Chương 739: Lôi Tẩu đánh lén. (Hạ)


Đường Phong cười lạnh nói:
- Bọn hắn trên cơ bản xem như là chết do một con chim, bất quá thiếu gia ta thấy bọn họ thống khổ quá nên tiện đường tiễn đưa một đoạn!
Lửa giận của mấy tên Hàn gia trưởng lão đã không cách nào áp chế được nữa rồi, tuy Đường Phong nói rất hời hợt, nhưng bọn hắn lại biết Hàn Hàng Trần cùng với hai bị trưởng lão kia đã chết, mặc dù nói nguyên nhân chết là do một con linh thú họ chim nào đó nhưng Đường Phong cũng không thoát khỏi liên quan.
- Tiểu tặc Đường Phong, hôm nay ngươi phải chết!
Ngũ trường lão gần như nghiến nát hàm rắng nói từng chữ, sau đó khoát tay nói với ba tên còn lại:
- Giết hắn, cẩn thận đề phòng một chiêu kia!
Ngũ trưởng lão cũng coi như là người cẩn thận tâm tư kín đáo, một chiêu kia của Đường Phong khiến bọn hắn rung động quá lớn, cho nên hắn mới để cho ba người đồng loạt ra tay, phải nhất kích tất sát, như vậy cho dù Đường Phong có một chiêu kia cũng không sử ra được.
Ba tên kia vừa nghe ngũ trưởng lão nói lập tức đem khí thế Thiên giai của mình phóng ra, thân hình loé lên đã bao vây ba mặt của Đường Phong, ba thành trường kiếm vung lên toả ra hàn khí lạnh thấu xương, độ ấm trong không khí đột nhiên hạ thấp xuống, trên thân kiếm cũng toả ra từng đợt làm sắc băng sương.
Ba tên này vừa ra tay là không hề chưa đường lùi, cơ hồ là bộc phát toàn lực muốn một kích giết chết Đường Phong.
Đối mặt với một kích liên hợp khủng bố này, Đường Phong vẫn như cũ đứng nguyên tại chỗ, thậm chí ngay cả nhúc nhích một chút cũng không. Khoé môi vẫn nhếch lên một nụ cười trào phúng. Bộ dáng này in vào mắt ngũ trưởng lão không khỏi khiến hắn phải do dự, khó hiểu và trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác xấu. Nguồn: http://truyenyy.com
"Tiểu tử Đường Phong vì cái gì lại trấn định như thế? Hắn dựa vào cái gì? Là một chiêu khủng bố kia sao?
Không đúng, một chiêu kia uy lực mặc dù rất lớn nhưng cũng cần phải có thời gian phóng thích, trong khoảng thời gian chớp mặt ngắn ngủi đó cũng đủ cho ba vị huynh đệ của mình đưa hắn vào chỗ chết rồi. Ba bị huynh đệ của mình liên thủ một kích cho dù là chính mình cũng không dám trực diện đón đỡ, huống chi tên tiểu tử kia chỉ vừa tấn chức Thiên giai?
Như vậy hắn lấy tự tin từ đâu?"
Đang lúc suy đoán, khoé mắt ngũ trưởng lão bỗng nhiên nhìn thấy một đám kim quang thoáng xuất hiện từ xa chợt loé rồi biến mất, ánh kim quang này vừa xuất hiện , một luồng sát cơ khủng bố cũng từ trên trời giáng xuống.
Ngũ trưởng lão quá sợ hãi, vội vàng hô lên:
- Mau lui lại!
Vừa nói, hắn đồng thời vận khởi cương khí toàn thân thủ hộ những chỗ yếu hại trên người.
Nhưng mà ba tên hàn gia trưởng lão đang vây công Đường Phong thì làm gì còn thời gian thối lui? Công kích của bọn hắn đã phát ra, dồn toàn lực muốn giết Đường Phong cho nên cũng không cách nào bứt ra được, nếu không sẽ bị phản phệ, tự mình hại mình.
Vừa nghe ngũ trưởng lão hô lên, bọn hắn cũng cả kinh, tuy không biết chuyện gì xảy ra nhưng cũng biết là tình huống không ổn, lực đạo công kích liền thu hồi năm thành để hộ thân. Đồng thời trừng to hai mắt muốn nhìn xem tại sao ngũ ca của bọn hắn lại kinh hoàng thất thố như vậy.
Cái bọn hắn chứng kiến là một đạo kiếm quang khí phách tuyệt luân.
Hoàng sắc kiếm quang mang theo tiếng sấm nổ ầm ầm, cuồng bạo lội hệ năng lượng đem linh khí của cả phiến thiên địa này quấy động rối tinh rối mù.
Một đạo kiếm quang này cơ hồ là từ vài dặm bên ngoài đột nhiên phóng tới trước mặt bọn hắn, bọn hắn mơ hồ chỉ thấy được một thân ảnh khôi ngô được bao bọc trong kiếm quang chứ không thể thấy được rõ ràng.
