Chương 745: Hàn gia điên cuồng. (Hạ)


Do đó cảm tình giữa bốn người mặc dù không phải là thân huynh muội nhưng so với thân huynh muội còn tốt hơn, vì vậy Hạ Vũ với Thu Dịch Tuý cũng có tư cách thuyết giáo Hàn Đông.
Hàn Đông không để ý tới Hạ Vũ mà tiếp tục dùng ánh mắt muốn giết người nhìn chằm chằm Đường Phong, gằng từng chữ:
- Bọn ... hắn ... đâu ...rồi?
Bất luận là ai lúc này cũng có thể cảm nhận được Hàn Đông đã giống như ngọn núi lửa sắp phun trào nhưng vẫn bị áp chế xuống. Chỉ cần có một cái mồi lửa thì sẽ khiến cho toàn bộ sự tức giân của hắn bạo phát ra ngoài.
UY áp Thiên giai thượng phẩm của hắn điên cuồng ép tới Đường Phong.
Đường Phong đứng tại chỗ lẳng lẳng nhìn Hàn Đông, không hề nhúc nhích chút nào, lạnh lùng nói:
- Nếu như ngươi muốn hỏi Hàn thiếu gia và sáu vị cao thủ Thiên giai kia thì ta có thể nói cho ngươi biết là bọn hắn đã vĩnh viễn nằm lại bên trong Bạch Đế Cảnh rồi!
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều rung động!
Trong lòng Dương Xuân lại là vừa hoảng sợ vừa đau lòng, lúc trước bọn hắn cũng biết Hàn gia đột nhiên thiếu đi vài vị cao thủ nhưng không biết cụ thể là bao nhiêu người, nhưng bây giờ từ miệng Đường Phong bọn hắn đã biết được Hàn gia lần này phái vào trong Bạch Đế Cảnh tới bảy người.
Bảy người đều là cao thủ Thiên giai cả!
Nhiều cao thủ như vậy tru sát một mình Đường Phong, cái thủ bút này cũng quá lớn đi? Mà hôm nay, bảy người đó chẳng những không giết được Đường Phong mà ngược lại còn không biết vì nguyên nhân gì toàn bộ đã chết bên trong Bạch Đế Cảnh.
Chưa nói bảy người này làm sao chết, nhưng họ dù sao cũng được tính là người của Bạch Đế Thành, một thế lực thoáng một cái chết đi bảy cái Thiên giai cao thủ, ai mà không đau lòng?
Nói Đường Phong giết chết bọn họ sợ là không mấy ai tin tưởng, mọi người đều cho rằng bảy người này đã gặp phải linh thú cường đại hay tình huống đặc thù nào dó mới chết.
Hàn Đông sau khi nghe những lời này, vẻ mặt phẫn nộ lại đột nhiên trở nên bình tĩnh, sự bình tĩnh đáng sợ. Tuy trong lòng hắn sớm đã có suy đoán nhưng sau khi được Đường Phong xác thực, hắn vẫn có chút khó tiếp nhận được.
Con trai của hắn tuổi còn trẻ đã có thể tấn chức Thiên giai, thiên tư hơn người, tiền đồ sau này có thể nói là vô hạn lượng. Một tháng trước hắn còn ở trước mặt Hàn Đông vui vẻ cười đùa, mà hiện giờ đã táng thân trong Bạch Đế Cảnh rồi!
Phẫn nộ cùng đau lòng đến cực điểm khiến Hàn Đông ngược lại trở nên rất bình tĩnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Hàn Đông, ngươi rốt cuộc muốn cái gì?
Dương Xuân nhìn Hàn Đông, cưỡng chế nộ khí hỏi.
Hàn Đông thân là Đông thành thành chủ mà một chút cái nhìn về đại cục cũng không có, lại để cho bảy tên Thiên giai cao thủ đi đuổi giết một người trẻ tuổi mới có Địa giai thượng phẩm. Vậy mà chẳng những không thành cồng, ngược lại còn toàn quân bị diệt! Quả thật là một trò hề!
Hàn Đông cười lớn hai tiếng, quay đầu nhìn Dương Xuân nói:
- Đại ca cũng trách ta sao?
Dương Xuân biết rõ Hàn Đông vừa mới mất đi nhi tử, trong lòng rất bi thống nên cũng không muốn qua gay gắt, cho nên hắn dùng ngữ khí hoà hoãn một một chút, nói:
- Tứ đệ, sự việc lần này, Hàn gia đã làm quá phận rồi, ngươi thân là Đông thành thành chủ và cũng là Hàn gia gia chủ cũng phải có trách nhiệm!
Dương Xuân tận khả năng nói uyển chuyển một chút mà không muốn đem sự việc làm thành quá cứng rắn. Bảy người kia cũng đã chết rồi, mà Đường Phong thì vẫn còn sống, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục truy giết Đường Phong thay những người kia báo thù sao? Bạch Nguyệt Dung và Bạch Tiểu Lại sẽ đồng ý à?
