêm.
- Nếu như các ngươi đang kéo thời gian đợi đám cao thủ trong gia tộc tới viện thủ thì có thể các ngươi nên thất vọng rồi.
Hàn đại trưởng lão chân vừa bước từng bước, miệng thì chậm chậm lên tiếng:
- Lão phu hôm nay đã dám mang người của Hàn gia ta tới đây thì đã có chuẩn bị hết thảy!
Sắc mặt Bạch Nguyệt Dung đột nhiên đại biến, nàng cùng Hàn đại trưởng lão nói nhiều như vậy thực sự là vì muốn kéo dài thời gian. Cao thủ Hàn gia xuất động nhiều như vậy nhất định là không thể che dấu phong thanh được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thế nhưng tới tận lúc này trong bốn gia tộc còn lại vẫn không hề có ai tới đây. Sau khi nghe Hàn đại trưởng lão nói, nàng đã hiểu rõ ràng tất cả.
- Bọn họ như thế nào rồi?
Bạch Nguyệt Dung trầm giọng hỏi.
- Yên tâm, chỉ là trúng phải Thất tuyệt nhuyễn cốt tán thôi, trong vòng ba ngày xương cốt sẽ mềm nhũn không có khí lực, không thể cùng người khác động thủ được. Bọn chúng nếu thức thời thì lão phu còn có thể lưu cho chúng một mạng, nếu không toàn bộ đều phải chết!
- Đại trưởng lão ngươi thật âm độc, thủ đoạn thật cao minh!
Bộ ngực sữa của Bạch Nguyệt Dung kịch liệt phập phồng, khuôn mặt xinh đẹp vì quá tức giận mà trở thành trắng bệch.
Thất tuyệt nhuyễn cố tán cũng không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng dược tính lại rất quỷ dị, ngay cả Thiên giai cao thủ cũng không chịu nổi, xương cốt đều hư nhuyễn, làm sao có thể chiến đấu?
Hàn gia cũng không cần khống chế tất cả mọi người mà chỉ cần có thể để cho tám phàn cao thủ của các gia tộc khác bị trúng độc là đủ rồi.

Vô Thường - Chương #747


Báo Lỗi Truyện
Chương 747/1679