Chương 744: Hàn gia điên cuồng. (Thượng)


- Ừm, cũng đến giờ rồi!
Dương Xuân ngẩng đầu nhìn sắc trời, mở miệng nói.
Bốn người lập tức phân chia vị trí đứng như những lần thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm trước kia, tứ quý lực từ trong cơ thể bốn vị thành chủ hội tụ lại dưới sụ dẫn dắt của Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm.
Thế nhưng lúc này tình huống có chút bất ngờ xảy ra, những lần trước sau khi bốn người hợp lực thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm thì cửa vào của Bạch Đế Cảnh sẽ thuận lợi mở ra, mà lần này nó lại giống như gặp phải trở ngại gì đó, chỉ mở ra được vòng ánh sáng cỡ nắm tay mà không thể tiếp tục mở rộng thêm.
- Hả? CHuyện gì vậy?
Dương Xuân nhướng mày.
Ba người còn lại cũng không hiểu chuyện gì cảy ra, duy chỉ có Hàn Đông là trong lòng có chút ưu tư. Hàn gia cách đây không lâu đã vụng trộm tự mở ra Bạch Đế Cảnh, không lẽ lần đó có có gì sai sót nên mới làm cửa vào bị thế này?
Nếu thật sự là như vậy Hàn Đông chắc phải tức tới thổ huyết. Hàn gia mưu đồ nhiều năm như vậy cũng là vì Bạch Đế Cảnh, mà hiện giờ ngay cả cánh cửa còn mở không được thì mưu đồ cái rắm à?
Trong lúc bốn vị thành chủ đang cố gắng thúc dục tứ quý lực thì ở bên trong Bạch Đế Cảnh, Đường Phong lại cảm giác được Bạch Đế Ấn trong đan điền đang không ngừng nhảy lên.
Tập trung tinh hần cảm thụ một chút, Đường Phong không khỏi bật cười.
Từ trong Bạch Đế Ấn truyền đến tin tức là có người muốn mở Bạch Đế Cảnh chi môn ra, mà quá trình này cần phải có Đường Phong cho phép mới được, nếu không cánh cửa kia vĩnh viễn cũng không thể nào mở ra được.
Ngày trước bốn vị thành chủ có thể mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn là bởi vì lúc đó Bạch Đế Ấn còn là vật vô chủ. Mặc dù lúc đó Bạch Đế Ấn đang ở trong tay Bạch Khang Nhân nhưng Bạch Khang Nhân cũng không phải là chủ nhân của nó,
Nhưng tình huống hiện tại đã khác rồi, Đường Phong chưởng quản Bạch Đế Ấn thì chính là chủ nhân của Bạch Đế Cảnh này, người khác muốn mở ra thì phải cần có sự đồng ý của hắn. Lúc đám người ngũ trưởng lão tiến vào đây thì Đường Phong còn chưa gặp mặt Bạch Khang Nhân nên căn bản không phát giác được điều này.
Tình huống này đã cho Đường Phong một phát hiện thú vị là từ nay về sau ngoài trừ hắn ra thì không còn ai có thể mở cửa Bạch Đế Cảnh được nữa.
Không tiếp tục suy nghĩ nhiều nữa, Đường Phong khẽ động ý niệm khống chế Bạch Đế Ấn mở rộng vòng sáng trước mặt ra. Bạch Đế Cảnh chi môn rốt cuộc cũng được mở ra hoàn toàn.
Ở bên ngoài, bốn vị thành chủ không khỏi thở hồng hộc ngồi bệt xuống đất, vội vàng móc trong ngực ra một viên thuốc nhét vào miệng.
Tình huống quỷ dị lần này đã khiến bọn họ tiêu hao quá nhiều cương khí, nhưng hiện tại cũng không kịp xem xét.
Trong vòng sáng kia loé lên một đạo bạch quan, một bóng người từ bên trong đi ra.
Hàn Đông híp mặt lại chăm chú nhìn bóng người đó, trên mặt cũng lộ ra nụ cười trào phúng.
Lần này Hàn gia tổng cộng có bảy Thiên giai cao thủ đi vào trong Bạch Đế Cảnh, tiểu tử Đường Phong kia có chạy đằng trời. Lúc trước Hàn Đông cũng không muốn làm vậy nhưng nhi tử hắn đã làm thì hắn cũng sẽ không cự tuyệt.
Hàn Đông biết rõ, Đường Phong vừa chết, Bạch Nguyệt Dung chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ cho nên tối nay Hàn gia cũng đã có chuẩn bị.
Nhưng khi hắn thấy rõ người từ bên trong Bạch Đế Cảnh đi ra là ai, sắc mặt không khỏi đại biến, thân hình không khống chế được run lên.
Hắn không phải là đang sợ hãi mà là đang kinh hoàng và phẫn nộ!