Hàn Đông chậm rãi quét mắt nhìn mọi người vòng một, vừa rồi mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn đã hao phí của hắn không ít khí lực, nhưng khi hắn đứng lên sống lưng vẫn thẳng tắp, lạnh lùng nhìn ba vị thành chủ Xuân Hạ Thu và Bạch Nguyệt Dung, cất tiếng cười thê lương, nói:
- Ngũ đại gia tộc của Bạch Đế Thành ta truyền thừa đã ngàn năm cùng nhau dị thể đồng tâm đem Bạch Đế Thành trở thành thế lực lớn nhất trong Lý Đường đế quốc này. Hàn gia của ta cũng vì Bạch Đế Thành trong ngàn năm qua bao nhiêu lần vào sinh ra tử, cúc cung tận tuỵ, lập nên vô số công lao ... nhưng hiện giờ ...
Ngữ khí của Hàn Đông đột nhiên trở nên lăng lệ ác liệt, chỉ vào mặt Đường Phong, gầm lên:
- Hiện giờ lại để cho một tên tiểu súc sinh như hắn giết chết bảy người Hàn gia ta, trong đó có cả nhi tử của ta! Các ngươi đã không thay Hàn gia ta báo thù rửa hận thì thôi, vậy mà ngược lại còn trách cứ ta? Ha ha ha ... Nhân tình thế thái, hôm nay Hàn Đông ta xem như đã hiểu rõ rồi!
Hàn Đông sau khi nói những lời này, sắc mặt những người còn lại lập tức âm trầm lại.
Xác thực, theo lý mà nói bọn họ thật sự có lẽ nên thay mặt Hàn gia giết chết Đường Phong báo thủ. Nhưng trên thực tế, Đường Phong đi vào Bạch Đế Cảnh là cho Dương Xuân hết lòng tiến cử, mà trước đó Đường Phong cũng không hề làm cái gì nguy hại đến Bạch Đế Thành. Hàn gia chẳng qua là vì thù oán riêng tư mà hết lần này tới lần khác muốn đẩy Đường Phong vào chỗ chết, thậm chí còn bức Bạch Tiểu Lại phải phế bỏ một thân tu vi mới cho phép rời khỏi Bạch Đế Thành.
Hàn gia làm như vậy có thể nhìn được sao? Thử hỏi đuối lý, ngang ngược như Hàn gia lúc này ai có thể đồng tình?
Hơn nữa, bảy tên cao thủ Thiên giai kia không giết được một tiểu Địa giai thượng phẩm chỉ có thể nói là bọn chúng quá vô dụng.
- Tứ đệ, người bình tĩnh lại một chút đi!
Thu Dịch Tuý ôn hoà nói.
- Bình tĩnh?
Hàn Đông liên tục cười lạnh, nói:
- Ngươi nói ta như thế nào bình tĩnh? Không phải là con của ngươi bị giết mà, à ta quên mất, tam tỷ ngươi tới giờ vẫn chưa xuất giá cho nên làm gì có con nối dõi, ngươi cũng vĩnh viễn không thể nào hiểu được sự thống khổ của ta lúc này!
Thu Dịch Tuý hai lần đứng ra an ủi đều bị đụng phải cái gai nhọn, sắc mặt nàng không khỏi trắng bệch, hai vành mắt đều hồng lên.
- Ngươi điên rồi!
Hạ Vũ nhìn Hàn Đông, lắc lắc đầu nói.
- Ta điên cũng là do các ngươi bức ta!
Hàn Đông giận dữ quát lên:
- Tên tiểu súc sinh này chẳng qua chỉ là một tên ngoại nhân, làm gì có tư cách tiếp xúc tới cơ mật ngàn năm của Bạch Đế Thành ta? Nếu để hắn tiết lộ ra bên ngoài, Bạch Đế Thành ta chắc chắc sẽ gặp tai ương ngập đầu. Hàn gia ta một lòng cần nhắc vì Bạch Đế Thành chỉ muốn đem sự nguy hiểm này bóp chết từ trong trứng nước, chẳng lẽ là sai sao?
Hàn Đông nói rất hiên ngang lẫm liệt, âm thanh vang dội, nhưng lọt vào tai người nghe lại khiến họ lắc đầu thở dài. Hàn gia rốt cuộc nghĩ thế nào chính bọn họ mới là người biết rõ nhất.
Hàn Đông sau khi nói một hồi cũng bình tĩnh lại, tràng diện lúc này trở nên có chút yên lặng đến quỷ dị.
Mấy người Dương Xuân đau khổ suy tư cách giải quyết nhưng lại không nghĩ ra được cách nào.
Giết Đường Phong báo thù cho Hàn gia? Việc này tuyệt đối không làm được.
Lên tiếng an ủi người Hàn gia và Hàn Đông? Cái này càng không có khả năng, nếu trong bảy tên Thiên giai cao thủ đã chết kia không có Hàn Hàng Trần may ra còn có hi vọng. Nhưng sự thật Hàn Hàng Trần lại là một trong bảy người đã chết đó, mà hắn là nhi tử của Hàn Đông, Hàn Đông làm sao có thể bỏ qua?

Vô Thường - Chương #745


Báo Lỗi Truyện
Chương 745/1679