"Quá mạnh!" Ba người đồng thời chỉ dâng lên được một ý niệm như vậy trong đầu.
Sau một khắc, bọn hắn liền bị một cổ lực lượng xông thẳng tới trước mặt, thân thể giống như con diều bị đánh bay ra ngoài. Trường kiếm trong tay một người còn trực tiếp hoá thành mảnh vụn, ngực bị đập lõm vào giống như có một thanh đại truỳ đánh vào, thân đang ở trên không trng, trong miệng hắn không ngừng phun máu cùng một ít mảnh nội tạng vỡ nát, còn chưa kịp rơi xuống đất đã mất mạng.
Còn một tên khác thân thể đang bay ra ngoài thì bị nứt làm hai, máu phún ra như mưa, hai mắt hắn trừng to, hai tai duỗi ra cố gắng muốn níu lại thân dưới của mình nhưng lại không có chút khí lực nào mà chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, mất đi khí tức.
Tên cuối cùng tình huống càng bi đát hơn, cả cái đầu đều bị đập nát, thân thể không đầu của hắn sau khi bay ra ngoài, máu tươi không ngừng phun ra từ vị trí cái cổ giống như suối phun vậy.
Ba tên này không có một ngoại lệ, trên người đều lập loè điện quang, năng lượng lội điện cường hoành đem thi thể bọn chúng đốt cháy khét lẹt, cương khí hộ thể của bọn chúng dưới đạo kim quang kia không khác gì một tờ giấy.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Ba tiếng vật thể rơi xuống đất vang lên, thi thể của ba tên này bay ra hơn mười trượn mới rơi xuống đất.
Cho tới lúc này, chân thân khôi ngô kia mới từ từ hiện ra từ tỏng kim quang. Còn có thể là ai khác ngoài Lôi Tẩu!
Đường Phong kinh nghi không thôi, hắn không ngờ tới Lôi Tẩu khi toàn lực ra tay uy lực lại cường đại như vậy. Tuy đã ở cùng hắn không ít thờ gian nhưng có lẽ tại trong khoảng thời gian này Lôi Tẩu toàn chiến đấu với linh thú cho nên Đường Phong cũng không cách nào phán đoán chuẩn xác được thực lực của hắn. Mà bây giờ, tuy Lôi Tẩu ra tay đánh lén nhưng đó là hắn từ vài dặm bên ngoài đánh lén, hiệu quả vẫn làm cho người ta khiếp sợ như vậy!
Đây là thực lực của Linh giai cao thủ? Đây chính là cảnh giới mà Đường Phong hiện tại đang muốn bước tới, ba Thiên giai trung phẩm cũng không chịu nổi một kích.
- Không chịu nổi một kích!
Lôi Tẩu vừa lên tiếng là nói ngay tiếng lòng của Đường Phong, vừa rồi Đường Phong để hắn núp ở đằng xa tuy thời ra tay giúp đỡ, hắn còn tưởng rằng gặp phải địch nhân cường đại gì cho nên mới toàn lực ra tay. Không ngờ địch nhân lại không chịu nổi một kích khiến hắn rất thất vọng.
Ngũ trưởng lão đứng cách Đường Phong hơn ba mươi trượng xa, toàn thân cương khí vân chuyển đến cực hạn đồng thời bày ra tư thế phòng ngự sẵn sàng, trông rất buồn cười.
Lúc này vẻ mặt của hắn rất đặc sắc, vừa kinh ngạc, vừa khiếp sợ ... đột biến trước mặt khiến hắn như rơi vào hầm băng cứ ngỡ như mơ. Ba vị huynh đệ của hắn vốn có thể dễ dàng lấy mạng của Đường Phong vậy mà chưa đầy một hơi thời gian bọn hắn đã chỉ còn lại thi thể trươc mặt hắn, cái này làm sao không khiến hắn khiếp sợ?
Nhưng thảm trạng của ba người kia đập vào mắt hắn lại để cho hắn biết đây lại là sự thật mà không phải mơ. Người có thể chỉ hời hợt một kích như vậy lấy mạng một lần ba Thiên giai trung phẩm cao thủ, thực lực khủng bố thế nào?
- Linh giai?
Tròng mắt ngũ trưởng lão kịch liệt chấn động, làm gì còn thần sắc âm lãnh và thong dong như vừa nãy mà chỉ còn lại sự sợ hãi và ghen ghét.
Ở trước mặt Linh giai cao thủ cho dù hắn là Thiên giai thượng phẩm cũng thập phần hoảng sợ và càng thêm ghen ghét với Đường Phong. Có lẽ lần kỳ ngộ này của Đường Phong cùng với cao thủ Linh giai khôi ngô này có quan hệ!

Vô Thường - Chương #739


Báo Lỗi Truyện
Chương 739/1679