Bảy cao thủ Thiên giai đi giết Đường Phong mà lúc này tiểu tử kia có thể an nhàn từ bên trong Bạch Đế Cảnh đi ra, kết cục của bảy người kia đã rõ ràng rồi. Dù sao, cửa vào Bạch Đế Cảnh cũng chỉ có mỗi chỗ này, nếu bảy người kia không tìm được Đường Phong thì cũng có thể ôm cây đợi thỏ ở chỗ cửa vào!
Nhưng hiện tại, bảy người lại không một ai đi ra, ngược lại chỉ có một mình Đường Phong ung dung bước ra.
Trong bảy người kia có nhi tử Hàn Hàng Trần của Hàn Đông hắn a! Hàn Đông vô cùng phẫn nộ, vốn mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn đã tiêu hao rất nhiều cương khí hiện giờ thêm phẫn nộ khiến cương khí trong cơ thể hắn càng thêm đảo loạn.
- Trở ra rồi à?
Bạch Nguyệt Dung khi thấy Đường Phong thì mừng rỡ đi tới nghênh đón. Tiểu từ Đường Phong này không có việc gì là tốt rồi, nếu thật sự hắn ở bên trong xảy ra chuyện chỉ sợ Tiểu Lại sẽ làm không ít việc ngu ngốc! Bạch Nguyệt Dung thật sự rất lo lắng.
- Ừm!
Đường Phong khẽ gật đầu rồi liếc mắt nhìn bốn vị thành chủ ngồi bên cạnh, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Hàn Đông.
Đường Phong thấy cơ mặt Hàn Đông liên tục văn vẹo, trong đôi mắt đầy tơ máu, thật khiến người ta phải sợ hãi.
- Đông thành chủ, thấy ta có phải rất bất ngờ không?
Đường Phong khẽ cười hỏi.
Nghe những lời này, sắc mặt Bạch Nguyệt Dung liền trầm xuống, nàng càng thêm xác định suy đoán vừa nãy. Mà đám Dương Xuân cũng không khỏi mở to mắt ra nhìn về phía Hàn Đông.
Hàn Đông lúc này hai tay siết chặt phát ra tiếng rốp rốp, ánh mắt hắn lúc này chỉ hận không thể một phát nuốt sống Đường Phong. Qua một lúc hắn mới thốt ra thanh âm trầm thấp:
Bọn hắn đâu rồi?
- Bọn hắn đâu rồi?
Chỉ một câu hỏi vô cùng đơn giản lại bộc lộ không ít tin tức. Huống chi Hàn Đông còn dùng ngữ khí lạnh như băng áp chế cỗ lửa giân trong lòng? Mà vẻ mặt lo lắng cũng phẫn hận của hắn cũng không giấu ai được.
Những người ở chỗ này có ai là ngu ngốc? Sau khi nghe câu hỏi này đã minh bạch được động tĩnh của Hàn gia trong một tháng vừa qua rồi.
Xuân Hạ Thu ba vị thành chủ trên mặt đầy vẻ thất vọng và đau đớn nhìn Hàn Đông. Ngay vừa nãy, Hàn Đông còn vẻ mặt bình thản nói cho họ biết những cao thủ Hàn gia một tháng nay không xuất hiện là do đang bế quan. Nhưng vừa ngoảnh mặt lại một chút thì nơi đám Thiên giai cao thủ kia "bế quan" đã rảnh rành trước mắt.
Thu Dịch Tuý thở dài một tiếng, ôn nhu nói:
- Tứ đệ, ngươi lần này ... đã sai rồi!
Trong bốn vị thành chủ, tính tình của Thu Dịch Tuý là ôn hoà nhất cho nên câu nói nàng thốt ra mặc dù có ý răn đe nhưng lại không có chút áp bức nào.
Giết Đường Phong là việc nhỏ, nhưng nếu Đường Phong chết đi Bạch Tiểu Lại có thể cũng sẽ xảy ra chuyện, lúc đó không phải buộc Bạch gia và Hàn gia vào thế quyết liệt sao? Đến lúc đó, tam đại gia tộc còn lại cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, và rồi cả Bạch Đế Thành sẽ trong một đêm mà sụp đổ mất!
Hàn Đông đã là Đông Thành thành chủ nhiều năm như vậy, nhưng sao ánh mắt vẫn còn thiển cận như thế?
- Ngươi câm miệng lại!
Hàn Đông nghiến răng nghiến lợi gầm lên một tiếng.
Thu Dịch Tuý bị hắn quát cũng giật nảy mình, trong lòng đột nhiên dâng lên một cổ uỷ khuất không nói lên lời, hai bờ môi cắn vào nhau, nhắm mắt lại không nói thêm gì nữa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hạ Vũ giân tím mặt quát:
- Ngươi lại dám nói chuyện với tam muội như vậy sao?
Bốn vị thành chủ này từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, bởi vì bọn họ phải phối hợp thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm cho nên phải dùng rất nhiều năm cùng nhau tôi luyện hình thành sự ăn ý, cho đến lúc cả bốn người đều đã đủ thực lực mới có thể trở lại trong gia tộc của mình đảm nhiệm chức vị thành chủ.

Vô Thường - Chương #744


Báo Lỗi Truyện
Chương 744/1679